Tịch Miên khẽ cúi đầu chào hai người luật sư, giọng nhỏ nhẹ nhưng lễ phép: "Chào anh, chào chị.."
Người đàn ông trung niên mỉm cười trước, giọng nói trầm ổn và chuyên nghiệp: "Tôi là Trần Lâm, luật sư đại diện của Cao gia."
Cô gái tóc ngắn kế bên cũng gật đầu, gương mặt lạnh lùng nhưng không mất phần lịch sự: "Tôi là Bạch Nhi, cũng là một trong những luật sư phụ trách hồ sơ di chúc lần này."
Cả hai trao đổi ánh mắt rồi đồng loạt lấy ra một xấp tài liệu được kẹp gọn trong bìa đen. Trần Lâm đưa một bản đến trước mặt Tịch Miên:
"Đây là danh sách những người được Cao lão gia đích thân yêu cầu phải có mặt trong buổi công bố di chúc. Danh sách này đã được ký tên và niêm phong trong két sắt của ông ấy từ sáu tháng trước."
Tịch Miên cẩn thận nhận lấy, ánh mắt lướt qua từng cái tên trên giấy. Mỗi cái tên đều được đánh số, viết tay nắn nót. Khi mắt cô dừng lại ở dòng thứ bảy, tim cô đập lỡ một nhịp.
Số năm - Cố Tịch Miên, bắt buộc có mặt.
Cô ngẩng đầu lên, nhíu mày: "Em.. không hiểu. Vì sao em lại có tên trong di chúc của ông ấy? Em đâu có quen biết ai trong Cao gia.."
Bạch Nhi khẽ đẩy gọng kính, bình tĩnh trả lời: "Em sẽ hiểu khi bản di chúc chính thức được mở. Nhưng xin lưu ý, nếu em không có mặt trong buổi công bố, phần của em trong bản di chúc sẽ bị hủy hiệu lực và bản di chúc sẽ không bao giờ được công bố, các thành viên trong Cao gia cũng sẽ không được hưởng một xu nào cả, đúng theo điều khoản trong di nguyện của ông ấy."
Tịch Miên im lặng, tay nắm chặt tờ giấy. Mọi thứ vẫn quá nhanh, quá lạ lẫm.. Nhưng sâu trong lòng, cô bắt đầu cảm nhận rõ rệt một cơn sóng lớn đang âm thầm cuộn trào và nó đang nhắm thẳng về phía cuộc đời cô.
Cao Lăng Khiết liếc nhìn đồng hồ, động tác dứt khoát kéo ghế đứng dậy, giọng nói trầm thấp vang lên: "Đến giờ rồi."
Không cần nói thêm, anh bước đi trước với dáng vẻ uy quyền vốn có. Tuyết An, Trần Lâm, Bạch Nhi và Tịch Miên nhanh chóng đi theo sau. Cô bé vẫn còn cầm hờ tờ giấy danh sách trên tay, đầu óc mông lung bởi những gì vừa diễn ra, nhưng bước chân vẫn vô thức bám sát theo đoàn người.
Lối đi dành cho khách hạng thương gia tách biệt hẳn với đám đông hỗn loạn ngoài cổng kiểm tra thông thường. Cửa kính mở ra, đèn vàng dịu nhẹ, không khí yên tĩnh đến mức nghe rõ từng bước chân. Hành khách nơi đây đều ăn mặc chỉnh tề, ánh mắt điềm đạm, không ai chen lấn hay ồn ào.
Tịch Miên ngẩng đầu nhìn quanh, hơi ngạc nhiên thốt lên:
"Chỗ này.. ít người ghê.."
Tuyết An đi cạnh khẽ cười: "Đây là đường dành riêng cho khách VIP, đâu giống cái sân ga nghèo nàn em đi trước kia nữa."
Bạch Nhi gật nhẹ đầu: "Hạng thương gia không chỉ là vé máy bay đắt tiền. Đó là cả một hệ thống ưu tiên từ đầu đến cuối, từ an ninh, hành lý đến lối lên máy bay."
Tịch Miên im lặng, trong lòng khó tả. Mới hôm qua thôi, cô còn phải đứng chen lấn xếp hàng mua bánh mì giảm giá, giờ lại được đi trên lối đi chỉ dành cho giới thượng lưu. Thế giới này.. thật sự quá khác với cuộc sống nghèo của cô.
