Yamie quan sát cậu ta với vẻ thích thú, cố gắng tìm kiếm chút đau khổ thú vị nào đó trên khuôn mặt ấy. Nhưng không có gì cả.
Yamie chán nản đứng dậy.
Falson dụi mắt, đột nhiên hỏi:
“Mẹ, mẹ có yêu con không?”
Yamie hời hợt đáp:
“Đương nhiên là yêu rồi.”
Falson dang hai tay:
“Vậy ôm con đi.”
Người cậu ta vẫn còn hơi ẩm ướt. Dù vừa tắm xong, mùi hương rất sạch sẽ nhưng Yamie vẫn không muốn chạm vào.
Bà ta lùi lại hai bước, xoay người phất tay:
“Để mai đi. Hôm nay mẹ mệt rồi.”
Một luồng khí lạnh bất ngờ ập đến.
Cơn đau nhói đột ngột truyền đến từ cổ, Yamie trợn to mắt.
Bà ta cố sức bấu lấy bàn tay của Falson nhưng mọi tiếng kêu cứu đều nghẹn lại ở trong cổ họng. Falson đâm con dao nhỏ sâu thêm vài phân, chỉ khi bà ta hoàn toàn mất đi dấu hiệu của sự sống, cậu ta mới chịu buông tay.
Falson thả lỏng, thở dài lẩm bẩm:
“Người thứ năm rồi... Lúc nào cũng như vậy. Thật phiền phức.”
Cậu ta kéo thi thể của Yamie rồi đặt bà ta vào trong bồn tắm. Sau khi giúp bà ta nhắm mắt lại, cậu đi tới tủ quần áo chọn lấy một bộ đồ rồi bước đến gõ cửa phòng 672.
Một bàn tay thô ráp túm lấy cậu ta, kéo mạnh cậu ta vào trong phòng.
Vài phút sau, Falson bước ra. Trên người đã thay một bộ âu phục sạch sẽ.
Cậu ta đi đến cuối du thuyền, ngắm nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên tấm kính.
Kiểu tóc: ổn. Biểu cảm: ổn. Quần áo: hơi rộng một chút nhưng vẫn tạm ổn.
Cậu ta nghiêng đầu hít nhẹ mùi hương trên cơ thể mình.
Mùi máu tanh vừa nãy đã hoàn toàn tan biến. Giờ đây cậu rất sạch sẽ, thanh khiết.
Hoàn hảo.
Dù "người mẹ mới" của cậu đã chết, không thể nhìn thấy nữa nhưng cậu vẫn không thể tùy tiện xuề xòa qua loa được.
Ai mà biết được liệu có linh hồn có tồn tại hay không, liệu linh hồn có đang dõi theo hay không.
Nghĩ đến chàng trai từng liều mạng ôm chặt lấy cậu, hy sinh vì cậu, Falson không nhịn được mà bật cười.
Thật là một vòng tay ấm áp.
Cậu rất muốn được trải nghiệm thêm một lần nữa.
*
Thuận lợi hoàn thành kế hoạch giả chết, trà trộn vào phòng thí nghiệm. Thẩm Ngôn hắt xì một cái.
Phòng thí nghiệm quả thực rất lạnh, nhiệt độ luôn duy trì ở mức khoảng 15 độ để làm chậm tốc độ phân hủy của xác chết.
May mà sắp đọc xong đống nhật ký của công việc này rồi.
Thẩm Ngôn đẩy nhanh tốc độ lật trang, cố gắng đối chiếu nội dung với tác giả của từng ghi chép.
Cải tạo cơ thể, thiết lập lại gen... sản phẩm lỗi số H762.
Thẩm Ngôn rút tài liệu liên quan đến H762 ra rồi cẩn thận đọc kỹ.
H762 có tên thật là Vallen Lucent, 22 tuổi. Ba năm trước theo học tại trường Liên Hiệp Liên Bang khu 7.
Sau khi vượt qua vòng tuyển chọn, hắn được đưa vào chương trình nâng cấp con người bình thường.
Những tình nguyện viên cùng đợt với hắn đều đã chết. Còn trạng thái tinh thần của hắn thì trở nên vô cùng bất ổn sau ba năm thử nghiệm liên tục.
