Chương 17

Đại Linh chau mày nghi hoặc, đảo mắt nhìn quanh, không biết rốt cuộc tên đàn ông nào vừa chọn mình. Cô lạnh nhạt buông một câu: “Quản lý, tôi không tiếp rượu.”

Dứt lời, Đại Linh xoay người định rời đi. Ở đây cô đã nấn ná quá lâu mà chẳng thu hoạch được gì, bầu không khí u ám, ngột ngạt chỉ khiến người thêm khó chịu. Đúng lúc này, cô cũng muốn về nhà.

Nhưng vừa mới quay lưng, liền bị hai gã vệ sĩ áo đen cao lớn chặn lại. Thân hình vạm vỡ của họ dựng lên như hai bức tường chắn ngang trước mặt.

Phía sau, giọng quản lý A Tô vang lên, không còn vẻ mềm mỏng như ban nãy, mà lạnh lùng, cứng rắn: “Tiểu thư Đại Linh, mong cô đừng không biết điều. Vị Phật này, cả cô và tôi đều không thể chọc vào. Nếu lỡ làm phật ý ngài ấy, e rằng cái mạng nhỏ của cô cũng khó giữ nổi.”

Đại Linh quay người nhìn vào quản lý A Tô, trong đầu bắt đầu tính toán. Nơi đây là hang hùm ổ sói, gϊếŧ người không thấy máu, dù ngày mai xãc cô bị vứt ra bãi rác cũng chẳng ai báo cảnh sát. Cắn răng, cô quyết định: trước hết phải giữ mạng.

“Được thôi. Nhưng nói trước, tôi chỉ uống rượu. Không làm gì khác, và chỉ tối nay thôi.” Đại Linh khoanh tay, đưa ra điều kiện.

Nghe vậy, A Tô lập tức nở nụ cười mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Ông ta liền dẫn cô vào phòng trang điểm của các “công chúa VIP” rồi ra lệnh cho mấy người phụ nữ có kinh nghiệm sửa soạn cho cô.

Trong lòng họ ai nấy đều không cam tâm. Vị khách quý đêm nay vốn là người mà bọn họ tranh giành, đấu đá nhau mong được hầu hạ, nào ngờ lại bị một đứa phục vụ non choẹt chen ngang. Vài người tức đến nghiến răng, hận không thể xé xác cô ra. Trong lúc làm tóc cho Đại Linh, họ cố tình giật mạnh khiến da đầu cô nhói buốt.

Đại Linh cảm nhận rõ sự thù địch, thản nhiên cầm một chiếc trâm cài lên ướm thử trên mái tóc, rồi giả như lỡ tay đánh rơi. Mũi trâm sắc lạnh suýt nữa đã sượt qua ánh mắt một người trong số họ. Người phụ nữ kia sợ tái mặt, chiếc lược trên tay rơi xuống, từ đó không còn dám dùng lực mạnh nữa.

Mới mười tám tuổi, Đại Linh đang ở độ thanh xuân rực rỡ nhất. Người ta thường khen, thứ đẹp nhất trên gương mặt cô chính là đôi mắt. Đôi mắt phượng dài hẹp kiêu hãnh ấy tỏa ra một khí chất giao thoa: vừa kiêu ngạo bất cần lại vừa quyến rũ mê hồn, mang theo sự mê hoặc trời sinh không thể chối từ.