Chương 16

Gã võ sĩ thắng trận cúi người, nhận lấy chiếc bao tải được đưa lên từ dưới, giữa tiếng mọi người đếm, gã lần lượt nhét từng xấp tiền vào trong. Động tác ấy lặp lại, kéo dài đến cả trăm lần, cảnh tượng thật sự khiến người ta cảm thấy choáng ngợp. Xa hoa trụy lạc, như thể đồng tiền đang thách thức cả linh hồn.

Ngang Uy và lão già nhìn cảnh bên dưới rồi nhìn nhau cười, như vừa hoàn tất một giao dịch ngầm. Một lát sau, một người trông giống quản lý cung kính tiến đến, cung kính mời lão già xuống, nói đã chuẩn bị ít rượu nhẹ ở tầng bốn tòa Bắc Lâu, mời ông ta di chuyển. Ông ta không nói lời nào, đứng dậy, trước khi rời đi, ánh mắt còn liếc mông Đại Linh.

Lúc này, chỉ còn lại Ngang Uy và vệ sĩ đứng sau, Dù tầng một đã tản hết người anh vẫn lặng lẽ suy tư nhìn xuống dưới. Vào lúc Đại Linh suy nghĩ làm sao để khiến anh chú ý đến mình, thì quản lý phía trước quay lại ra hiệu cô đừng đứng đó nữa. Cô nhìn bóng lưng Ngang Uy đầy luyến tiếc, nhưng rồi đành xoay người rời đi.

Vừa đi được vài bước, một tên thủ hạ mặt tái mặt sắc vội vàng lao qua cô, tiến đến thì thầm vài câu bên tai Ngang Uy. Ở góc khuất, Đại Linh nghe tiếng cười trầm ấm của anh, nói cái gì đó nhưng nghe không rõ.

Trở lại đại sảnh, Đại Linh tình cờ bắt gặp Nhã Nhược đang bưng rượu cho khách ở phía xa. Trước ngực áo cô ta nhét đầy tiền tiền boa của khách. Nhã Nhược nhìn thấy, mỉm cười với cô. Đại Linh chỉ mím môi, gật đầu, hai người trao nhau ánh mắt ngầm hiểu.

Từ đó về sau, suốt nửa hiệp còn lại, Đại Linh làm việc với tâm trí rối bời. Cô không biết Ngang Uy đã rời đi hay chưa. Nếu hắn thật sự đi rồi, vậy thì hôm nay xem như công cốc.

Suốt nửa hiệp đấu còn lại, sau Đại Linh phần nào mất tập trung. Cô không rõ Ngang Uy đã rời đi hay chưa, nếu đã đi thì hôm nay xem như công cốc.

Không lâu sau, quản lý sảnh A Tô tìm đến cô. Lạ thay, trong đám đông ồn ã với hàng trăm người, vậy mà ông ta không mù mặt, lách qua bao khách mà vẫn tìm chính xác đúng vị trí cô đang đứng.

“Tiểu thư Đại Linh, tôi biết cô không muốn làm tiếp rượu. Nhưng tình thế cấp bách. Tối nay có một vị khách quan trọng trên tầng chỉ định muốn cô. Chúng tôi đã giải thích rằng cô chỉ là phục vụ, nhưng vị này… thân phận cao quý. Nếu cô không đi, tôi e rằng…”

Trên mặt A Tô lộ vẻ khó xử, nhìn chẳng giống như đang giả vờ. Thực tế, ông ta cũng vô cùng bực bội. Đêm nay, một quan chức quyền thế đến thế lại trúng mắt ngay một con bé phục vụ mới vào làm ngày đầu nên ông ta đành phải ép.