Chương 6: Nhân vật chính xuất hiện

Đông Chiêm ngã xuống đất, hai chân đau thấu xương. Nàng cúi đầu nhìn, nửa cái mạng vừa nhặt lại suýt nữa cũng tiêu luôn.

Những cây nấm còn sót lại thấy tình thế bất ổn đã chui thẳng vào dưới da nàng, những cục u quái dị nổi khắp cả hai chân khiến nàng rùng mình vì ghê tởm.

“Là nấm ảo ảnh! Sư muội mau uống thuốc!”

Một nữ tử áo trắng lướt tới trước mặt, lập tức đổ thuốc vào miệng Đông Chiêm.

Dạ dày nàng cuộn lên từng hồi, nàng quay đầu nôn khan, ói ra một vũng bùn đen quái lạ, trên đó còn dính mấy cây nấm héo rũ.

“Sẽ hơi đau đấy.”

Nữ tử giữ chặt vai nàng, không cho nàng giãy giụa. Trong giây tiếp theo, cơn đau dữ dội lan khắp hai chân, vô số bùn đen tràn ra từ các vết thương, chỉ đến khi thấy máu tươi mới chịu dừng lại.

“Sao muội lại đi vào ổ nấm ảo ảnh? Dù là đệ tử mới cũng không thể phạm lỗi thế này.” Là giọng nam nhân truyền qua ngọc bội, hắn đứng phía sau Đông Chiêm, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Đông Chiêm gắng gượng lấy lại tinh thần, mở mắt nhìn phụ đề phía trên đầu nữ tử kia, khác với màu xám của đám người qua đường, dòng chữ này có màu xanh lục.

[Nhân vật phụ - Thủ tịch Dũ Trần Mạch, trúng độc nên không thể đột phá cảnh giới, mất tích tại vực Phong Nhai.]

“Muội là Đông Chiêm sư muội sao?” Nam nhân kiêu căng kia lại hỏi.

[Nhân vật phụ – Đệ tử Kim Cương mạch, bị xử trảm.]

Đông Chiêm ngẩng đầu, nhìn bóng người từ từ hạ xuống không xa.

Y vốn đứng giữa không trung, chạm đất mà không phát ra âm thanh nào.

Mắt đỏ, tóc xám, dung mạo vô cùng xuất chúng.

Vẻ đẹp ấy rất có sức công kích, lưng thẳng, dáng đứng chuẩn mực. Lại gần hơn có thể thấy bộ bạch y phối đai đỏ gọn gàng tinh tươm, từng lớp vải che kín chỉ lộ mỗi da thịt ở cổ tay.

[Mục tiêu nhân vật chính đã xuất hiện]

Hệ thống lại nhấn mạnh, thậm chí còn phóng to ngay trước mắt nàng.

Đông Chiêm nhìn dãy chữ đỏ trên đầu thiếu niên. Mô tả vô cùng giản lược, còn cấp bậc thì chói mắt.

[Nhân vật chính – Tiến độ thích ứng Thần Cách: 72%.]

Lúc này nàng không thể hỏi hệ thống Thần Cách là gì, hệ thống cũng không chủ động giải thích, như thể đó chỉ là một chi tiết chẳng quan trọng.

“Sư muội bị thương không nhẹ, chuyện làm quen với Nghiêu Nhận để sau cũng được.”

Giọng nói trầm ổn vang lên. Thiếu niên cao gần một mét chín, nhìn qua còn trẻ hơn hai người kia, nhưng rõ ràng mang theo khí chất của người đứng đầu.

“Nấm ảo ảnh cấp thấp thế này sao khiến người ta bị thương nặng được…” Nghiêu Nhận lầm bầm, đến khi thiếu niên bước tới thì vội lùi sang một bên, nhường vị trí.

Đông Chiêm giao mắt với thiếu niên. Y mỉm cười: “Trên người nàng còn sót kiếm khí của Tịnh Ất trưởng lão, Dược Linh Ngọc đã nhận chủ. Đây đúng là Đông Chiêm sư muội.”

“Đa tạ… tạ sư tỷ, sư huynh đã cứu mạng.”

Đôi mắt của Thời Khuyết như biết hút người vào bên trong. Đông Chiêm lập tức tránh ánh nhìn ấy, tỏ ra như vừa bị hoảng sợ.

“Ta là Hào Tri, đây là Nghiêu Nhận, còn đây là Thời Khuyết sư huynh. Chúng ta phụng mệnh trưởng lão Nội Các đến đón muội về môn.”

Ngón tay Hào Tri chạm nhẹ lên nàng, cái lạnh lan khắp da thịt, vết thương dữ tợn trên chân cũng nhanh chóng liền lại.

“Địa điểm hẹn là Linh Thị, sao muội lại chạy vào ổ nấm ảo ảnh?” Nghiêu Nhận vẫn truy hỏi.

“Bởi vì…”

[Tuyệt đối không được để bất kỳ nhân vật nào biết về nhiệm vụ hay sự tồn tại của hệ thống. Một khi xuất hiện nhận thức lệch hướng, cốt truyện sẽ lập tức rối loạn.]