Chương 11

Nhà họ Trần đã khéo léo tận dụng những du͙© vọиɠ đen tối và trần trụi của con người để điều khiển và thao túng hàng loạt quan chức quyền quý. Trong tấm lưới lợi ích khổng lồ được dệt nên ấy, Tập đoàn Tứ Hải do Đan Mạt chống lưng là kẻ hưởng lợi lớn nhất. Và cũng là người giật dây điều khiển.

Đại Linh hít sâu một hơi, làn gió đêm từ sông Chao Phraya mang theo chút se lạnh lay động mái tóc dài. Hương hoa huỳnh liên thoang thoảng, quyến rũ mê hoặc. Cô ngẩng cao đầu, bước lên bậc thang dẫn vào hộp đêm Đàn Cung.

Hai cô gái trẻ trung trong bộ trang phục truyền thống cách tân, tay cầm vòng hoa nhài tinh xảo, mỉm cười cúi chào, chắp tay trước ngực: “Xin hỏi cô có thiệp mời không?”

Đại Linh từng tìm hiểu qua, Đàn Cung hoạt động theo chế độ hội viên. Nếu không phải hội viên hoặc không được hội viên mời đích danh thì tuyệt đối không thể vào. Quy tắc này đảm bảo cho giới quyền quý và quan chức có thể thoải mái phóng túng mà không sợ bị dòm ngó.

Cô bình tĩnh đáp lại bằng tiếng Thái lưu loát, nói rằng mình là nhân viên phục vụ mới, có hẹn với quản lý sảnh - A Tô.

Một trong hai cô gái nghe xong, lập tức quay đầu dùng ánh mắt ra hiệu cho gã vệ sĩ phía sau. Người đàn ông kia chạm vào tai nghe Bluetooth, trao đổi vài câu nhỏ rồi gật đầu. Thấy vậy, hai cô gái mới cho cô đi qua.

Dù trong lòng đã lường trước sự xa hoa của nơi này, nhưng khi theo chân người dẫn đường men theo hành lang quanh co, tiến vào đại sảnh tầng một, Đại Linh không khỏi choáng váng trước cảnh tượng trước mắt. Hào nhoáng đến lóa mắt,

bầu không khí cuồng loạn và âm nhạc dội ầm ầm như muốn xé rách màng nhĩ.

Ngay giữa sảnh đang diễn ra một buổi trình diễn người mẫu nam. Dọc khán sàn chữ T là những người quý bà giàu có và vài gã đàn ông, tay ném những xấp tiền dày cộp lên sân khấu.

Theo từng điệu nhạc điên cuồng, một chàng trai lai tây tuấn mỹ chỉ còn khoác mảnh vải mỏng che hạ thân, vừa hôn gió, vừa cúi xuống nhặt từng xấp tiền dày dưới sàn. Cảnh tượng da^ʍ mỹ, khêu gợi đến đỏ mặt.

Đại Linh chỉ liếc qua hai giây, rồi lập tức dời mắt.

Đi theo người phục vụ, cô bước qua vô số chỗ ngồi riêng. Nam nữ ôm ấp quấn lấy nhau như rắn, ăn mặc sang trọng mà hành động lại dâʍ ɭσạи, khiến cả không gian phảng phất mùi rượu, thuốc và du͙© vọиɠ.

Đến văn phòng phía sau, Đại Linh gặp quản lý sảnh - A Tô.

Người đàn ông trung niên vừa nhìn thấy cô, gương mặt béo thịt liền giật giật vài cái, ánh mắt lướt qua từng tấc da thịt trên cơ thể cô. Ông ta ngồi thẳng người, ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn, giống như đang đánh giá một món hàng quý.