Chương 9: Cao gia​

Khi chiếc máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Thượng Hải, Tịch Miên cảm thấy như một thế giới hoàn toàn mới đang mở ra trước mắt mình. Cô bước ra khỏi cửa ra của khu vực VIP, ánh sáng từ những đèn cao áp chiếu lên những tòa nhà chọc trời, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ mà cô chưa bao giờ tưởng tượng được.

Cao Lăng Khiết dẫn đầu, bước đi mạnh mẽ với dáng vẻ tự tin của một người có quyền lực. Tuyết An và hai luật sư đi theo phía sau, còn Tịch Miên thì lặng lẽ bước theo sau anh. Đám đông xung quanh sân bay không khỏi chú ý đến sự xuất hiện của họ, nhưng Cao Lăng Khiết chẳng thèm để ý. Anh ta chỉ nhìn thẳng phía trước, không dừng lại.

Khi đoàn người bước ra ngoài, một chiếc xe đen sang trọng đã đợi sẵn. Tài xế nhanh chóng mở cửa cho họ và tất cả lên xe trong im lặng. Tịch Miên cảm nhận được không khí nặng nề từ lúc lên xe, trái ngược hoàn toàn với sự ồn ào, náo nhiệt của sân bay. Cảm giác lạ lẫm vẫn đeo bám cô, nhưng cô không thể làm gì khác ngoài việc im lặng và đi theo.

Cao Lăng Khiết ngồi phía trước chỗ ghế phụ, hoàn toàn tập trung vào công việc. Chị gái Tuyết An thì cúi đầu lướt điện thoại, thỉnh thoảng lại hỏi cô luật sư một vài điều. Tịch Miên ngồi bên cạnh cửa sổ, đôi mắt nhìn vào cảnh vật bên ngoài. Cô có cảm giác như mình đang ở trong một bộ phim mà mình không phải là nhân vật chính, mà chỉ là một người ngoài cuộc.

Xe chạy qua những con đường rộng lớn, vội vã vượt qua các tòa nhà sang trọng, cảnh vật bên ngoài thay đổi nhanh chóng. Tịch Miên không thể không nghĩ đến những gì sẽ xảy ra trong vài giờ nữa. Mọi thứ đang quá lớn lao so với những gì cô từng biết.

Khi chiếc xe dừng lại trước cổng biệt thự Cao gia, Tịch Miên và Tuyết An không thể giấu nổi sự choáng ngợp.

Trước mắt họ là một khuôn viên rộng lớn, được bao quanh bởi những hàng cây xanh mướt, bãi cỏ trải dài và những bông hoa nở rộ. Cánh cổng lớn của biệt thự được làm bằng kim loại mạ vàng, tinh xảo và vững chãi. Bên trong là một khu vườn cảnh quan tuyệt đẹp với những thác nước nhân tạo và đài phun nước, tạo ra một không gian sang trọng và thư giãn đến lạ kỳ.

"Chúng ta đến rồi." Tuyết An nói, giọng bà có phần trầm xuống khi nhìn thấy sự xa hoa của nơi này.

Tịch Miên im lặng, không biết phải nói gì. Cô chưa bao giờ thấy một nơi nào lộng lẫy và bề thế đến vậy. Biệt thự Cao gia không chỉ là một ngôi nhà, mà là một cung điện thực sự. Cô không thể không cảm thấy choáng ngợp trước sự hào nhoáng này. Mọi thứ đều quá xa vời so với cuộc sống bình dị cô đã từng quen thuộc.

Những cánh cửa tự động mở ra khi xe tiến lại gần, một người quản gia ăn mặc lịch sự, tóc chải gọn gàng tiến lại gần. Ông cúi đầu chào đón họ và dẫn đường vào trong.

Biệt thự Cao gia – nơi chôn giấu bao thế lực, quyền lực và bí mật – hiện ra sừng sững như một tòa thành cổ giữa lòng Thượng Hải phồn hoa. Đứng trước cổng sắt cao lớn hoa văn uốn lượn cầu kỳ, Cố Tịch Miên cảm thấy cả người mình như lọt thỏm giữa không gian uy nghiêm và lạnh lẽo ấy.

Cánh cổng biệt thự được sơn đen tuyền, hai bên trụ cổng là hai tượng sư tử đá khắc tinh xảo, ánh mắt trừng trừng như đang canh giữ từng kẻ bước vào. Mỗi khi cánh cổng ấy mở ra, là một lần ranh giới giữa người thường và thế giới của giới tài phiệt trở nên rõ ràng tàn nhẫn.

Bên trong, biệt thự chính cao năm tầng, được xây theo lối kiến trúc châu Âu cổ điển, tường trắng xám xen đá granite đen lạnh lẽo, mái ngói xám xanh mang hơi hướng quý tộc Anh quốc xưa. Những khung cửa kính rộng viền đen lấp lánh phản chiếu ánh sáng trời chiều, vừa đẹp vừa áp lực.

Hai bên con đường lát đá đen dẫn từ cổng vào nhà là những hàng cây phong được tỉa tót hoàn hảo, xen kẽ là tượng bán thân của các đời tổ tiên nhà họ Cao – một cách ngầm nhắc nhở rằng nơi này thuộc về dòng dõi có máu mặt, không dễ bước chân vào.

Không khí mang theo mùi gỗ cổ và nhè nhẹ hương tuyết tùng đậm chất quyền quý. Tịch Miên siết chặt tay Lâm Tuyết An, trái tim đập nhanh khi ánh mắt lạnh lùng của Cao Lăng Khiết thoáng nhìn về phía cô. Bên cạnh anh ta, luật sư Trần Lâm với cặp kính bạc sắc bén, và Bạch Nhi với ánh mắt sắc sảo như đang âm thầm đánh giá.

