Sáng hôm sau, sương mù giăng mờ trên những con đường lát đá trong khu biệt thự. Cố Tịch Miên khoác áo dày, tay đút túi, từng bước chậm rãi đi dọc theo hàng cây trơ trụi lá. Bầu trời Thượng Hải mùa đông xám xịt, lạnh lẽo đến mức khiến lòng người cũng dễ dàng chùng xuống.
Cô ngẩng đầu nhìn, đôi mắt trong veo phản chiếu mảng trời u ám. Tâm trí Tịch Miên vẫn vương vấn về tập ảnh "Minh Lạc" và câu hỏi chưa có lời giải.
Phía đối diện con đường, Cao Lăng Khiết cũng đang đi dạo. Bóng dáng anh cao lớn, khoác áo măng-tô đen dài, từng bước đi toát ra sự trầm ổn và uy quyền vốn có. Khi ánh mắt vô tình bắt gặp dáng vẻ nhỏ nhắn của Tịch Miên, anh thoáng dừng lại.
"Em dậy sớm thế." Giọng anh trầm, điềm tĩnh, vang lên giữa khoảng không lạnh giá.
Tịch Miên khẽ giật mình, quay sang. Nhìn thấy Cao Lăng Khiết, cô bất giác mím môi, cố giữ bình thản: "Em không ngủ được, ra ngoài đi dạo cho thoáng thôi."
Anh chậm rãi bước đến gần, mắt dõi theo từng biểu cảm trên gương mặt cô. Trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy, dường như có gì đó khó nắm bắt, vừa như quan tâm, lại vừa như dò xét.
"Có chuyện gì làm em bận tâm sao? Gương mặt em trông.. Mệt mỏi." Giọng anh thấp, trầm tĩnh, mang theo chút lạnh nhạt nhưng không che giấu được sự quan sát tỉ mỉ.
Tịch Miên thoáng lặng người. Trái tim cô khẽ rung động – không phải vì sự dịu dàng, mà vì câu hỏi ấy đánh trúng tâm trạng hiện tại của cô.
Tịch Miên thở dài, hơi thở hóa thành từng làn khói trắng tan loãng trong không khí lạnh lẽo. Đôi mắt cô nhìn xa xăm, nhưng giọng nói lại thẳng thắn, không chút vòng vo: "Lăng Khiết.. Tại sao ông nội lại giao toàn bộ gia sản, toàn bộ quyền lực cho em? Ông ấy có bốn người cháu trai, mà anh còn là người thừa kế chính.. Lẽ ra, tất cả phải thuộc về anh."
Khoảnh khắc câu hỏi bật ra, bầu không khí vốn đã nặng nề lại càng đặc quánh.
Cao Lăng Khiết khẽ nhíu mày. Ánh mắt đen láy của anh dừng trên gương mặt nhỏ nhắn của cô, lạnh lùng nhưng lại ẩn chứa một tia phức tạp khó phân biệt – vừa như là trầm tư, vừa như là dò xét.
Anh im lặng rất lâu. Gió mùa đông thổi qua, cuốn theo những chiếc lá khô lăn xoay dưới chân. Cuối cùng, anh chậm rãi mở miệng: "Em nghĩ rằng anh để tâm đến chuyện ấy sao?" Giọng anh trầm thấp, mang theo ý cười nhạt, nhưng khó lòng đoán được là cười mỉa hay cười chua xót.
Tịch Miên cắn môi, không tránh né ánh mắt anh: "Dù anh có nói thế nào, em vẫn thấy không công bằng. Ông nội.. Rốt cuộc đã suy nghĩ gì?"
Cao Lăng Khiết im lặng. Anh rút một điếu thuốc, bật lửa lóe sáng trong buổi sáng u ám. Ngọn lửa phản chiếu gương mặt góc cạnh, ánh mắt anh như lưỡi dao sắc lạnh.
Tịch Miên lặng lẽ liếc nhìn chiếc bật lửa bạc trong tay anh. Hình con sói khắc trên mặt kim loại bóng loáng.
Lăng Khiết phả ra một làn khói trắng, ánh mắt hờ hững liếc sang cô, chậm rãi hỏi: "Em để tâm đến nó như vậy.. Là đang nghi ngờ điều gì sao?"
Làn khói trắng mờ nhạt tan dần trong không khí lạnh. Cao Lăng Khiết khẽ nheo mắt, vẻ hờ hững vẫn như cũ, nhưng tia nhìn sâu trong đáy mắt lại thoáng ngưng lại khi nghe thấy lời cô.
Tịch Miên đối diện anh, giọng kiên định, từng chữ như mũi dao:
"Em suy đoán thế này:
22 năm trước, Cố Nhạc Yên sinh ra Minh Lạc – người mà sau này trở thành "bạn thân" của Cao Hùng Liệt.
20 năm trước, Cố Nhạc Yên sinh Cao Chiêu Dương.
9 năm trước, ở Hàn Sơn Tự, Cao Hàn Dạ lúc tám tuổi vô tình nghịch súng, làm Cố Nhạc Yên bị thương.
8 năm trước, tại núi Kiệt Thạch.. Chính anh – Cao Lăng Khiết, khi đó mới mười sáu tuổi, phát hiện Cố Nhạc Yên gặp tai nạn và.. Sảy thai.
6 năm trước, Cao Hùng Liệt mất đi người bạn thân – chính là Minh Lạc ở Cam Túc."
Cô ngẩng đầu, ánh mắt không hề né tránh: "Tất cả những mảnh ghép ấy.. Dường như đều xoay quanh mẹ em. Và đều dính đến anh em các người."
Không khí lặng ngắt. Chỉ còn tiếng gió mùa đông thổi qua những nhành cây khô.
