Chương 8

Nghe thấy cô đã an toàn, chị Hoa mới thở phào, giọng nói cũng trở nên uể oải hơn: “Chẳng phải chị đã nói với em rồi sao? Tin tức về vị Thái tử này trong chốn ăn chơi không nhiều bằng cha mẹ cậu ta. Hai năm trước cậu ta mới từ nước ngoài trở về, sống khép kín, ít khi lộ diện. Các hộp đêm lớn đều thấy có bóng dáng. Xem ra là người thận trọng, hoặc cũng có thể cậu ta vốn không có hứng thú với phụ nữ. Thái Lan thì LGBT, ladyboy nhiều, biết đâu cậu ta lại thích đàn ông. Nói chung, người này rất khó tiếp cận.”

Nói đến đây, chị Hoa còn khẽ “chậc chậc” mấy tiếng, như vừa bất lực vừa hiếu kỳ.

Đại Linh vốc một vốc nước trong tay, để mặc dòng nước ấm áp luồn qua kẽ ngón tay, chảy xuống như những sợi bạc lấp lánh. Cô im lặng nhìn, chẳng đáp lời.

Chị Hoa như chợt nhớ ra điều gì, tiếng thở dài vọng lên qua đầu dây, giọng nói trở nên nghiêm trọng: “Chị đã cảnh báo em từ sớm rồi. Người này cực kỳ nguy hiểm, không thua kém gì Cửu Diện Phật. Hai năm nay, tình hình giữa Tứ Hải Bang và Xiêm La ngày càng hỗn loạn. Kẻ đứng sau thao túng chính là vị Thái tử này. Dã tâm của cậu ta không nhỏ đâu. Trong giới còn đồn rằng, ông già cậu ta sắp rút dần khỏi hắc đạo để chuyển sang làm ăn chính thống, còn phía hắc đạo thì định giao lại hết cho con trai nên mới gọi cậu ta từ Ý về. Đừng xem thường tuổi trẻ, cậu ta là đứa được Trần Đan và Nguyễn Ni La dạy dỗ tận tay, thủ đoạn chắc chắn vượt xa sức tưởng tượng.”

Nói đến đây, giọng chị Hoa lại chùng xuống, nửa thật nửa đùa: “Không hiểu sao mấy hôm nay chị cứ trằn trọc mãi, mí mắt phải giật liên tục, cứ thấy điềm chẳng lành. Lo cho em lắm.”

“Chị bị tiền mãn kinh rồi.” Đại Linh bật cười, ngắt lời.

Nhưng những lời kia khi rơi vào tai cô lại như những luồng gió lạnh len qua màng nhĩ, dội thẳng vào lòng. Bất chợt, cô hắt xì thật mạnh.

“Sao thế? Sợ rồi hả? Nếu chân em run thì lập tức về Hồng Kông cho chị. Với nhan sắc này, tìm đại một công tử tài phiệt đời thứ hai, em cũng sống an yên cả đời.” Chị Hoa trêu ghẹo.

Đại Linh rút khăn giấy lau mũi, thuận miệng đáp: “Chắc tối ngâm nước trong hồ lâu quá nên cảm lạnh thôi.”

Nghe vậy, chị Hoa mới sực nhớ ra điều quan trọng: “À đúng rồi, tối nay hành động thế nào? Cá cắn câu chưa?”

“Cũng tạm. Mới quăng mồi thôi, còn cá có cắn hay không thì phải xem số trời.” Đại Linh khịt mũi, trong đầu lại bất chợt hiện lên bóng dáng người đàn ông bước ra từ màn đêm. Bóng dáng ấy lạnh lẽo, khó đoán giống như sương mù giăng phủ trên mặt hồ sâu thẳm. Không đoán nổi anh là loại người nào, chỉ biết cảm giác khi đối diện khiến người ta khó lòng nắm bắt.