Phòng khách biệt thự Cao gia – không gian quyền lực nơi từng câu nói, từng ánh mắt đều có thể quyết định vận mệnh một con người – rộng lớn đến mức khiến Cố Tịch Miên có cảm giác mình chỉ như một hạt cát lọt thỏm giữa đại dương lạnh lẽo.

Sàn nhà lát đá cẩm thạch đen ánh vàng, bóng loáng đến mức phản chiếu cả bóng người. Một bộ ghế sofa da thật màu rượu vang sang trọng chiếm lĩnh trung tâm căn phòng, xung quanh là những bàn trà gỗ lim khảm trai thủ công, tỏa ra mùi hương gỗ quý dịu nhẹ.

Trên bức tường chính, treo một bức tranh sơn dầu cổ khổ lớn vẽ chân dung tổ tiên nhà họ Cao – người đàn ông ánh mắt lạnh như sắt thép, ngồi trên ngai, tay nắm cây quyền trượng khảm vàng. Không gian này, từng chi tiết nhỏ đều thấm đẫm khí thế áp đảo, cứng rắn và dứt khoát.

Tịch Miên đứng cạnh chị họ Lâm Tuyết An, yên lặng nhưng không lơ là. Đôi mắt đen to tròn như con nai nhưng ánh nhìn lại kín đáo, lạnh lẽo. Cô âm thầm quan sát, từng ngóc ngách của căn phòng, từng tiếng bước chân vọng lại.

Chiếc đồng hồ quả lắc cổ kiểu Pháp đặt cạnh tủ rượu vang cỡ lớn, đánh nhịp từng tiếng nặng nề, giống như đang đếm ngược cho một điều gì đó không thể tránh khỏi.

Một bình hoa peony trắng muốt đặt trên bàn, đối lập hẳn với không khí nghiêm nghị xung quanh, lại khiến cô cảm thấy.. nó giống như một cạm bẫy được che giấu bằng vẻ đẹp.

Chưa ai lên tiếng. Luật sư Trần Lâm đang kiểm tra lại tài liệu, thi thoảng liếc về phía cô. Bạch Nhi đang nhận điện thoại ở góc xa, nhưng mắt vẫn không rời khỏi từng cử động nhỏ của cô.

Còn Cao Lăng Khiết, vẫn là người đứng đó như một tảng băng sống, ánh mắt lạnh nhạt như thể chẳng đặt cô vào mắt – nhưng Tịch Miên không ngu. Người đàn ông ấy đang để ý cô từng chút một.

Và rồi, khi chiếc kim đồng hồ chỉ đúng 16: 00 – tiếng bước chân vang lên từ ngoài hành lang. Ai đó đang đến. Cánh cửa lớn sắp mở ra hoàn toàn.

Một trận giông tố, chỉ mới bắt đầu..

Cánh cửa gỗ chạm trổ hoa văn sồi già chậm rãi mở ra, phát ra tiếng kẽo kẹt như xé gió, người bước vào đầu tiên chính là Cao Thành Tề – con trai cả của cụ Cao Mạnh Quân.

Người đàn ông trung niên ấy mặc một bộ âu phục màu tro xám tinh chỉnh, mái tóc muối tiêu vuốt ngược, gương mặt sắc lạnh nhưng không hề giấu được vẻ cao ngạo vốn ăn sâu vào huyết quản của kẻ mang họ Cao.

Đi bên cạnh ông là Cao Nhã Viên – con gái út của cụ Cao Mạnh Quân, một người phụ nữ ngoài bốn mươi với vóc dáng thon gọn và quý phái, diện chiếc váy lụa dài màu lam tro, gương mặt được trang điểm kỹ lưỡng đến từng chi tiết.

Cả hai người, mỗi bước tiến vào phòng khách đều mang theo một luồng áp lực vô hình.

Ánh mắt Cao Nhã Viên dừng lại trên Cố Tịch Miên, khóe môi nhếch lên một nụ cười mơ hồ, chẳng rõ thân thiện hay lạnh nhạt. Ngược lại, Cao Thành Tề chỉ liếc qua một cái, như thể sự tồn tại của cô gái nhỏ chẳng đáng để phí quá nhiều chú ý.

Không khí đang căng chặt như dây đàn thì..

Tiếng giày cao gót nhẹ nhàng gõ xuống bậc đá cẩm thạch từ phía cầu thang lớn đối diện.

Từ tầng hai, vợ chồng nhà họ Cao – Cao Thế Minh và Phí Dung Linh – chậm rãi bước xuống.

Cao Thế Minh, thân hình cao lớn, gương mặt góc cạnh, dáng người uy nghi như một lão tướng. Bộ vest đen của ông được may đo cẩn thận đến từng đường kim mũi chỉ, ánh mắt thâm trầm liếc xuống phòng khách như thể nơi này chỉ là sân khấu phụ thuộc vào tâm trạng ông.

Bên cạnh ông, Phí Dung Linh khoác tay chồng. Bà mặc một chiếc váy dài đính pha lê lấp lánh, tóc búi cao, môi đỏ thẫm.

Từ ánh mắt sắc lạnh ấy, Tịch Miên lập tức hiểu: Đây là người phụ nữ không đơn giản chỉ là một người mẹ – mà là một "nữ chủ nhân" thực sự của nơi này.

Không ai mở lời trước. Căn phòng chỉ còn lại tiếng đồng hồ quả lắc lặng lẽ điểm thời gian, cùng với cảm giác như mọi ánh nhìn đang từ từ dồn về phía cô gái nhỏ đứng cạnh chị họ – Cố Tịch Miên.

Họ đang chờ.

Chờ những người còn lại.

Chờ cánh cổng số phận hoàn toàn đóng sập lại.