Cao Lăng Khiết nhếch môi, rít thêm một hơi thuốc thật dài rồi dập tàn dưới gót giày. Tiếng cười bật ra từ cổ họng anh khàn khàn, lạnh lẽo đến mức gió đông cũng như ngưng lại một thoáng.
"Thế thì em đã tự trả lời được câu hỏi của chính mình rồi đấy, Cố Tịch Miên." Anh chậm rãi nói, từng chữ nặng nề như chì, rơi vào không khí đặc quánh: "Tại sao ông nội lại để em vào giữa ván cờ này? Tại sao lại cho em quyền lực? Không phải vì ông thương yêu em, càng không phải vì ông tin tưởng em.. Mà bởi vì ông hiểu rõ, chỉ có em mới đủ sức làm rung chuyển cả Cao gia này."
Đôi mắt anh ánh lên sự u tối khó lường, như thể nhìn thấu tận cùng linh hồn cô: "Em, Cố Tịch Miên.. Chỉ cần một cái gật đầu, một bước đi sai, thậm chí chỉ cần một lời nói, em có thể khiến cả Cao gia sụp đổ trong nháy mắt. Đó là quyền lực của em. Quyền lực không phải ai cũng mong muốn em có.. Nhưng chính ông nội đã ép nó vào tay em."
Anh cúi người lại gần, giọng trầm thấp gần như thì thầm, nhưng mang theo sức nặng khiến tim người khác phải chấn động: "Em biết không.. Quyền lực này, nó có thể khiến em trở thành người duy nhất ngồi lên ngai vàng.. Hoặc là con cờ đáng thương nhất, bị tất cả nghiền nát không thương tiếc."
Khói thuốc quẩn quanh giữa hai người, mờ ảo như tấm màn che đậy sự thật. Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt Cao Lăng Khiết lóe lên một tia sáng phức tạp – nửa thách thức, nửa như muốn cảnh báo: "Vậy.. Em sẽ chọn cách nào, Cố Tịch Miên? Dùng nó để phá hủy, hay để tự hủy?"
Cố Tịch Miên đứng lặng người, đôi môi tái nhợt mím chặt đến bật máu. Lời nói của Cao Lăng Khiết như từng nhát dao cắt sâu vào tâm trí cô. "Có thể phá hủy cả Cao gia".. Nhưng cái giá phải trả là gì?
Trong đầu cô, hàng loạt hình ảnh đan xen: Nụ cười dịu dàng hiếm hoi của ông nội, ánh mắt bất an của Chiêu Dương, những lời an ủi từ Tề Vũ, và cả khuôn mặt bi thương của mẹ – Cố Nhạc Yên – khi tuyệt vọng cào thét đòi con trai mình.
Công lý bảo cô phải đưa sự thật này ra ánh sáng, phải trả lại công bằng cho người mẹ đã chết trong oan khuất. Nhưng lý trí lại gào thét rằng, nếu làm vậy, cả Cao gia – một gia tộc có gốc rễ sâu như cây cổ thụ – sẽ sụp đổ, tan thành tro bụi. Và người bị cuốn vào cơn lốc đầu tiên.. Chính là cô.
Bàn tay Tịch Miên run lên, trái tim như bị bóp nghẹt. Cô nghe rõ nhịp tim mình dội vào l*иg ngực, hỗn loạn và đau đớn.
"Nếu mình đem tất cả sự thật này ra ngoài.. Thì sao? Công lý sẽ được thực thi, nhưng Cao gia sẽ hủy diệt. Còn mình.. Mình sẽ biến thành thứ gì? Anh hùng trong mắt người đời, hay kẻ phản bội bị cả gia tộc nguyền rủa?"
Đôi mắt Cố Tịch Miên dần ươn ướt, nhưng cô cố ngăn không để giọt lệ nào rơi xuống. Trong ánh khói trắng mờ ảo, dáng vẻ cô nhỏ bé mà kiên cường, như một chiến binh bị đẩy đến bờ vực cuối cùng – không còn đường lui.
Lăng Khiết nghiêng người, kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, ánh lửa đỏ hắt lên đôi mắt sâu thẳm của anh. Anh quan sát Tịch Miên thật lâu, như nhìn thấu từng lớp phòng bị trong cô.
