Chương 37

Sau đó, anh vỗ vai cả hai rồi đứng dậy đảo mắt nhìn xung quanh. Anh mở tủ bảo mật, nhập mật mã rồi tìm một bộ quần áo nghiên cứu viên vừa vặn hơn để thay.

Anh để hai người này ra ngoài trước. Những nghiên cứu viên chỉ được cải tạo tinh thần, thể lực của họ yếu ớt đến mức gà cũng không trói nổi thế nên nào dám manh động, chỉ có thể đứng nhìn tên cướp ngang nhiên lục lọi phòng thí nghiệm.

Thẩm Ngôn nhấn vài cái lên bảng điều khiển sau đó mở thiết bị cá nhân. Anh gửi tin nhắn đi và còn chụp ảnh nữa.

Cuối cùng, anh chất đống mớ tài liệu quý giá, để chúng loạn xạ chồng chất lên nhau. Rồi đi lùi ra cửa, châm lửa đốt rồi đóng cửa lại.

Nhà nghiên cứu số 1 và Nhà nghiên cứu số 2 liếc mắt nhìn nhau, thoáng thở phào nhẹ nhõm.

Phòng thí nghiệm có hệ thống báo cháy tự động, tên cướp ngu ngốc này lại quên mất điều đó. Chờ chuông báo động vang lên, chắc chắn sẽ có người đến cứu họ.

Bỗng nhiên Thẩm Ngôn khoác vai cả hai, thân mật nói:

“Yên tâm đi, tôi đã nhờ bạn cắt camera và tắt báo cháy rồi. Sẽ không ai đến làm phiền cuộc trò chuyện của chúng ta đâu.”

“Với lại về cái thí nghiệm kia, tôi còn rất nhiều thứ cần các anh giúp đỡ.”

Hai nhà nghiên cứu từ từ nhắm mắt.

Tia hy vọng cuối cùng trong lòng cũng vụt tắt.

*

Tuyến đường từ phòng thí nghiệm đến khu vực nhốt quái vật không giống với lối ra khỏi du thuyền.

Lúc trước được nhân viên dẫn đường, Thẩm Ngôn phải đi hơn mười phút nhưng bên phòng thí nghiệm thì nhanh hơn nhiều.

Vì có thang máy.

Sau trận đấu loại tối nay, những chiếc l*иg nhốt quái vật ở khu trung tâm đã trống đi rất nhiều.

Thẩm Ngôn không quan tâm đến hai khu vực còn lại mà anh đi thẳng đến chỗ cỗ quan tài.

Lúc trước chỉ nhìn thoáng qua, anh chỉ biết quan tài này làm bằng kim loại không thấu quang. Giờ lại gần thì mới phát hiện ra ngay phía trên có một ô kính nhỏ có thể nhìn thấy người bên trong.

Người thanh niên nằm trong chiếc quan tài kim loại có vóc dáng cao lớn.

Tứ chi bị dòng chất lỏng chảy xiết trói chặt, khuôn mặt cũng bị bao phủ bởi một lớp dịch thể màu xanh lục, mỏng mịn như mặt nạ.

Sống mũi thẳng, đôi môi hơi mỏng.

Thẩm Ngôn quay sang nghiên cứu viên: “Mở ra.”

Hai người lập tức hốt hoảng.

“Không được! Nếu anh nhất quyết mở ra thì thà gϊếŧ bọn tôi còn hơn!”

Người còn lại cũng lên tiếng: “Anh cũng đã đọc tài liệu rồi đấy! Tình trạng tinh thần của hắn không ổn định! Chúng tôi phải tốn bao nhiêu công sức mới có thể khiến hắn ngủ yên! Nếu thả hắn ra ngay lúc này thì tất cả chúng ta đều sẽ chết!”

Thẩm Ngôn rút súng: “Mở ra.”

Hai người sợ thật nhưng vẫn sống chết không chịu nghe theo.

Thẩm Ngôn sắc mặt trầm xuống, đe dọa thêm mấy câu. Đến mức khiến cả hai nghiên cứu viên đều bật khóc, thế mà họ vẫn không chịu nhượng bộ.

Cuối cùng, một người tuyệt vọng hét lên: “Anh gϊếŧ tôi đi còn hơn!”

Thẩm Ngôn nhìn hắn chằm chằm mấy giây.

Bất chợt, anh bật cười.

Anh nhét súng trở lại, nắm lấy tay hai nghiên cứu viên lắc lắc.

“Tôi là phó viện trưởng của Viện Nghiên Cứu Hoa Hồng khu 7. Lần này đến đây là để khảo sát xem các nghiên cứu viên có thể giữ vững nguyên tắc trong tình huống áp lực cao hay không.”

“Chúc mừng, các anh đã thành công vượt qua bài kiểm tra.”

“Bây giờ, tôi muốn mời các anh tham gia cùng tôi, trở thành một phần của dự án nghiên cứu đặc biệt lần này.”

Hai nghiên cứu viên: ?

Không ai tin một chữ.

Thậm chí còn thấy bị xúc phạm trí thông minh.

Các nghiên cứu viên trên du thuyền đều đến từ các viện nghiên cứu trải dài từ khu 13 đến khu 7. Trong đó, Viện Nghiên Cứu Hoa Hồng khu 7 là viện lớn nhất.

Hầu hết các dự án nghiên cứu của các khu dưới đều do Viện Nghiên Cứu Hoa Hồng phụ trách. Viện trưởng của Viện Nghiên Cứu Hoa Hồng có địa vị không thua gì đặc khu trưởng khu 13.

Viện này trực thuộc khu 1 - Eden - nơi quy tụ tất cả những nhân tài xuất sắc nhất của khu bảy, là thánh địa nghiên cứu mà bất cứ ai cũng muốn chen chân vào.

Mà viện trưởng lẫn phó viện trưởng đều cực kỳ thần bí, chưa từng lộ diện trước công chúng.

Họ cao quý, kiêu ngạo. Làm sao có thể giống một tên cướp như thế này được?

Thẩm Ngôn vờ như không thấy ánh mắt khinh thường và căm phẫn của họ.

Anh thẳng lưng, thả lỏng biểu cảm. Từ một kẻ ngông cuồng chỉ trong nháy mắt đã biến thành một người trầm ổn, đáng tin cậy.

Anh giơ thiết bị đầu cuối lên và phóng to màn hình lên:

Trang web chính thức của Viện Nghiên Cứu Hoa Hồng.

Hình nền trang chủ là một bông hồng đang nở rộ.

Thẩm Ngôn thản nhiên đăng nhập ngay trước mặt họ.