Trên khoang thương gia, không gian hiện ra trước mắt Cố Tịch Miên khiến cô phải khẽ há miệng kinh ngạc. Ghế ngồi rộng rãi như giường đơn, được bọc da cao cấp màu xám sang trọng, mỗi chỗ ngồi đều có vách ngăn riêng tư, màn hình cảm ứng lớn phía trước, chăn gối được gấp gọn gàng bên cạnh. Ánh đèn dịu nhẹ như ánh hoàng hôn, mùi hương thơm mát thoảng qua mũi tạo cảm giác thư giãn lạ kỳ.
Một tiếp viên hàng không bước đến, nở nụ cười chuyên nghiệp: "Chào quý khách, mời cô về chỗ ngồi số 2A. Đây là chỗ của cô."
Tịch Miên còn đang ngơ ngác thì tiếp viên nhẹ nhàng cầm giúp balo của cô, đặt cẩn thận lên ngăn để hành lý phía trên. "Nếu cô cần chăn, nước hoặc tai nghe thì có thể ấn nút gọi ở tay vịn này ạ."
Tịch Miên lúng túng gật đầu: "Dạ.. cảm ơn chị.."
Cô ngồi xuống chiếc ghế, cảm nhận lớp đệm mềm mại ôm lấy lưng mình - quá khác biệt so với những lần đi xe buýt chen chúc. Phía bên kia khoang, Cao Lăng Khiết đã ngồi vào chỗ, đang lật xem văn kiện với vẻ mặt điềm tĩnh. Dường như ánh mắt anh có liếc sang cô một chút, nhưng lại nhanh chóng thu về.
Tuyết An ngồi ngay sau Tịch Miên, hý hửng thầm thì: "Thấy chưa? Cuộc đời em bắt đầu lật sang trang mới rồi đó, Tiểu Miên."
Tịch Miên đang ngồi trên khoang thương gia, chuẩn bị bay đến Thượng Hải, nơi bản di chúc của một trong những gia tộc giàu nhất Trung Quốc sắp được mở ra.. và cô, Cố Tịch Miên, là một phần trong đó.
Dưới đây là đoạn văn đã sửa lại và đánh số thứ tự:
Tịch Miên nhìn vào trong danh sách, có tổng cộng 12 người bắt buộc tham gia vào buổi di chúc:
Thứ nhất, ông Cao Thế Minh và bà Phí Dung Linh.
Thứ hai, bốn thiếu gia Cao gia: Cao Lăng Khiết, Cao Hùng Liệt, Cao Chiêu Dương, Cao Hàn Dạ.
Thứ ba, Trịnh Kiến Quốc và Tất Mẫn.
Thứ tư, Tề Vũ.
Thứ năm, Cố Tịch Miên.
Thứ sáu, Cao Thành Tề.
Thứ bảy, Cao Nhã Viên.
Cố Tịch Miên nhìn vào cô luật sư ngồi trước mình, ánh mắt tò mò: "Xin lỗi.. Chị có thể giải thích về những người còn lại trong danh sách này không? Em không biết họ là ai."
Bạch Nhi cười nhẹ, đáp lại:
"Chắc chắn rồi, chị sẽ giải thích từng người cho em rõ. Đầu tiên là ba mẹ của bốn thiếu gia, là ông Cao Thế Minh và bà Phí Dung Linh, họ là những người đứng đầu gia tộc Cao gia." Cô ta liếc qua danh sách một chút, rồi tiếp tục: "Cặp vợ chồng quản gia: Ông Trịnh Kiến Quốc là quản gia lâu năm của gia tộc, luôn lo liệu mọi việc trong gia đình. Vợ ông, dì Mẫn, là người chăm sóc bếp núc và các công việc nội trợ."
Cô ta nở một nụ cười mỏng manh và nói tiếp: "Một vệ sĩ riêng của gia đình, Tề Vũ là người mà mọi người đều e dè. Ông ta có nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho gia đình và những người quan trọng của Cao gia."
Sau đó, cô luật sư chỉ vào bác và cô của bốn thiếu gia: "Cao Thành Tề là con cả của ông Cao Mạnh Quân, người có quyền lực lớn trong gia đình và Cao Nhã Viên là cô út, một người rất quan trọng trong các quyết định gia tộc."
Cô ta nhìn Tịch Miên một cách hiểu ý: "Và cuối cùng, em là Cố Tịch Miên, một người rất đặc biệt trong buổi di chúc này."
