Liễu Như Huyên có một vị đại ca ca, tên là Tiêu Liễm. Cứ đến mùa xuân hằng năm, hắn lại đến Ngô Việt thăm nàng. Hắn rất tốt, và Liễu Như Huyên cũng thật lòng yêu mến hắn. Sau này, khi nàng biết thiếu …
Liễu Như Huyên có một vị đại ca ca, tên là Tiêu Liễm. Cứ đến mùa xuân hằng năm, hắn lại đến Ngô Việt thăm nàng. Hắn rất tốt, và Liễu Như Huyên cũng thật lòng yêu mến hắn.
Sau này, khi nàng biết thiếu niên ấm áp như nắng xuân ấy chính là vị hôn phu của mình, nàng vui mừng đến mức muốn nhảy cẫng lên.
Hắn luôn dùng ánh mắt đầy ý cười nhìn nàng. Liễu Như Huyên nghĩ rằng nếu lấy hắn, nàng sẽ rất hạnh phúc.
Nhưng sau đó, vị đại ca ca ấy đột nhiên thay đổi. Hắn không còn là thế tử Lâm An Vương, mà trở thành thiếu niên tướng quân mặt ngọc mà lòng dạ lạnh lùng tàn nhẫn, hoàn toàn như một người khác.
"Mẹ, cha, Huyên Nhi muốn hủy hôn, con không muốn lấy hắn…" Lúc đó, Liễu Như Huyên sợ hãi đến mức chui vào lòng mẹ, nằng nặc đòi hủy hôn.
Thế nhưng Tiêu Liễm lại chẳng biết kiềm chế, cặp mắt phượng lạnh lùng của hắn vẫn chăm chú nhìn nàng như trước đây.
Một sớm gia đình tan nát, Liễu Như Huyên chạy trốn khỏi thanh lâu, vừa hay được Tiêu Liễm cứu giúp. Nàng đành phải miễn cưỡng làm thϊếp thất của hắn.
Trong đêm xuân ấm áp, bàn tay Tiêu Liễm từng tấc tấc da thịt của nàng mà xoa vuốt. Hắn nhìn khuôn mặt mỹ nhân đẫm lệ dưới thân, khẽ cười nói sẽ không để nàng phải chịu uất ức.
Nhưng hắn đã nuốt lời, bắt nàng đeo chiếc dây eo lỏng lẻo, ngày ngày giam cầm nàng trong một khoảng sân nhỏ hẹp, dùng lời lẽ đe dọa. Rõ ràng hắn đã làm nàng phải chịu biết bao uất ức.
Cuộc sống này thật vô vị, người phu quân này nàng càng không muốn. Thế là nàng dứt khoát bỏ trốn.
Không ngờ hắn lại bám riết lấy nàng như quỷ ám, và nàng lại bất đắc dĩ bị bắt trở về. Trong màn trướng sen, hắn đè nàng lên giường, giày vò, hành hạ, rồi lại lau đi những giọt nước mắt của nàng.
"Huyên Nhi muội muội, hôm nay nàng rất hư."
"Vậy thì chịu đựng thêm một lát đi."
Sau này, khi Tiêu Liễm dẫn quân tấn công doanh trại địch, hắn thấy mỹ nhân bước ra từ lều của kẻ thù trông rất quen mắt. Thì ra đó là Liễu Như Huyên…
Từ đó về sau, cứ mỗi đêm, Tiêu Liễm lại ôm chăn gối ra ngoài lều, trải giường rồi đi ngủ.
"Hiện giờ quân địch ở phía trước, để giữ tỉnh táo, Tiêu tướng quân lại nguyện ý làm gương cùng các tướng sĩ thức đêm." Vài binh lính cảm khái nói.
Đến tận khuya, Tiêu Liễm nhẹ nhàng vén màn lều, nói với vị thủ lĩnh trong đó: "Phu nhân, ta có thể vào lều ngủ chưa?"
"Ta hơi lạnh…"
Lập ý: Yêu người khác trước tiên phải yêu bản thân mình.