Ánh hoàng hôn xuyên qua bức tường kính, bóng khung cửa sổ dài trải nghiêng trên nền đá cẩm thạch lạnh màu trắng. Sau sofa treo một bức tranh sơn dầu lớn, nét mơ hồ trừu tượng, rất hợp với phong cách tối giản của căn phòng.
Trên sofa có túi và áo cardigan của Khương Trà. Trên bàn trà đặt vài cuốn sách dày mỏng khác nhau, toàn sách nghề: phê bình phim, kịch bản, phân tích diễn xuất. Một cuốn còn kẹp lá sách màu trà.
Không biết Khương Trà về từ khi nào, nhưng đèn bếp đã sáng, tiếng máy hút mùi vang nhẹ. Sau lớp kính mờ là bóng dáng mảnh khảnh, bận rộn đi lại.
Kỷ Phạm đặt túi xuống, kéo cửa, dựa vào khung gỗ nhạt, thong thả nhìn cô.
Khương Trà hoàn toàn không hay biết, động tác nhẹ nhàng và kiên nhẫn: Rửa ngô, cà rốt, cắt khúc, bỏ vào nồi đất nhỏ. Rồi cô nhẹ nhàng dùng ngón út gạt lọn tóc bên tai, vén ra sau, cúi xuống tìm mấy chai gia vị. Động tác khiến sau lưng hở ra một mảng da trắng như tuyết.
Cô chỉ mặc áo dây đen và quần jeans lửng, để lộ cổ chân thon. Vai gầy, da trắng bật lên giữa sắc đen. Tóc dài đen mượt xõa như thác, eo nhỏ chân dài.
Có vẻ đang tìm gì đó, Khương Trà xoay người chạm phải ánh mắt Kỷ Phạm. Động tác lập tức dừng lại.
Cô ấy… về rồi.
Tim của Khương Trà đập thình thịch.
Về đến nhà từ bao giờ?
Vậy cô ấy đã nhìn mình… bao lâu rồi?
Bốn mắt chạm nhau, Khương Trà căng thẳng đến mức tay chân luống cuống.
Kỷ Phạm chín chắn hơn nhiều so với hình ảnh “học tỷ” trong ký ức. Cô đứng đó nhìn Khương Trà, im lặng.
Áo sơ-mi lụa xanh đậm, cổ to, ánh lên sắc satin dịu. Tay áo hơi xắn, tóc xoăn nhẹ vắt qua xương quai xanh. Khuyên tai bạc gắn đá santan khẽ đong đưa dưới ánh đèn.
Váy bút chì đen ôm sát, đôi chân dài thẳng tắp. Một bên tóc buông, một bên vén lên sau tai. Sống mũi cao, môi đỏ nhạt, đôi mắt đen ánh sáng, nhàn nhạt ý cười, lẳng lặng nhìn Khương Trà.
Ánh sáng lạnh lẽo chiếu rọi lên khuôn mặt thon gầy của cô, trắng mát tựa ngọc. Lông mi dày và dài, không quá cong, vì vậy đôi mắt càng thêm sâu. Bị ánh nhìn chăm chú ấy bao phủ, tim Khương Trà đập thình thịch.
Kỷ Phạm thấy vậy, mỉm cười thấp giọng: “Dọa em rồi sao?”
Cô vén tóc, dựa vào khung cửa: “Lại đây. Gần hơn chút.”
Khương Trà đỏ bừng mặt, bước tới, vòng tay ôm eo cô, đặt cằm lên xương quai xanh.
Cô hơi nghiêng đầu, hơi thở lướt bên tai Kỷ Phạm, mềm nhẹ: “Giờ này… không phải làm việc sao?”
Kỷ Phạm cúi nhìn cô, giọng rất nhẹ: “Nhớ em, nên về xem.”
Lông mi Khương Trà khẽ rủ xuống như cánh ve sầu, môi cong cong, che đi niềm vui lóe lên.
Kỷ Phạm cúi xuống, hôn lên hàng mi cong, dịu dàng vô cùng.
Kỷ Phạm rất thích ôm mình, thích hôn mắt mình — Khương Trà biết. Nhất là khi cô cụp mắt, trông ngoan ngoãn đến mức dễ khiến người ta mềm lòng. Hay là… giống lần đầu họ va vào nhau?
“Cạch.” Khóa áo phía sau được nhẹ nhàng mở ra bằng đầu ngón tay, sau đó trượt đến nơi mềm mại.
Khương Trà run nhẹ vì nhột, vành tai đỏ ửng. Mồ hôi lấm tấm trên trán, cô chậm rãi mở mắt, hàng mi run run nhìn Kỷ Phạm, đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở, hơi thở nhẹ nhàng.
Dưới chiếc mũi thanh tú, trắng trẻo, đôi môi cô hồng hào, mềm mại và bóng mượt. Như thể đang khát, cô liếʍ nhẹ khóe môi bằng đầu lưỡi, để lại một vệt sáng lấp lánh.
Tựa như một lời mời không tiếng động.
Lông mi Kỷ Phạm rung nhẹ, như bị lay động. Rồi cô cúi xuống, không hề do dự.