Chương 44

Lúc đó trong tiệm vắng khách, chủ quầy từng gặp Mục Diên vài lần nên còn nhớ mặt, chủ động đến chào hàng.

“Loại dâu trắng này là giống mới, rất ngọt, bán chạy lắm. Hai em có muốn mua một hộp nếm thử không?”

Nhìn kỹ sẽ thấy chúng không hoàn toàn trắng mà hơi ngả hồng nhạt, dưới ánh đèn trần của tiệm hoa quả trông rất bắt mắt, từng quả đều căng mọng.

Mục Diên mỉm cười lắc đầu: “Gần bảy mươi nghìn một cân, hơi đắt. Xin lỗi anh nhé, tụi em không mua đâu.”

Nói ra những lời này với Mục Diên hoàn toàn chẳng có chút xấu hổ nào, cậu đã quen với việc vì túng thiếu mà phải từ chối điều gì đó, cũng không cảm thấy không mua nổi dâu gần trăm nghìn một cân là chuyện gì đáng xấu hổ.

Chủ quầy cũng không ép, chỉ cười cười rồi chuyển sang giới thiệu loại dâu thường: “Vậy còn loại thường, bốn mươi nghìn một cân…”

“Có bớt được chút nào không?” Mục Diên hỏi một cách rất tự nhiên.

Chủ tiệm tỏ vẻ khó xử: “Không được đâu em, mùa này giá dâu như vậy đấy… Không sao không sao, lần sau lại ghé nha!”

Lục Sùng thì lại thấy mất mặt, sắc mặt lập tức sa sầm.

Không rõ là do hắn thực sự không gánh nổi hộp dâu hơn trăm nghìn mà thấy lúng túng, hay vì Mục Diên cư xử quá thản nhiên, quá thực dụng khiến hắn thấy xấu hổ thay.

Trường A giống như một thế giới ảo tưởng, đem hai con người vốn không thuộc về cùng một tầng lớp gắn lại với nhau. Lần đầu tiên Lục Sùng nhận ra rằng hắn và Mục Diên vốn là người của hai thế giới. Cậu quen mặc cả, tính toán từng đồng, còn kỹ hơn cả người giúp việc cũ trong nhà hắn.

Mục Diên nhận ra hắn không vui, không dám nắm tay hắn, mãi đến lúc gần về tới nhà mới rụt rè lấy can đảm hỏi hắn có phải không thích cậu làm vậy.

Thực ra Lục Sùng cũng biết, người nghèo có cách sống của người nghèo, còn hắn bây giờ thất thế rồi mà vẫn giữ tư tưởng công tử nhà giàu mới là kẻ ngu xuẩn.

Nhưng dù sao hắn cũng chưa từng thật sự nghèo, bất cứ lúc nào cũng có thể quay về ngôi nhà đầy đủ vật chất kia, không thể hoàn toàn hiểu được Mục Diên.

“Không phải không vui.” hắn nói: “Em muốn ăn thì mua đi.”

Mục Diên rất dễ chiều, hoặc nói đúng hơn là vốn chẳng hề giận, cậu lắc đầu: “Em đâu có muốn ăn, chỉ là chưa từng thấy dâu trắng bao giờ, tò mò thôi. Nếu rẻ thì mua ăn thử.”

Mục Diên không có nhiều ham muốn vật chất, ngay cả khi nhà họ Lục vẫn chưa “phá sản”, cậu cũng chưa từng tỏ ra thèm muốn điều gì trước mặt Lục Sùng.