Một con sư tử đực nhìn qua có sức chiến đấu không quá mạnh đã theo dõi nó, tìm được vị trí quan sát phù hợp và kiên nhẫn nằm chờ.
Từ tư thế di chuyển, cách phán đoán hướng gió, tất cả đều là kiến thức cậu muốn dạy cho lũ nhóc, phải cẩn thận mà nhìn.
Liếc nhìn về phía mấy đôi mắt ngây thơ trong sáng trong bụi cỏ phía xa, Kiều Thất Tịch chớp mắt.
Đúng lúc này, một cơn gió nhẹ thổi qua khiến lớp lông màu caramel nhạt trên người cậu lay động.
Cậu lợi dụng cơn gió này làm che chắn, trong chớp mắt đã bùng nổ vụt ra ngoài.
Sức bật của sư tử dù trên cạn hay dưới nước đều rất kinh người. Trong tích tắc cậu lao ra, từng đường cơ bắp trên người như căng lên, đều vận động với tốc độ cao nhất.
Cả cơ thể sư tử lúc này giống như một món vũ khí có sự sống, toàn lực lao tới con linh dương cách đó chỉ vài mét.
Kiều Thất Tịch vẫn lựa chọn cách đi săn mà cậu giỏi nhất.
Dưới ống kính phóng lớn của máy quay, cậu mạnh mẽ vồ vào con linh dương, hai chân trước rắn chắc mạnh mẽ siết chặt lấy cổ nó, móng vuốt sắc bén cắm sâu vào da thịt, máu tươi lập tức phun trào, đỏ thẫm cả một mảng cỏ nơi chúng vật lộn.
Đây chẳng khác gì một trận chiến sống còn, thô bạo, đẫm máu, tàn nhẫn, tràn đầy bản năng nguyên thủy và khát vọng sinh tồn mãnh liệt.
Con linh dương gào thét thảm thiết, vùng lên hòng hất văng sư tử đang bám trên lưng mình, nhưng rất nhanh, trong lúc nó còn đang cố sức vùng vẫy thì cổ họng đã bị xé toạc.
Sư tử không cho nó bất kỳ cơ hội nào chạy thoát!
Nhưng từ lúc khuỵu xuống đến khi tắt thở hoàn toàn vẫn phải trải qua một quãng thời gian thống khổ giãy giụa.
Dù đã biết trước cái chết, nó vẫn không cam lòng từ bỏ.
“…” Những nhân viên trẻ tuổi trong đoàn quay phim không được bình tĩnh như Marshall và nhóm nghiên cứu.
Đối diện với cảnh tượng này, trong lòng họ vẫn không tránh khỏi run rẩy.
Quá hoang dã! Quá mãnh liệt!
Cuộc chiến đằng kia vẫn đang tiếp tục giằng co.
Để tránh cú phản kích cuối cùng có thể khiến mình bị đá trọng thương, sư tử đực dồn toàn bộ sức nặng mà bám chặt trên lưng linh dương.
Mỗi cú cào xé của móng vuốt đều là một vệt máu mới.
Mảnh cỏ dưới chân con linh dương bị nó giày xéo đến mức tả tơi toàn là đất, mỗi dấu hằn đều là chứng cứ của việc muốn tìm đường sống trong tuyệt vọng.
Nhưng đáng tiếc, dưới sự đeo bám không buông tha của sư tử đực, thể lực nó dần cạn kiệt. Sau một khoảng thời gian chống đỡ, cuối cùng nó chỉ thở hổn hển rồi đổ ầm xuống đất.
Sư tử đực thì nằm rạp trên thân con mồi, thở dồn dập, l*иg ngực phập phồng dữ dội.
Cơ bắp trên người vẫn còn đang căng chặt, một vẻ đẹp tràn đầy sức sống và mạnh mẽ đến mức khiến người ta nghẹt thở, khiến người ta chấn động.
