Chương 4

Sau khi Đan Mạt và Nguyễn Ni Lạp dâng hương xong, Ngang Uy bước đến, chắp tay thắp nén hương cho người đã mất. Trong làn khói hương mờ ảo, lần đầu tiên Đại Linh nhìn rõ gương mặt ấy.

Ngang Uy chỉ mới ngoài hai mươi. Anh mang vẻ ngoài lãng tử với mái tóc gợn sóng phủ nhẹ xuống gáy, nơi vành tai lấp lánh một chiếc khuyên thánh giá.

Gương mặt anh như được chạm khắc tỉ mỉ từ đá cẩm thạch, từng đường nét tinh tế đến mức gần như hoàn mỹ. Hàng mày của người đàn ông sắc lạnh như lưỡi kiếm, trong đôi mắt ẩn chứa sự vô tình khiến người đối diện không rét mà run. Sự áp bức này thậm chí còn mạnh hơn cả vị Cửu Diện Phật kia.

Vài sợi tóc trước trán Ngang Uy rủ xuống, che bớt đi phần nào sự tàn nhẫn trong đôi mắt. Chiếc sơ mi đen phanh rộng để lộ l*иg ngực rắn chắc, trên cổ đeo một lá bùa Phật Somdej biểu tượng cho sự bình an.

Dù gương mặt kia không thể hiện cảm xúc, nhưng từng cử chỉ lại mang theo vẻ ngông cuồng, phóng túng. Sự bất cần ấy khiến bất kỳ ai đối diện cũng không kìm được mà lùi về phía sau.

Người nhà họ Trần quỳ ở điện thờ. Giữa tiếng tụng kinh trầm buồn ngân dài, họ cúi đầu chắp tay, gương mặt mỗi người đều phủ một nỗi mất mát đau thương.

Không lâu sau, đoàn khách đến viếng lần lượt tiến vào. Đan Mạt cùng người nhà tiếp đón, đích thân sắp xếp chỗ ngồi cho từng vị khách.

Đại Linh nhận ra không ít gương mặt quen thuộc trong đoàn khách đến viếng tang: Quan chức, giới thương nhân, các công tước thuộc Hoàng thất Thái Lan, Cảnh sát trưởng, Bộ trưởng Tài chính, Bộ trưởng Lao động cùng lãnh đạo những tập đoàn lớn hàng đầu. Đa số đều là những nhân vật quen mặt trên truyền thông.

Riêng phía quân đội, để tránh điều tiếng, chỉ cử người mang vòng hoa đến phúng viếng.

Còn giới hắc đạo, ngoại trừ ông trùm Thái Bình Đường ở Hồng Kông vắng mặt vì bận việc, thì gần như toàn bộ người đứng đầu các băng nhóm lớn ở châu Á đều có mặt.

Tang lễ lần này trở thành màn phô trương thế lực của nhà họ Trần, chứng minh rằng họ đã dựng lên một mạng lưới vững chắc, kết nối cả hai giới quyền lực trong bóng tối và ngoài ánh sáng. Ở Thái Lan, ngoài Hoàng thất và quân đội, gần như không một thế lực nào đủ sức cản bước họ.

Đứng suốt nhiều giờ giữa làn khói hương dày đặc khiến Đại Linh mỏi mệt rã rời. Đến khi trời ngả chiều, đoàn khách viếng lần lượt rời đi, chỉ còn lại các nhà sư và Phật tử thay phiên trông coi hương đèn.