Khóe môi anh khẽ nhếch, một nụ cười lạnh thoáng qua: "Em bắt đầu sợ rồi sao?"
Giọng anh trầm, từng chữ như rơi xuống nặng nề, vừa là mỉa mai, vừa như một đòn tàn nhẫn muốn xé toang sự kiên cường mà cô đang cố níu giữ.
Làn khói trắng mờ nhòe giữa họ, che khuất một phần biểu cảm trên gương mặt anh, nhưng ánh mắt thì lại sáng rực, bén nhọn như lưỡi dao:
"Công lý.. Hay Cao gia? Em không đủ can đảm để chọn. Em biết sự thật, nhưng em không dám biến nó thành vũ khí. Cố Tịch Miên, em càng lưỡng lự thì càng chứng minh ông nội đúng khi đặt tất cả quyền lực vào tay em.. Bởi vì quyền lực đó không chỉ là vinh quang, mà còn là xiềng xích."
Anh nhấn mạnh chữ cuối cùng, rồi nhả ra một vòng khói, để nó tan biến giữa không khí lạnh lẽo.
Tiếng tàn thuốc bị dí mạnh vào hàng rào vang lên khô khốc. Lăng Khiết dập tắt điếu thuốc, khói trắng cuộn lại rồi tan biến trong không khí, để lại mùi khét ngai ngái.
Anh bước chậm rãi về phía Tịch Miên, từng bước nặng nề như áp lực vô hình đang ép xuống cô. Khi khoảng cách chỉ còn nửa bước, anh cúi thấp người, hơi thở nóng lạnh đan xen sát bên tai cô, giọng nói trầm thấp như thì thầm nhưng lại lạnh buốt đến tận xương tủy:
"Nếu sự thật này bị phanh phui.. Cao thị sẽ sụp đổ hoàn toàn. Em có hiểu không? Sẽ có hàng triệu người mất việc, hàng triệu gia đình rơi vào cảnh khốn cùng. Những đứa trẻ sẽ không còn cơm để ăn, những người cha, người mẹ sẽ phải bán máu để sống qua ngày. Và đất nước này.. Sẽ chao đảo, nền kinh tế sẽ lung lay, bởi Cao thị chính là một trong những cột trụ nền móng."
Anh ngừng lại một nhịp, rồi nghiêng đầu, môi gần như chạm vào tai Tịch Miên, giọng nói hạ thấp xuống thành lưỡi dao găm: "Em muốn trở thành kẻ hủy diệt tất cả sao, Cố Tịch Miên?"
Ánh mắt anh lạnh băng, từng chữ khắc sâu như một lời nguyền, đẩy Tịch Miên vào vòng xoáy giữa công lý – quyền lực – và tội lỗi.
Người Tịch Miên thoáng run lên. Những lời của Lăng Khiết như từng nhát búa giáng thẳng vào tim, nặng nề và tàn nhẫn. Cô cảm giác l*иg ngực mình thắt lại, khó thở đến mức muốn bật khóc, nhưng khóe mắt vẫn cố gắng giữ khô ráo.
Trong đầu cô hiện lên cảnh tượng từng người công nhân Cao thị mà cô từng đi ngang qua: Những đôi tay chai sạn, những gương mặt bình dị nhưng đầy nụ cười khi được lĩnh lương; những đứa trẻ hồn nhiên nắm tay cha mẹ đi siêu thị.. Tất cả những hình ảnh ấy lập tức va chạm với sự thật tàn khốc mà cô vừa biết – sự thật về cái chết, về phản bội, về dối trá, về máu và nước mắt mà Cao gia chôn giấu.
"Phải làm sao đây?"
Trái tim cô gào thét. Một bên là công lý, là khát khao đòi lại công bằng cho mẹ, cho chính mình, cho những oan khuất bị vùi dập. Một bên lại là hàng triệu sinh mệnh vô tội sẽ bị cuốn vào vòng xoáy hủy diệt nếu Cao thị sụp đổ.