Khi ở bên những đứa nhỏ, con sư tử này vô cùng dịu dàng, nhưng lúc săn mồi lại thực sự đầy hoang dã.
Có lẽ chính sự kết hợp đầy mâu thuẫn giữa dịu dàng và dã tính này khiến nó có thể bước đi trên con đường cực kỳ khác biệt.
Khung cảnh xung quanh bỗng trở nên cực kỳ yên tĩnh. Một sự chấn động vừa mới quét qua rồi để lại sự bình yên đầy căng thẳng.
Nhưng thật ra, những cảnh tượng như thế này mỗi ngày đều xảy ra trên thảo nguyên, và hôm nay chỉ là một lần rất bình thường mà thôi.
Kiều Thất Tịch cũng không thấy có gì đặc biệt, nhiều lắm chỉ cảm nhận được sự bổ dưỡng từ máu của con linh dương trưởng thành này.
Cậu liếʍ máu ở mép môi, thầm nghĩ không biết đám sư tử con có ăn được không.
Trong quá trình sư tử đực hạ gục con mồi, để sư tử con không bị căng thẳng hay sợ hãi, mọi thức đều được sắp xếp cẩn thận. Khi cuộc săn kết thúc, năm con sư tử con lập tức biến thành đám nhóc tinh nghịch thường ngày, chạy tới nũng nịu, vui đùa với cậu.
Nhìn đám sư tử con rối rít vừa chạy vừa đi về phía sư tử đực cùng con mồi, đoàn quay phim không khỏi cảm thấy một loại xúc động nhẹ nhàng.
Những cảnh tượng hung dữ, tàn bạo giờ đã tan biến như con gió, chỉ còn lại không khí ấm áp, vui vẻ của một gia đình.
Không biết từ khi nào đám sư tử con đã hình thành một thói quen, mỗi lần chuyến săn kết thúc chúng đều chạy tới rất nhanh nhưng không ăn con mồi ngay, mà tới vây quanh sư tử đực trước.
Cọ cọ dụi dụi xong mới ăn.
Kiều Thất Tịch cũng hết cách nhưng đồng thời cũng thấy rất ấm áp, những lúc này cậu không khỏi nhớ đến trước kia, khi còn là gấu nhỏ cậu rất hay làm nũng với Otis.
Khi mới tới thảo nguyên cậu thật sự rất nhớ Otis, quãng thời gian đó đều trống trải mờ mịt, nhưng bây giờ đã có thêm năm con sư tử con, cậu cũng không có nhiều thời gian để nghỉ vẩn vơ quá nhiều.
Đôi lúc Kiều Thất Tịch cũng không khỏi nghi ngờ trước sự vô tâm của mình, có mới đã quên cũ.
Nhưng thật ra cậu chỉ là tạm thời có nơi gửi gắm tinh thần, đồng thời nuôi dưỡng hy vọng rằng duyên phận với Otis vẫn chưa kết thúc, họ rồi sẽ gặp lại nhau.
Chỉ là nhiệm vụ quan trọng lúc này là nuôi lớn đám sư tử con.
Kiều Thất Tịch đã từng nhận được sự dịu dàng và bao dung hết mực trong nhiều năm, nên cũng muốn cho đi một phần tình cảm cho bọn nhỏ.
Yêu thương chăm sóc chúng giống như Otis đã từng chăm sóc cậu.
Cậu cắn xé một miếng thịt đỏ tươi đút cho Cục Bột, đứa nhỏ này giống như chạm vào đồ ăn một chút là no, khiến cậu không thể bớt lo.
Con linh dương này quá to, nếu không ăn ngay thì trong vòng 24 giờ chất thịt sẽ bắt đầu hư mất. Mặc dù sư tử có thể ăn được thịt thối, nhưng Kiều Thất Tịch luôn cố gắng để đám sư tử con không phải ăn thứ đó.
Thật sự rất hôi, lúc đó cậu cũng không thể dối lòng đi liếʍ lông cho chúng được.