Trong một lần kiểm tra gần đây nhất, hắn bất ngờ bị mất kiểm soát, bạo phát tấn công người khác và điều này đã gây thiệt hại nghiêm trọng cho cơ sở thí nghiệm đang giam giữ hắn.
Những thương nhân tài trợ cho phòng thí nghiệm đã rất không hài lòng. Sau khi xác định hắn không còn giá trị khai thác, họ đã trực tiếp chuyển nhượng hắn cho ban tổ chức buổi tụ hội trên du thuyền này.
Việc bố trí phòng thí nghiệm tạm thời trên tàu có hai mục đích: một là quan sát hành vi của những quái vật mang hình thái động vật, thu thập mẫu nghiên cứu; hai là kiểm soát Vallen.
Buổi sáng khi lên du thuyền, Vallen không có dấu hiệu tỉnh lại. Mọi thứ đều diễn ra suôn sẻ.
Nhưng vào khoảng 9 rưỡi tối, do một nguyên nhân chưa xác định, Vallen đã mở mắt và bắt đầu phá hủy thiết bị giam giữ.
Phải tiêm lượng thuốc gây mê gấp ba lần bình thường, họ mới có thể miễn cưỡng khiến hắn ngủ lại.
Những nội dung chi tiết về năng lực và trạng thái sau đó, Thẩm Ngôn không tiếp tục xem nữa. Anh sao chép toàn bộ tài liệu vào thiết bị cá nhân rồi đứng dậy vươn vai thư giãn.
Trong góc phòng, hai nhà nghiên cứu trực đêm bị anh bịt miệng đang sợ hãi trừng mắt nhìn anh.
Thẩm Ngôn bước tới, ngồi xổm xuống hòa nhã nói:
“Sợ gì chứ? Tôi chỉ tò mò muốn biết số phận của những xác chết nên tiện đường ghé qua xem thôi.”
Anh rút súng ra, giọng điệu vẫn vô cùng thân thiện:
“Tôi sẽ thả các anh ra ngay bây giờ nhưng các anh phải dẫn tôi đi tìm Vallen. Giao dịch này thế nào? Nếu đồng ý thì gật đầu đi.”
Căn bản không có lựa chọn.
Hai nhà nghiên cứu liếc nhìn nhau, run rẩy gật đầu.
Thẩm Ngôn trước tiên lên đạn, nhắm thẳng vào họ sau đó mới tháo bỏ dây trói.
Họng súng lơ lửng giữa hai người, anh lắc lư một chút rồi thản nhiên nói:
“Anh là 1, anh là 2, ngoan ngoãn nghe lời đi. Hôm nay tôi gϊếŧ hơi nhiều người rồi. Không muốn thêm nợ máu nữa hiểu chứ?”
Hai người khựng lại một giây sau đó điên cuồng gật đầu.
Nhìn cảnh này, Thẩm Ngôn vừa cảm thán rằng mình quả thật có năng khiếu diễn xuất vừa tươi cười rạng rỡ một cách hoàn toàn không phù hợp với tình huống hiện tại.
“Sao không nói chuyện?” Anh thu súng lại, vò đầu tỏ vẻ khổ não. “Tôi đã nói với các anh nhiều như vậy rồi. Theo quy trình bình thường, giờ chúng ta phải là bạn bè mới đúng chứ?”
Nhà nghiên cứu số 1 trừng mắt nhìn anh, ánh mắt tràn đầy cạn lời và sửng sốt. Nhưng vì quý trọng mạng sống nên đã khiến hắn không dám chửi thẳng mặt.
Ai mà đi làm bạn với một tên cướp vừa chạm mặt đã phóng điện vào người ta, sau đó còn dí súng vào đầu chứ?!
Nhà nghiên cứu số 2 thì khôn khéo hơn, cố gắng nặn ra một nụ cười cứng ngắc: “Đương nhiên rồi...bạn ơi, hahaha.”
Thẩm Ngôn cũng cười, không thèm để ý đến cơ thể cứng như đá của đối phương, anh nghiêng người ôm hắn một cái.