Cô muốn trồng thêm mấy loại rau thường ăn để nhờ Trần Tiền bán giùm.
Vừa xoay người định đi thì Trần Tiền gọi giật lại: “Phùng huynh đệ, chờ chút. Giờ anh muốn lấy ít táo với lê, người nhà cậu giờ có rảnh không, có thể mang qua không?”
Phùng Du Du suy nghĩ một lát rồi đáp: “Được thôi. Giờ tôi đi gặp người nhà lấy hàng, khoảng bốn rưỡi anh ghé nhà gỗ lấy nhé.” Nói xong, cô chào rồi rời đi.
Vì anh ta muốn lấy hàng ngay nên cô quay về nhà gỗ trước. Vừa bước vào, cô lặng lẽ chui vào không gian. Những chỗ hôm trước đã hái, nay lại mọc đầy quả mới, chỉ là chưa chín hoàn toàn.
Không do dự thêm, cô hái ngay hai sọt táo và hai sọt lê, bê ra ngoài đặt vào góc nhà. Sau đó ra khỏi nhà, khóa cửa lại, thấy còn dư thời gian, cô tranh thủ đến cửa hàng hợp tác xã mua vài thứ rồi quay lại đợi Trần Tiền.
Tới nơi, cô mua được một gói hạt giống cà chua và dưa chuột. Dò hết một vòng cũng không thấy hạt giống dưa hấu, xem ra phải dùng cách cũ thôi. Ra chợ, cô ghé tiệm trái cây mua dưa hấu, đào và nho. Trả tiền xong, thấy không ai để ý, cô nhanh chóng nhét hết vào không gian rồi tay không quay về nhà gỗ.
Vừa về đến nơi, Trần Tiền cũng tới lấy hàng. Phùng Du Du cân bốn sọt trái cây, thu của anh ta 160 tệ theo giá đã bàn. Cô còn giúp anh ta bê trái cây lên xe kéo, tiễn anh rời đi rồi mới chuẩn bị về thôn Phùng Gia.
Trên đường, ngang qua bệnh viện thị trấn, cô bỗng nhớ ra Phùng Đại Hải đang nằm ở đó. Nghĩ tới hắn, tâm trạng vui vẻ vì buôn bán cả ngày bỗng tan biến sạch. Ở trong thôn, cô chẳng nghe ngóng được chút tin tức nào từ nhà Phùng Đại Hải. Xem ra phải tự mình lên xem thử.
Cô cúi đầu nhìn lại quần áo của mình, kéo mũ thấp xuống che kín mặt mày, rồi quay người bước vào bệnh viện. Cô tìm y tá hỏi số phòng của Phùng Đại Hải rồi đi thẳng tới.
Y tá nói Phùng Đại Hải không chịu nằm chung với bệnh nhân khác, đã xin một phòng riêng. Phùng Du Du ngẩng lên nhìn bảng tên: phòng 203 chính là chỗ hắn nằm. Cô nhìn qua cửa kính, thấy Phùng Đại Hải mặt mày trắng bệch nằm trên giường, bên cạnh là Vương Thủy Hoa với dáng vẻ rất bình thản. Xem ra, không còn gì nguy hiểm nữa.
Phùng Du Du khẽ cau mày. Hai nhát dao kia có vẻ chỉ làm hắn bị thương ngoài da thôi! Để tránh bị phát hiện người qua lại, cô lập tức ẩn thân vào không gian, tiếp tục nghe ngóng xem họ có nói điều gì hữu ích không.
Cô ngồi ngay cửa không gian, chờ hai người kia mở miệng. Lúc này, giọng khàn khàn của Phùng Đại Hải vang lên: “Bà đừng phí thời gian ở đây, mau về trông chừng Tiểu Kỳ, đừng để nó làm chuyện dại dột. Đợi tôi khỏi hẳn, con tiện nhân kia tôi sẽ xử lý sạch sẽ. Khi đó, mình khỏi cần ngọc bội cũng có thể lên Bắc Kinh tìm người nhận thân.”
“Chuyện này chỉ có chúng ta biết, không có ngọc bội cũng chẳng sao. Thủy Hoa, bà đừng lo cho tôi, mau về nhà đi! Nhớ phải trông kỹ Tiểu Kỳ, giờ vợ chồng mình chỉ trông cậy vào con bé thôi!”
Vương Thủy Hoa nghe xong gật đầu, đứng dậy thu dọn túi xách, ra ngoài dặn dò y tá rồi quay lại thở dài nói: “Đại Hải, tôi đã nhờ y tá trông nom ông rồi, yên tâm đi. Tôi về nhốt Tiểu Kỳ lại, không cho nó ra ngoài. Mấy hôm nữa ông xuất viện tôi lại tới đón.”
Phùng Đại Hải gắng sức gật đầu, phất tay ra hiệu bảo bà ta mau về.