Chương 61

Nhưng chỉ sau vài lượt, sư tử đực lập tức để lộ bản chất thật, ngay tại chỗ biến thành máy liếʍ lông liên hồi.

Sư tử trắng bị nó liếʍ đến mức rụt cả cổ lại. Cũng nhờ thế mà ống kính cuối cùng cũng bắt được chính diện khuôn mặt của công tử nhỏ nhà Norman.

“Ồ!” Vừa thấy khuôn mặt chính diện kia mọi người đều không nhịn được mà khẽ trầm trồ.

Đó là một gương mặt sư tử con rất đẹp, bộ lông được chăm sóc trắng như tuyết, không pha lẫn chút màu nào khác. Mũi đen, đôi mắt màu xanh dương trong trẻo, đường nét khung xương trên mặt cũng hiện ra chút mạnh mẽ.

Tóm lại so với một tháng trước thì khác nhau một trời một vực.

Nó thật sự được sư tử đực nuôi dưỡng rất tốt.

Sau đó sư tử trắng cũng quay đầu nhìn về phía con người ở đằng xa, hình như đã nhìn thấy gì đó, nhưng trong mắt lại hoàn toàn không có vẻ tò mò hay cảnh giác.

Có lẽ vì đã có sư tử đực ở cạnh nên nó chỉ nhìn qua hờ hững, không mấy quan tâm.

Rất nhanh, nó quay lại tiếp tục chơi đùa cùng sư tử đực.

Hai móng vuốt to lớn và mạnh mẽ kia nhìn thôi cũng tưởng tượng ra được cảm giác chạm vào sẽ tuyệt vời đến mức nào, đáng tiếc không ai có thể trải nghiệm.

Khi Kiều Thất Tịch còn là người, cậu cũng chẳng xứng có trải nghiệm đó.

Nhưng bây giờ, cậu lại sắp bị bọn nhỏ chơi tới mức kiệt sức rồi.

Sau khi đã thân thiết với nhau, “sức công kích” của chúng quả thật cực kỳ đáng sợ.

Lão đại lười suy nghĩ thích chơi đùa với đuôi của cậu, chỉ cần thấy đuôi quét qua lại là nó có thể nhảy nhót gào rống cả ngày.

Lão nhị trông thì rất chững chạc, nhưng thỉnh thoảng cũng leo lên đầu cậu đùa nghịch, như thể nơi đó có phong cảnh tuyệt đẹp.

Lão tam lại thuộc kiểu “anh không để ý tôi thì tôi cũng không để ý anh”, có hơi lạnh lùng, nhưng cũng nhờ vậy mà giúp Kiều Thất Tịch giảm bớt không ít mệt mỏi.

Lão tứ có lẽ là mèo lười chuyển kiếp, lười đến kinh người, mỗi ngày thích nhất là nằm trên lưng Kiều Thất Tịch ngủ, thậm chí đi đường cũng đòi leo lên lưng.

Cục bột trắng thì rất ngoan và biết điều nhưng có hơi dính người một chút, đi đâu cũng đi theo sau lưng Kiều Thất Tịch, ngay cả đi vệ sinh nó cũng không buông, nhưng may là không gây phiền phức.

Nói như vậy thôi, nhưng cả năm đứa đều là bảo bối, cậu yêu thương tất cả như nhau, không thiên vị ai cả.

Không lâu sau, Kiều Thất Tịch dẫn theo bầy sư tử con đứng dậy tiếp tục lên đường, ngủ đủ rồi, bọn họ cần tìm bữa ăn tiếp theo.

Hoàng hôn trên thảo nguyên hôm nay rực đỏ như máu, báo hiệu ngày mai có thể là một ngày nắng đẹp.