Bàn tay cô nắm chặt đến mức móng tay cắm sâu vào da thịt, máu rịn ra, nhưng Tịch Miên không hề nhận ra. Cô như bị mắc kẹt trong một mê cung không lối thoát, mỗi con đường đều dẫn đến vực sâu.
Đôi mắt cô mờ đi, trái tim nhói buốt. Trong khoảnh khắc ấy, Tịch Miên bỗng thấy bản thân nhỏ bé đến tuyệt vọng.
Cô tự hỏi: "Nếu im lặng, mình sẽ trở thành kẻ đồng lõa. Nhưng nếu phơi bày, mình sẽ biến thành tội nhân của cả xã hội này. Vậy thì, con đường nào mới là đúng?"
Cao Lăng Khiết nhìn chằm chằm vào Tịch Miên, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt, ánh mắt sắc bén như muốn xé toang sự lưỡng lự trong cô: "Em đang mắc kẹt giữa hai đầu cực.. Công lý và sinh mạng của hàng triệu người. Nhưng Tịch Miên, em quên mất rằng thế giới này chưa bao giờ là nhị nguyên. Không có gì tuyệt đối là đúng hay sai, trắng hay đen. Vấn đề là: Em đủ khôn ngoan để chọn một đường đi thứ ba hay không."
Anh bước chậm lại, giọng trầm thấp nhưng sắc bén như lưỡi dao: "Hủy diệt Cao thị ư? Quá dễ. Giữ im lặng ư? Quá hèn nhát. Nhưng nếu em biết cách dùng sự thật này như một thanh kiếm treo lơ lửng trên đầu bọn họ, thì Cao gia sẽ phải cúi đầu trước em. Em sẽ vừa bảo toàn được nền tảng kinh tế, vừa buộc những kẻ có tội phải trả giá từng chút một.. Không cần máu đổ, không cần thảm sát."
Anh cúi xuống gần tai cô, giọng như thôi miên: "Đừng vội trở thành anh hùng hay tội nhân. Hãy trở thành người nắm bàn cờ. Công lý có nhiều cách thực thi.. Kẻ thông minh không đi theo con đường đã định sẵn, mà tự mở một con đường cho riêng mình. Em có đủ bản lĩnh không, Tịch Miên?"
Tịch Miên khẽ run người. Những lời của Lăng Khiết như mũi dao lạnh lẽo cắm sâu vào trái tim, nhưng đồng thời lại mở ra một khoảng trống mơ hồ trong đầu cô.
"Con đường thứ ba?"
Trước giờ cô chỉ nghĩ đến hai khả năng: Hoặc công khai sự thật để mẹ cô được minh oan, hoặc im lặng để Cao thị và xã hội không rơi vào hỗn loạn. Nhưng Lăng Khiết vừa nói, như thể bỗng vẽ ra một con đường khác - một con đường không phải hy sinh bản thân, cũng không phải biến thành kẻ phản bội.
Tịch Miên siết chặt bàn tay, móng tay bấm vào lòng bàn đến đau rát. Trong mắt cô ánh lên tia sáng phức tạp: "Ý anh là.. Dùng bí mật này như một thanh kiếm treo trên đầu Cao gia, để họ không bao giờ dám coi thường em nữa? Không phải công khai, cũng không phải chôn vùi.. Mà biến nó thành quyền lực?"
Trong tim cô, sự giằng xé giữa công lý và gia tộc vẫn chưa tan biến. Nhưng lần đầu tiên, cô nhìn thấy một con đường khác - con đường khiến cô vừa có thể trả lại danh dự cho mẹ, vừa khiến Cao gia phải trả giá từng bước một, không còn ngồi yên trên ngai vàng quyền lực.
Ánh mắt Tịch Miên trở nên kiên định hơn, như thể từ trong bóng tối lóe lên một tia sáng: "Nếu thật sự có thể.. Thì đó mới chính là con đường em phải đi."
Bàn tay ấm áp của Lăng Khiết vẫn đặt trên mái tóc Tịch Miên, động tác chậm rãi và mang chút chiếm hữu. Anh cúi đầu, giọng nói gần như chỉ để một mình cô nghe thấy: "Em thông minh hơn em nghĩ nhiều.. Cố Tịch Miên."