Tịch Miên nghe vậy, im lặng một lúc, cảm giác mọi thứ bỗng trở nên phức tạp hơn rất nhiều.
Chị gái Lâm Tuyết An ngồi bên cạnh Tịch Miên, ánh mắt sáng lên đầy háo hức. Cô không thể giấu nổi sự phấn khích khi sắp được gặp gỡ những người nổi tiếng trong gia tộc Cao gia.
"Em không biết đâu, bốn thiếu gia của Cao gia nổi tiếng như thế nào ở Thượng Hải đâu."
Tuyết An nói với giọng đầy sự tò mò, ánh mắt long lanh:
"Cao Lăng Khiết, Cao Hùng Liệt, Cao Chiêu Dương và Cao Hàn Dạ – mỗi người đều có một cá tính riêng, nhưng không ai có thể phủ nhận được sức hút của họ. Họ không chỉ là những người thừa kế của gia tộc Cao gia mà còn là những người có tầm ảnh hưởng lớn trong giới kinh doanh và xã hội."
Cô quay sang Tịch Miên, nở một nụ cười: "Dù em có thấy không thoải mái khi phải gặp họ, nhưng em phải thừa nhận, đó là cơ hội để chúng ta có thể thay đổi cuộc sống này. Em có tưởng tượng được không? Được tiếp xúc trực tiếp với họ, chỉ cần một câu nói cũng có thể thay đổi vận mệnh của mình."
Tịch Miên hơi cúi đầu, không nói gì, nhưng trong lòng cô không khỏi cảm thấy một chút lạ lẫm. Cảm giác này, giữa những người lạ lẫm với cuộc sống xa hoa và đầy quyền lực, quả thực khiến cô thấy không thoải mái.
Tuyết An tiếp tục, không hề nhận ra sự bất an trong lòng em gái mình: "Tất cả bọn họ đều rất quyến rũ và mạnh mẽ. Anh Cao Lăng Khiết, người đứng đầu trong số đó, lại càng đặc biệt. Chị nghĩ em sẽ không thể nào rời mắt khỏi anh ấy đâu."
Tịch Miên nghe vậy chỉ mỉm cười, không nói gì thêm. Cô biết rằng cuộc sống của mình sẽ không giống như những gì Tuyết An tưởng tượng. Nhưng có lẽ, việc phải đối diện với những người này sẽ là thử thách mới mà cô phải đối mặt.
Tịch Miên ngồi im lặng, ánh mắt dán chặt vào danh sách mà cô vừa xem qua. Từng cái tên trên đó, ngoại trừ cô ra, đều là những người không thể xem thường, những người có quyền lực và ảnh hưởng trong gia tộc Cao gia. Nhưng cô, một cô gái nghèo khó, không hề có mối liên hệ rõ ràng với gia tộc này, lại được đưa vào danh sách tham gia buổi công bố di chúc.
"Vì sao lại là tôi?"
Cô tự hỏi mình trong lòng, cảm giác bối rối và không hiểu bắt đầu len lỏi trong tâm trí. Cô không hề có mối quan hệ mật thiết nào với Cao gia, cũng không phải người thân thích gì của họ. Vậy tại sao Cao lão gia lại chọn cô? Cô không phải là một người có tài năng xuất sắc hay một người có giá trị đặc biệt trong mắt họ.
Cô quay sang nhìn chị gái Tuyết An, rồi lại nhìn lên Cao Lăng Khiết, người đang ngồi đối diện. Anh ta vẫn giữ vẻ lạnh lùng, không biểu cảm gì. Cảm giác bất an trong lòng Tịch Miên càng dâng cao.
Một câu hỏi cứ văng vẳng trong đầu cô, lặp đi lặp lại: "Cao lão gia muốn gì từ tôi?"
Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy mình như một quân cờ trong một trò chơi mà cô không hề biết trước kết cục. Chỉ cần một cú xoay chuyển, có thể mọi thứ sẽ thay đổi, nhưng cô lại không thể đoán được điều gì sẽ đến.
Tịch Miên nhìn lại danh sách, rồi mím môi, quyết định không suy nghĩ thêm nữa. Dù sao thì cô cũng không thể quay lại được. Những gì cô có thể làm lúc này là đối mặt với nó và xem thử Cao gia thực sự muốn gì từ cô.