Chương 10

Trước khi chìm vào giấc ngủ, một cảm giác lạnh buốt đột ngột ập đến, cô hắt hơi liên tiếp đầy mệt mỏi. Từ hôm đó, Đại Linh xin nghỉ học vì cảm lạnh, chôn mình trong nhà suốt mấy ngày liền. Cả cơ thể như rã rời không còn sức lực, đến mức khi cố gắng đi lại, bước chân cũng run lẩy bẩy vì kiệt quệ.

Ngày thứ tư, Đại Linh cố gắng gượng dậy sau cơn cảm lạnh thì nhận được một cuộc gọi từ số lạ.

“Chị Hoa.” Cô ôm lấy trán, cố giữ cơ thể đứng vững.

Giọng chị Hoa mang theo sự gấp gáp và nghiêm trọng: “Tiểu Linh, N vừa báo tin. Thứ Tư tuần sau, tại sàn đấu ngầm trong hộp đêm Đàn Cung ở khu Sukhumvit, sẽ có một trận hắc quyền (trận đấu ngầm). Đó là sản nghiệp của Tập đoàn Tứ Hải. Nghe nói Ngang Uy rất thích xem Muay Thái, nhất là những trận đấu ngầm nên có khả năng cậu ta sẽ xuất hiện. Nhưng N cũng nhắn, tin này chưa được xác thực, chỉ có thể đánh cược. Em hiểu không?”

“Em hiểu.” Đại Linh gật đầu.

Suốt nửa năm trời ở Thái Lan, cô gần như chẳng thu thập được tin tức nào hữu ích. Vậy mà chỉ trong vỏn vẹn hai tuần gần đây, lại có tới hai cơ hội liên tiếp mở ra. Lần này, bằng mọi giá, cô buộc phải nắm lấy. May mắn là vẫn còn vài ngày, đủ để cô chuẩn bị kỹ càng.

Chiều Thứ Tư, Đại Linh xuất hiện trước cửa hộp đêm Đàn Cung. Ngẩng đầu nhìn hộp đêm nổi tiếng bậc nhất Bangkok sừng sững năm tầng, diện tích rộng lớn đến choáng ngợp.

Nơi này chính là một trong những chốn kín đáo tuyệt đối để giới chính trị và thương mại Thái Lan âm thầm dàn xếp các cuộc giao dịch. Người ta nói không ngoa: chỉ cần thả rơi một viên gạch ở đây, cũng có thể đập trúng vô số quan chức quyền lực và đại gia.

Từng có lần, cựu Bộ trưởng Tư pháp Thái Lan đã bị bắt ngay tại phòng riêng ở tầng bốn của hộp đêm này. Khi đó, ông ta đang trong cơn phê thuốc, đầu óc mơ màng không còn tỉnh táo, miệng vẫn lẩm bẩm gọi tên mấy người mẫu nam. Ngày hôm sau, cảnh sát lại lục soát và phát hiện một khoản tiền phi pháp khổng lồ trong biệt thự ngoại ô của ông ta. Vụ việc lập tức trở thành chuyện cười, được lan truyền khắp nơi.

Xa hoa, ồn ào và phù phiếm. Chỉ có sự náo nhiệt đến choáng ngợp mới đủ che đậy những giao dịch dơ bẩn nhất.

Người ta vẫn nói: “Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.” Những con cáo già trong giới đều hiểu rõ điều ấy. Chừng nào viên đá chưa rơi xuống trúng đầu mình, thì cho dù gương trước xe còn đó, họ vẫn không ngần ngại chen nhau bước vào hang ổ. Người vì tiền mà chết, chim vì mồi mà vong. Lòng tham luôn chiến thắng nỗi sợ, lợi ích khổng lồ khiến họ liều lĩnh, lao đầu vào như thiêu thân.