Còn cái giá phải trả là gì, đó là điều Mục Diên đáng phải chịu.
Với tư cách là alpha cấp S, pheromone và kỳ mẫn cảm căn bản không ảnh hưởng đến hắn như hắn thể hiện. Hắn làm vậy chỉ là để trừng phạt Mục Diên mà thôi.
Trên người toàn mùi pheromone của gã đàn ông khác, lại còn dẫn hắn ta về nhà.
Nếu hôm nay mình không có ở đây, cậu ta chắc chắn sẽ rót trà cho gã đó, cùng gã ngồi trên cái sofa nhỏ chỉ đủ hai người. Gã kia chỉ cần giả vờ vô tình là có thể chạm vào eo và tay của cậu.
Là Mục Diên đáng đời.
Rèm cửa sổ phòng vẫn chưa kéo, chuyện này trước giờ đều là Mục Diên làm. Lục Sùng nhìn ra ngoài, bầu trời không trăng không sao, lòng bỗng bực bội.
Mục Diên sao còn chưa vào phòng? Giờ này chắc cũng tắm xong rồi chứ?
Giáo huấn cũng giáo huấn rồi, chỉ cần cậu trèo lên giường, chui vào chăn, lại gần mình một chút, giải thích rõ ràng là không có gì với tên bạn cùng phòng kia, mình sẽ tha thứ cho cậu.
Trước giờ vẫn luôn như vậy.
Lần này, hắn cũng biết bản thân có hơi quá đáng. Nhưng Mục Diên trước nay luôn dịu dàng bao dung hắn, hắn tin lần này cậu cũng sẽ mở cửa bước vào và chịu thua như mọi khi.
Lúc hắn tắm, trong tiếng nước vẫn lờ mờ nghe thấy tiếng Mục Diên nức nở.
Đợi cậu khóc đủ rồi, tự nhiên sẽ vào thôi.
Chiếc máy điều hòa dở tệ vẫn kiên trì thổi gió, phát ra tiếng ù ù, không biết bao lâu sau, chắc đã đạt nhiệt độ cài đặt nên tiếng gió ngừng lại.
Mục Diên sao còn chưa vào?
Cậu đang giận dỗi với mình sao? Cậu ta có tư cách gì để giận?
Chiếc giường thiếu đi một người trở nên trống trải. Lục Sùng muốn mở cửa ra xem tình hình, nhưng lại cảm thấy như vậy là hạ thấp mình.
Hắn trằn trọc mãi không ngủ được, nhắm mắt lại là thấy dáng vẻ Mục Diên vừa run rẩy vừa khóc. Cuối cùng đành lấy ra hai viên thuốc ngủ được kê hồi mới khởi nghiệp uống rồi mới thϊếp đi.
Mục Diên sẽ tự vào thôi. Nếu cậu cứ muốn giận dỗi thế này, vậy mình cũng chẳng cần phải chờ nữa.
Khi tỉnh dậy thì đã là sáu giờ sáng, bên cạnh trống không chẳng có gì.
Mục Diên không vào phòng.
Trong căn nhà thuê này không có giường thứ hai, cậu thà ngủ ngoài phòng khách chứ nhất quyết không chịu vào nhận thua… Đúng là mình chiều cậu quá rồi.
Lục Sùng bước ra phòng khách, nhìn thấy Mục Diên co người lại trên nửa chiếc ghế sofa, trên người chỉ đắp tạm một chiếc chăn mỏng. Tấm chăn ấy ngắn quá, để lộ cổ chân trắng trẻo, mảnh khảnh.