Ba tên đó khi mới về nhà vẫn chưa có biểu hiện gì nhưng chỉ vài hôm sau bố mẹ bọn chúng đã thấy bất thường chúng gầy đi nhanh quá. Từ những thân hình lực lưỡng vạm vỡ, giờ trông lại có phần yếu ớt. Bố tên Mập thấy con trai mình gầy rộc đi thì tưởng vợ không cho ăn uống tử tế, mắng cho một trận tơi tả.
Vợ ông ta cũng chẳng phải dạng hiền lành gì, là một bà vợ to khỏe thô kệch, bị chồng oan uổng mắng chửi thì đâu chịu ngồi yên, lập tức nhào tới túm lấy chồng đánh nhau một trận. Tên Mập đứng bẹp bên cạnh, mặt mũi chán nản nhìn bố mẹ hỗn chiến.
Tình trạng tương tự cũng xảy ra ở hai nhà kia. Không ai ngờ con mình bị trúng độc, càng không nghĩ tới việc đưa đi viện kiểm tra, ngược lại trong nhà lại nổ ra nội chiến.
Phùng Du Du nghe tiếng chửi rủa, tiếng đổ vỡ vang lên từ nhà tên Mập, khẽ cười lạnh: “Ha, đây mới chỉ là món khai vị thôi! Cơn đau bệnh thật sự mới bắt đầu kia, ba đứa chúng mày nhớ mà chịu đựng!”
Biết thuốc độc đã có tác dụng, chắc chẳng bao lâu nữa ba tên đó sẽ phải đền mạng cho cô thôi. Cô nhớ kiếp trước từng bị chúng dùng đá ném tới tấp, chỉ là không rõ vì sao khi đó mình lại sống sót. Cô còn nhớ lúc ấy dường như có ai đó đã ngăn cản hành động của bọn chúng... Giọng nói ấy rất quen... Là ai nhỉ?
Phùng Du Du nghĩ mãi không ra, chỉ đành lắc đầu rồi tiếp tục đi về hướng trấn Đại Môn. Cô định mua vài con gà về nuôi trong không gian, nếu có cây ăn trái thì cũng mua vài cây về trồng.
Dù sao bây giờ cô cũng là người không công việc, không hộ khẩu, không đơn vị, trưởng thôn cũng chẳng sắp xếp việc gì cho cô làm. Số tiền ba mẹ để lại là ba trăm đồng, cô đã tiêu mất một nửa, đã vậy thì chi bằng dùng thời gian này để làm ăn kiếm chút tiền còn hơn!
Phùng Du Du tới trấn Đại Môn, mua mấy món đồ dùng cơ bản, rồi đến chợ đen mua vài con gà con. Cây giống thì chưa tìm được, có lẽ đành mua mấy quả táo lê về, lấy hạt bên trong đem trồng thử xem sao. Cô cho tất cả vào không gian, trên đường về cố tình đi vòng tránh chuồng trâu, vội vàng trở về căn nhà cũ, đem mọi thứ ra sân.
Kê ghế ra sân ngồi nghỉ một lúc, cô dự định sẽ dọn dẹp lại căn nhà, tối nay có thể ở đây luôn, khỏi phải phiền các ông bà già trong chuồng trâu nữa.
“Cốc! Cốc! Cốc!” Tiếng gõ cửa vang lên, Phùng Du Du đặt tấm chăn trong tay xuống, bước ra ngoài giờ này ai lại tìm cô? Chẳng lẽ là Phùng Đại Hải?
Cô lấy con dao lớn đặt sau cánh cửa, bước tới cửa, cẩn thận hỏi một câu: “Ai đấy?”
Chỉ nghe một giọng trầm vang lên: “Là anh, Du Du, mở cửa đi.”
Phù thì ra là anh Tạ, cô còn tưởng Phùng Đại Hải biết mình chưa bị thiêu chết, mò tới đây rồi chứ!
Tạ Viễn Trạch nhìn đống đồ dùng sinh hoạt chất đầy trong sân và bóng dáng tất bật của Du Du. Anh khẽ thở dài, sáng sớm nay anh định cùng Du Du đến trấn Đại Môn, giúp cô mua đồ. Nhưng khi tới phòng gõ cửa không ai trả lời, đẩy cửa vào thì cô đã đi mất rồi.
Giờ nhìn lại, Du Du đã tự mình đi mua đồ về, cô rất độc lập, căn bản chẳng cần anh giúp đỡ gì cả. Anh khẽ thở dài trong lòng, rồi bước tới giúp cô sắp xếp lại mọi thứ.
Phùng Du Du nhìn căn nhà đã ra hình ra dạng, trên mặt nở nụ cười nhẹ. “Cảm ơn anh Tạ, nếu không có anh giúp thì chắc em chưa làm xong nhanh vậy đâu!” Rồi cô hỏi thêm: “Anh Tạ ăn trưa chưa? Nếu chưa, lát nữa em vào bếp làm mấy món đãi anh. Mấy hôm nay anh vừa giúp đỡ lại còn chăm sóc em, em thật sự không biết cảm ơn sao cho phải.”
Tạ Viễn Trạch mở miệng định nói là không cần khách sáo nhưng việc này đều là anh tình nguyện. Nhưng lại nghĩ Du Du vẫn chưa biết quan hệ thực sự giữa hai người, nên thôi không nói nữa.