“Đông sư muội, muội ở đâu?” Giọng nữ lại vang lên, lập tức bị giọng nam nôn nóng ban nãy cắt ngang.
“Hay là chúng ta đi trước? Lỡ hội Kiếm Thạch thì phải đợi trăm năm nữa. Tịnh Ất trưởng lão cũng đâu nói nhất định phải đón muội ấy hôm nay.”
“Cái này…” Giọng nữ do dự, như đang chờ ai lên tiếng.
Đông Chiêm siết chặt ngọc bội, phát ra mấy tiếng rên trong cổ. Môi nàng mím chặt, chỉ có thể phát âm bằng yết hầu, nhưng bên kia lại không nghe thấy.
“Rõ ràng muội ấy đến muộn rồi. Mau đi thôi! Ta để lại một phù lưu âm, sư muội sẽ đợi ở đây.” Nam nhân đã thuyết phục được nữ nhân. Ánh sáng trên ngọc bội của Đông Chiêm dần dần tối lại.
“Vậy… cũng được.” Nữ tử đáp.
Cổ họng Đông Chiêm gắng gượng ép ra âm thanh. Vì nàng ngừng lại, đám nấm chen chúc dày đặc coi nàng là thức ăn, chỉ mấy giây đã phủ kín cả người nàng.
Ngọc bội hoàn toàn tắt hẳn.
Vẻ mặt Đông Chiêm từ cứng đờ thành méo mó. Nàng nắm chặt ngọc bội, dồn chút sức cuối cùng nện xuống đất.
Cú thứ nhất đập nát lớp nấm trên nền.
Cú thứ hai chạm đáy.
Không có cú thứ tư, vì Đông Chiêm đã hoàn toàn không cử động nổi.
Nấm mọc kín khắp người, nàng như bã cặn bị dịch dạ dày của quái vật bao bọc, lúc này chỉ còn một bàn tay thò ra ngoài.
Cuối cùng Đông Chiêm không nín thở được nữa. Ảo giác nàng chống chọi nãy giờ lại ào ạt quay lại. Nhưng nấm cũng không ban phát giấc mộng đẹp, mà đẩy nàng rơi vào bóng tối.
Bóng đen như thủy triều ập đến, không có gì cả.
Nhưng đôi khi kỳ tích cũng giống như sao băng, kỳ tích do con người tạo ra có thể khiến sao băng rơi xuống đáy biển…
Đầu ngón tay Đông Chiêm như chạm tới ban ngày, ngọc bội lại bừng sáng.
Giọng một thiếu niên truyền đến: “Sư muội, nín thở.”
Vòm trời vỡ tung, sóng triều rút lui, cơn gió mãnh liệt ập vào ngay giây kế tiếp.
Như mở đèn giữa đêm khiến mắt cay xè. Ánh trắng nổ tung như sao băng, không khí vạch thành hình một thanh kiếm lớn chém toạc hoàn toàn chiếc miệng khổng lồ.
Bầy nấm rít lên như bị kí©h thí©ɧ rồi điên cuồng sinh trưởng, toan nuốt chửng kẻ địch từ trên giáng xuống.
Vυ"t!
Chỉ trong chớp mắt, kiếm quang phân thành vô số mảnh, chặt đứt toàn bộ đống nấm quỷ dị, sau đó là vô vàn gợn sóng dao động trong không khí, đống nấm kia đã bị xay thành bột trong tích tắc.
Thân thể Đông Chiêm lộ ra, đôi mắt nàng ứa lệ vì phản ứng sinh lý, nhìn thấy bóng người giữa không trung.
Y đứng ngược sáng, che khuất mặt trời.
[Mục tiêu nhân vật chính đã xuất hiện.]
Phụ đề hệ thống mở ra trước mắt nàng.