Chương 23

Vết sẹo trong lòng Khương Trà… chính là bộ phim “Thanh Xuân Mù Quáng” này.

Những chuyện từng xảy ra khi tham gia bộ phim đó, cô luôn không dám đối diện, nghĩ đến thôi đã cảm thấy khó xử, thậm chí hơi buồn nôn.

Khương Trà vùi mặt vào lòng bàn tay, hít sâu một hơi. Đang chuẩn bị bắt đầu thì giọng của Tống Bạch Vy lại vang lên.

“Thôi.” Cô khẽ thở dài.

Ngữ khí xen chút bất đắc dĩ và tiếc nuối.

Khương Trà không hiểu cô ấy có ý gì.

“Lúc em thử vai Thanh Xuân Mù Quáng, chị cũng có mặt.” Tống Bạch Vy mỉm cười, bình luận: “Rất kinh diễm, nhiều năm rồi mà chị vẫn còn nhớ.”

“Lúc đó đã cảm thấy cô bé này rất có linh khí, là một mầm non tốt.”

Khương Trà trừng to mắt kinh ngạc, ngơ ngác nhìn cô ấy, khó mà tin được.

Tống Bạch Vy lại rót cho Khương Trà một tách trà, ngón tay trắng mảnh kẹp lấy đưa qua: “Chỉ muốn xem em diễn lại một lần nữa thôi, không có ý gì khác.”

“Cảm ơn.” Khương Trà nhỏ giọng nói, vành tai đã đỏ lên.

Cảm giác xấu hổ xen lẫn với cảm giác được người khác coi trọng bất ngờ khiến cô hơi áp lực.

“Mấy năm nay em nhận kịch bản không tốt. Phim dở dễ mài mòn linh khí, hiểu không?” Tống Bạch Vy nói: “Chị mong em mấy ngày tới điều chỉnh lại trạng thái, tốt nhất quay về dáng vẻ trước kia.”

“Vâng. Cảm ơn đạo diễn Tống.” Khương Trà cúi đầu, hơi chột dạ.

“Lần này quyền chọn vai của Lạc Đà Hương Yên nằm ở chị, em yên tâm.” Khi rời đi, giọng Tống Bạch Vy lại vang lên phía sau.

Khương Trà khựng lại, xoay người, cúi người chào cô một cái: “Cảm ơn chị, Tống lão sư.”

Tống Bạch Vy phì cười: “Ngoài câu cảm ơn, em còn biết nói gì khác không?”

Khương Trà ấp úng, mặt đỏ như quả táo.



Buổi tối, hội cựu sinh viên THU có người liên lạc, rủ mấy nhóm thành công sau khi tốt nghiệp tụ họp ăn một bữa, gọi là ôn lại thanh xuân.

Kỷ Phạm bị đích danh gọi đi. Cô vốn hơi do dự — kiểu hoạt động này thời đi học cô đã không thích — nhưng vừa quay đầu đã nghe thấy Khương Trà cũng bị bạn cùng trường gọi. Trong khoảnh khắc hơi dở khóc dở cười. Đúng là… cô suýt quên mất, Khương Trà và mình tốt nghiệp cùng một trường, tính theo khóa, Khương Trà còn phải gọi mình một tiếng “đàn chị”.

Không biết bên kia nói gì, Khương Trà liền cười đáp: “Ồ, được được.”

Chắc là đồng ý ngay tắp lự.

Kỷ Phạm cũng không hiểu sao lại thuận miệng đồng ý theo.

Khương Trà ở trong phòng loay hoay một lúc, trang điểm xong, thay đồ rồi bước ra.

Kỷ Phạm nhìn cô ấy, lấy từ tủ quần áo một chiếc khăn choàng lông dê choàng lên cho cô ấy, vừa vặn che khuất phong cảnh đẹp đẽ trước ngực.

“Không được tháo khăn xuống.”

Thấy cô ấy không vui, Kỷ Phạm đành giải thích: “Trong đó điều hòa lạnh, dễ cảm.”

Khương Trà nhìn bộ dạng nửa tây nửa ta này của mình, dở khóc dở cười.

Kỷ Phạm bảo tài xế đưa Khương Trà đi trước, còn mình đi sau. Dù sao quan hệ của họ vẫn chưa công khai.

Nói là tụ họp, thực chất là mở rộng quan hệ.

Những người được gọi đều đã có thành tựu nhất định trong các lĩnh vực khác nhau sau khi tốt nghiệp: bác sĩ, luật sư, nhà văn, diễn viên, tài chính, nghiên cứu sinh trong phòng thí nghiệm… Thế giới người lớn không giống thời đi học, chú trọng “giao tiếp hiệu quả”, bạn bè quen biết cũng phải có giá trị. Kỷ Phạm lại thấy thật nhàm chán.