Chương 8

Lần đầu đăng bài là 6 năm trước, khi cô vừa đỗ đại học. Cô chật vật lắm mới đủ điểm vào THU, cùng trường với Kỷ Phạm. Khi cô nhập học, Kỷ Phạm đã năm tư, sắp ra trường và đi du học:

[Lần đầu gặp đàn chị là vào một buổi sáng mùa thu, ở trường cấp ba cũ của chúng tôi.

Lúc đó tôi đang đứng ở hành lang ôn từ vựng, đột nhiên có một cô gái chạy đến, ôm tôi từ phía sau, rồi ghé sát tai tôi thì thầm: “Sao lại ở đây?”

Tôi giật mình quay đầu lại.

Khi tôi ngước lên, tôi bắt gặp một đôi mắt đen trắng trong veo. Tim tôi hẫng một nhịp, kinh ngạc nghĩ: Trời ơi, trên đời lại có người như thế này, thật không thể tin được. Cô ấy mặc đồng phục trắng rộng thùng thình, cao hơn tôi, cúi đầu, cằm chạm nhẹ vào vai tôi. Ánh mắt trong trẻo, sạch sẽ. Gương mặt trắng trẻo, sống mũi cao, mí mắt mảnh và hơi lạnh — một cô gái thật đẹp.

Cô ấy nhìn tôi một lúc, rồi mặt đỏ lên, lắp bắp nói “Xin lỗi nhé”, sau đó quay người bỏ đi, lúng túng như thể ngượng ngùng.

Tôi chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, cũng không biết cô ấy là ai. Nhưng tôi thầm nghĩ, trường mình mà có người đẹp như thế, tại sao bây giờ tôi mới biết?

Về sau tôi mới biết, hôm ấy là buổi tuyên truyền thi cử của học sinh khóa trên. Các sinh viên tiêu biểu từ các trường đại học danh tiếng về chia sẻ kinh nghiệm. Vì quy định của trường, họ phải mặc đồng phục mới được vào cổng. Lúc ấy, đàn chị đã là sinh viên năm ba THU, đến làm đại diện phát biểu.

Sau buổi nói chuyện, học sinh vây quanh cô ấy. Tôi cũng đứng đó. Bất ngờ, đàn chị nhìn thấy tôi, hỏi: “Em tên gì thế?”

Tôi ngẩng lên, thấy quả thật cô ấy đang hỏi mình, nên tôi nói cho cô ấy biết. Cô ấy cười nhẹ, dịu dàng nói: “Tên em hay lắm.”

Từ hôm đó trở đi, tôi cứ tự hỏi: Lúc ấy, tại sao cô ấy lại ôm tôi, lại hỏi tên tôi? Liệu cô ấy có thích tôi không nhỉ?

Cũng từ khi đó… tôi đã bắt đầu thích cô ấy.]

Khương Trà nhìn bài đăng cũ của chính mình, rồi vùi mặt vào gối ôm, chỉ để lộ đôi tai đỏ như hồng ngọc.

Có chút ngượng ngùng, nhưng nhiều hơn là vị ngọt pha với chút chua xót.

Ngẩn ngơ một lúc, cô lại mở WeChat. Bên kia Kỷ Phạm vẫn chưa trả lời, cũng không biết tối nay có về không. Khương Trà khẽ thở dài, trong lòng hơi hụt hẫng.

Cô đứng dậy, thầm nghĩ: Thôi cứ hầm canh trước vậy.

Chiếc Porsche xanh dừng lại ở ngã tư, sau đó rẽ vào khu biệt thự.

Con đường trải nhựa vắng người, hai bên xếp hàng cây phong Pháp. Khu này tiện ích đầy đủ: quán cà phê, tiệm bánh, các cửa hàng xa xỉ, thậm chí còn có trung tâm thương mại mới mở.

Tài xế hạ kính, quẹt thẻ rồi lái xe vào.

Ngôi nhà ba tầng, phong cách châu Âu, tường màu ấm, có sân thượng và gara. Chủ nhà hiển nhiên là người yêu đời — vườn nhỏ rào gỗ trồng mấy khóm nguyệt quế, cây dành dành, bãi cỏ được chăm chút sạch sẽ mà ấm áp.

Một người ở thì hơi trống trải; hai người thì lại vừa vặn.

Kỷ Phạm xuống xe, đi qua khu vườn, ngón tay thon trắng ấn vào khóa vân tay.

“Tích!” Cửa mở.