Chương 36

Phùng Du Du vòng vèo qua mấy con hẻm nhỏ, cuối cùng cũng tới được trung tâm chợ đen. Lúc này đã có không ít người tới buôn bán, cô tìm một khoảng trống, ngồi xổm xuống, mở tấm vải phủ ra để lộ ra giỏ táo đỏ au, chờ người tới mua.

Xung quanh, người ta lần lượt bán được hàng nhưng Phùng Du Du thì không vội, rút từ trong túi ra một cái bánh bột ngô, vừa gặm vừa đợi khách. Đang ăn dở, một ông cụ bước lại, liếc nhìn đống táo đỏ tươi trong giỏ cô, không nói năng gì, chỉ giơ hai ngón tay.

Phùng Du Du hiểu ý ngay, vội đứng dậy cân cho ông hai cân táo. Cô hạ giọng báo giá, ông cụ cũng sảng khoái, không mặc cả, rút tiền trả rồi xách táo đi thẳng. Phùng Du Du nhìn bóng lưng ông cụ mà thầm nghĩ: giá như khách nào cũng gọn lẹ như thế thì tốt biết mấy. Nhưng đời đâu có như mơ.

Ngay sau đó, một bà lão tóc bạc trắng, mặt gầy đen nhẻm đầy nếp nhăn, khóe miệng tóp lại, chống gậy lò dò tới trước mặt cô, chau mày nhìn chằm chằm vào giỏ táo. Không nói không rằng, bà ta đưa tay cầm ngay một quả lên định cắn.

Phùng Du Du thấy thế thì không thể chịu nổi, vội ngăn lại: “Bà ơi, bà có mua táo không? Nếu bà muốn mua, cháu cắt cho bà một miếng nhỏ ăn thử. Còn không mua thì xin bà để quả táo xuống giúp cháu!”

Vừa nói vừa lấy lại quả táo trong tay bà. Lỡ bà ta cắn một miếng mà không mua, quả đó chẳng bán cho ai được nữa.

Bị chặn mất đường chiếm lợi, bà lão bèn nheo mắt, giọng chua lè: “Cô biết buôn bán không đấy? Nhìn thì đỏ bóng đấy, ai biết có ngon không! Tôi mà mua về, ăn phải đồ chua loét thì tìm cô ở đâu mà đòi! Đám đầu cơ trục lợi các người chỉ giỏi lừa lọc!”

Phùng Du Du không đôi co, giọng lạnh hẳn: “Bà có mua không? Mua thì cháu cắt miếng cho nếm thử, không thì mời đi chỗ khác, đừng định ăn không của cháu!”

Bà lão ngỡ gặp dân mới, định hù dọa một chút, ai ngờ gặp phải đứa cứng. Nhưng nhìn mấy quả táo đỏ mọng kia lại thèm, đành hừ một tiếng: “Tất nhiên là mua rồi nhưng tôi phải ăn thử cái đã. Không ngon là tôi không lấy đâu!”

Phùng Du Du chỉ muốn đuổi nhanh bà ta đi cho xong, lấy dao nhỏ cắt ra một miếng táo, đưa cho bà. Nhìn bà lão ăn, cô không bỏ sót tia ngạc nhiên vụt qua trong mắt bà.

“Hừ, táo của tôi là tưới linh tuyền đấy, không ngon mới lạ.” cô thầm nghĩ.

Bà lão không nói gì, tự móc túi lấy một cái túi nilon, lựa hai ba quả táo bỏ vào. Phùng Du Du cân lên, vừa hơn một cân, báo giá. Hai người lại cò kè mặc cả cả buổi. Bà lão nhất quyết bắt cô bán theo giá ở thị trấn, cô cười khẩy trong lòng: đùa nhau chắc? Chợ đen vốn giá cao hơn bên ngoài, chưa kể táo của cô là hàng độc, cả đời chưa chắc ăn được lần thứ hai.

Phùng Du Du bắt đầu mất kiên nhẫn, phía sau còn hai người đang chờ mua. Cô thẳng tay giật lại túi táo từ tay bà, nhíu mày nói: “Cháu đã bớt cho bà rồi đấy. Bà mua thì mua, không thì thôi, đừng cản trở cháu bán hàng!”

Nói rồi định đổ táo lại vào giỏ. Bà lão thấy vậy thì cuống lên, vội móc ra sáu hào thảy vào giỏ, chộp lấy túi táo rồi lủi mất.

Phùng Du Du không ngơi tay, nhanh chóng cân táo cho hai người sau, thu tiền xong thì táo cũng sạch giỏ. Cô xách giỏ đi tìm chỗ vắng người, lấy lê ra, rồi quay về chỗ cũ tiếp tục bán. Ngồi bên cạnh là một người bán hàng trung niên, thấy cô chẳng bao lâu lại lấy ra được cả giỏ lê, tò mò ghé qua hỏi thăm nguồn hàng.

Phùng Du Du nghe vậy, mắt đảo một vòng, trong lòng lóe lên ý tưởng: thay vì tự cực khổ bán, sao không kiếm người bán hộ mình? Cô nhìn người đàn ông trung niên đang hỏi chuyện, suy nghĩ chốc lát rồi đáp: “Anh bạn à, mấy thứ trái cây này là tôi lấy từ nhà họ hàng. Người nhà em lái xe tải lớn, mỗi chuyến đi là mang được về khá nhiều trái cây tươi. Anh bạn cũng hứng thú với hàng này à?”