Cô nhanh chóng quan sát xung quanh, dùng cành cây khô đỡ lấy thân thể người đàn ông. Rồi cô lục tìm trong vạt áo mình — nơi vẫn còn giắt một đoạn dây áo rách. Mảnh dây ấy được tận dụng quấn chặt quanh cánh tay hắn, tạo thành garô để ngăn máu tiếp tục tuôn.
Không có thuốc sát trùng, không có dụng cụ y tế. Nhưng Lạc Uyên vẫn bình tĩnh như thường. Cô nhóm một đống lửa nhỏ bằng lá khô và than củi vụn nhặt được, đun nước bằng chiếc chén thiếc méo mó tìm thấy trong túi vải của hắn. Dù nước bẩn đến đâu, đun sôi vẫn tốt hơn không có gì.
Cô dùng một mảnh vải sạch nhất cắt từ áo mình, ngâm qua nước nóng rồi ép lên vết thương đang mưng mủ. Hắn giật người, phát ra một tiếng rên yếu ớt.
“Cố chịu một chút,” cô nói khẽ, “tôi không để anh chết đâu.”
Đến khi máu đã ngừng chảy, cô dùng mảnh vải buộc lại vết thương, khéo léo quấn theo kiểu băng thắt nút từ trong sách y học hiện đại. Làn da hắn nóng như lửa, có dấu hiệu sốt cao.
“Cần tìm chỗ trú qua đêm…”
Cô nhìn quanh rồi gắng gượng kéo thân hình cao lớn ấy qua rừng, đi không bao xa thì phát hiện một hang đá nhỏ, nằm khuất dưới những bụi cây um tùm. Hang chỉ đủ để hai người nằm sát vào nhau, nhưng khô ráo và kín gió.
Cô đặt hắn nằm vào trong, lót cỏ khô bên dưới, rồi dùng áo khoác của mình phủ lên phần ngực hắn. Gương mặt hắn trắng bệch, đôi môi khẽ mấp máy như đang mơ thấy điều gì đó.
“Đừng… đυ.ng vào nó…”
Lạc Uyên khựng lại, ánh mắt cô rơi xuống bọc vải hắn vẫn ôm chặt trong tay. Dù trong tình trạng nửa mê nửa tỉnh, hắn vẫn bản năng bảo vệ nó.
Cô không tò mò nữa. Bản năng nói cho cô biết đó là thứ quan trọng nhất với hắn.
“Yên tâm đi, tôi... À không ta không lấy đồ của người khác.”
Ấp úng suy nghĩ cách xưng hô phù hợp bối cảnh.
Lạc Uyên chậm rãi ngồi xuống bên cạnh, cảm giác mệt mỏi từ sau lưng dâng lên như sóng. Áo cô ướt sũng mồ hôi, tóc rối bời, đôi tay đau nhức sau khi băng bó và kéo lê hắn qua mấy chục bước đường rừng.
Cô nhìn lên trần hang, thở dài một tiếng.
“Xem như… tôi đang trong một trò chơi sinh tồn đi.”
Gió đêm vẫn thổi, nhưng lửa trong hang nhỏ đã cháy liu riu. Mùi khói len lỏi khắp nơi khiến mắt cô cay xè. Đôi mắt ấy khẽ khép lại, từng giây phút chậm rãi trôi qua trong im lặng.
Chưa đến một ngày xuyên không, cô đã trốn chạy, chữa thương, dựng trại, và kéo một người đàn ông về hang trú ẩn. Nếu là người khác chắc đã phát điên. Nhưng Lạc Uyên lại thấy… thật lạ là mình vẫn bình tĩnh. Có lẽ vì bản chất cô là vậy, dù trong hoàn cảnh nào cũng không cho phép bản thân gục ngã.
“Ngày mai sẽ ổn thôi… chỉ cần còn sống…”
Cô nằm nghiêng về phía hắn, nghe tiếng thở nặng nề trong giấc mơ của người đàn ông xa lạ. Trái tim dường như trùng xuống một nhịp, vừa lạ lẫm vừa quen thuộc không lý do.
Cơn buồn ngủ kéo đến như con sóng lớn, cuốn sạch mọi cảnh giác. Lạc Uyên khép mắt, chui sát vào lớp áo khoác để giữ ấm, thϊếp đi bên cạnh người đàn ông mà cô không biết tên, trong một thế giới xa lạ đến lạnh người.
Đêm đầu tiên ở nơi này, cô không có chăn, không có nhà, không biết ngày mai ra sao. Nhưng ít ra... còn sống.
Và còn một người để cô không cảm thấy cô độc.