Đúng lúc ấy, Cao Chiêu Dương đang đi tới, đôi mắt sắc bén lập tức bắt trọn cảnh tượng kia. Trong khoảnh khắc, một ngọn lửa dữ dội bùng lên trong lòng anh, như thể có thứ gì đó vừa bị cướp đi ngay trước mắt.
Không kìm được, anh sải bước nhanh đến, vòng tay mạnh mẽ ôm lấy Tịch Miên kéo về phía mình, giọng khàn khàn mang theo sự ghen tức không thể che giấu: "Anh đang làm gì thế? Anh cả?"
Cả thân thể Tịch Miên bị bao trùm trong vòng ôm nóng rực, hơi thở gấp gáp của Chiêu Dương phả xuống bên tai, khiến trái tim cô đập loạn nhịp.
Lăng Khiết khựng lại, bàn tay vừa mới rời khỏi mái tóc cô chậm rãi thu về. Anh nhìn hai người trước mặt, ánh mắt u ám sâu hun hút, nơi khóe môi khẽ cong lên, nửa như châm chọc, nửa như thách thức: "Ồ.. Hóa ra em trai tôi cũng biết ghen đấy chứ."
Không khí trong căn phòng tức khắc căng cứng, giống như sắp có một vụ nổ bất cứ lúc nào.
Lăng Khiết khẽ nhếch môi, nhưng chẳng nói thêm lời nào. Anh nhét điếu thuốc đã tắt vào hộp bạc, ánh mắt liếc qua hai người như cơn gió lạnh lướt qua, rồi xoay người bỏ đi. Bóng lưng cao gầy dần khuất trong làn khói thuốc còn vương lại, để lại căn phòng đặc quánh một sự nặng nề không tên.
Cao Chiêu Dương vẫn ôm Tịch Miên trong vòng tay, nhưng đôi mắt anh không còn bùng lửa ghen tức nữa, mà chuyển sang sâu thẳm, lo lắng. Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt cô, giọng trầm thấp: "Tiểu Miên, rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Anh ta.. Đã nói gì với em?"
Hơi thở của anh dồn dập, đôi bàn tay siết nhẹ lấy vai cô, như thể chỉ cần cô chậm một giây không trả lời, anh sẽ mất đi thứ gì đó quan trọng.
Trong ánh mắt ấy, vừa có sự ghen tuông mãnh liệt, vừa có sự bất an, vừa có cả niềm khao khát muốn được biết sự thật.
Tịch Miên ôm lấy Cao Chiêu Dương: "Không có gì cả, tất cả đã ổn rồi.
Hơi thở của Chiêu Dương dồn dập, đôi bàn tay anh siết lấy vai Tịch Miên, như thể chỉ cần cô im lặng thêm một giây thôi, anh sẽ đánh mất thứ gì đó quý giá đến mức không thể chịu đựng nổi.
Trong ánh mắt xanh thẳm ấy, cuộn xoáy một mớ cảm xúc hỗn độn, ghen tuông cháy bỏng, bất an sâu thẳm, và khát khao mãnh liệt muốn chạm đến sự thật.
“Tịch Miên…” Giọng anh khàn đặc, run nhẹ như sợ hãi.
Cô cắn môi, trái tim như bị siết chặt. Trong khoảnh khắc ấy, mọi phòng bị cô dựng lên đều sụp đổ. Cô bất giác ôm lấy Chiêu Dương, như một phản xạ từ tận đáy lòng.
“Không có gì cả…” Tịch Miên thì thầm, giọng run rẩy, nhưng lại đầy dịu dàng: “Tất cả đã ổn rồi.”
Cái ôm ấy vừa giống một lời an ủi, vừa như một sự đầu hàng. Nhưng trong đáy mắt cô, ẩn hiện một tia tiếc nuối xen lẫn ưa thích thật lòng dành cho anh—cảm xúc mà chính cô cũng không kịp che giấu.
Chiêu Dương khẽ khựng lại. Đôi cánh tay vốn đang run rẩy của anh bỗng siết chặt lấy cô, như kẻ sợ mất đi ánh sáng duy nhất giữa màn đêm.