Cao Lăng Khiết hít một hơi thuốc thật sâu, rồi chậm rãi nhả ra. Khuôn mặt anh mờ đi trong làn khói, khó đoán được cảm xúc thực sự. "Em đúng là thông minh.. Nhưng đôi khi, thông minh quá lại là con dao hai lưỡi."
Cố Tịch Miên giọng run rẩy hỏi: "Tại sao Cao gia lại đối xử với mẹ em như kẻ thù? Tại sao Cao Thế Minh lại nhẫn tâm ra tay sát hại mẹ em khi bà đang mang thai lần thứ ba? Và tại sao.. Lại phải giấu đi thân phận thật sự của Chiêu Dương suốt ngần ấy năm?"
Cao Lăng Khiết ngón tay kẹp điếu thuốc, rít một hơi sâu rồi nhả khói, giọng trầm thấp: "Năm đó.. Mọi chuyện bắt đầu từ chính Cao Thế Minh. Ông ta có một tình nhân, và không chỉ thế.. Còn đưa người đàn bà ấy về, đường hoàng cưới làm vợ hai. Chính sự việc này đã khiến Phí Dung Linh tức giận đến tột cùng. Cao gia từ đó bắt đầu rạn nứt.. Và cũng là lúc bi kịch của mẹ em, Cố Nhạc Yên, bị đẩy đến con đường không lối thoát."
Cao Lăng Khiết hít một hơi thuốc thật sâu, giọng khàn khàn giữa làn khói trắng: "Em muốn biết hết sao, Tịch Miên? Vậy thì anh sẽ kể cho em.. Thứ sự thật mà cả Cao gia luôn tìm cách che giấu.
Năm đó, Cố Nhạc Yên sinh ra Minh Lạc. Hai năm sau, Cao Thế Minh mang thằng bé đi, đưa vào khu giáo dục Hoàng gia, cắt đứt mọi liên hệ. Còn mẹ em.. Bị nhốt trong biệt thự Chiêu Dương, nơi ông nội ở và rồi sinh ra Cao Chiêu Dương.
Cùng lúc đó, Phí Dung Linh cũng mang thai. Đứa con bà ta sinh ra chết non. Trong cơn điên loạn, bà ta đã cướp lấy Chiêu Dương, nhận là máu mủ của mình.
Mẹ em lúc đó gần như phát điên, gào khóc đòi con, nhưng Cao Thế Minh lạnh lùng nhốt bà vào biệt thự Hàn Sơn. Thế rồi.. Bi kịch nối tiếp bi kịch. Cao Thành Tề trong cơn say đã làm nhục bà. Mẹ em hoảng loạn bỏ chạy. Chính khi ấy, Cao Thế Minh đưa súng cho Hàn Dạ nói rằng: "Con thỏ kia chạy nhanh lắm, bắn thử đi."Viên đạn đã xuyên vào vai mẹ em. Máu đỏ nhuộm cả màn đêm.
Bà sống sót, nhưng lại mang thai lần thứ ba. Sáu năm sau, ở núi Kiệt Thạch, một tai nạn được sắp đặt đã khiến bà ngã, mất đi đứa con chưa kịp chào đời. Kể từ đó, tinh thần của mẹ em hoàn toàn sụp đổ.
Em thấy đấy, Tịch Miên.. Trong mắt Cao Thế Minh, Cố Nhạc Yên chỉ là một món đồ, một công cụ sinh con. Minh Lạc, Chiêu Dương, và cả em.. Đều chỉ là những quân cờ để ông ta và Cao gia giấu giếm, tráo đổi, lợi dụng.
Và giờ, khi ông nội giao toàn bộ gia sản cho em, sự thật ấy bắt đầu bị khui ra từng lớp. Nhưng.. Em có chắc mình đủ mạnh mẽ để đối diện với tất cả không?"
Cố Tịch Miên cảm giác trái tim mình thắt lại từng cơn, nhưng gương mặt vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh đến đáng sợ. Cô nắm chặt bàn tay giấu trong túi áo khoác, từng ngón tay lạnh buốt, móng tay khẽ hằn vào lòng bàn tay.
Cao Lăng Khiết đưa điếu thuốc lên môi, ngọn lửa đỏ nhấp nháy trong đêm đông xám xịt. Anh hít một hơi thật sâu, như đang gom lại những mảnh ký ức mà suốt bao năm qua ai cũng cố tình chôn giấu. Làn khói trắng cuộn ra, mờ mịt, phủ lên gương mặt tuấn dật nhưng lạnh lùng ấy.
Giọng anh vang lên, chậm rãi, từng chữ như nện xuống nền đất băng giá: "Sau khi mang thai đứa con thứ ba, Cố Nhạc Yên đã bị đưa tới núi Kiệt Thạch. Em từng tận mắt nhìn thấy đoạn video ấy rồi.. Phải không? Người đẩy bà ngã xuống vách đá, không ai khác, chính là Cao Thế Minh. Cú ngã đó đã cướp đi đứa trẻ còn chưa kịp cất tiếng khóc chào đời."
Ánh mắt anh lóe lên tia u tối, nhưng nhanh chóng bị làn khói che khuất: "Người đời đều tưởng rằng bà đã chết. Cao gia thở phào nhẹ nhõm, Phí Dung Linh càng hả hê vì loại bỏ được cái gai trong mắt mình. Nhưng họ đâu ngờ.. Bà vẫn còn sống. Sống trong đau đớn, sống trong căm hận. Mang thân thể đầy thương tích, bà chạy trốn, lẩn trốn như một bóng ma, sống ẩn dật ở tận Quảng Đông."
Anh dừng lại, nhếch môi cười nhạt, nhưng nụ cười ấy chẳng có chút ấm áp nào, chỉ toàn sự lạnh lẽo đến mức khiến người khác rùng mình: "Và ở nơi đó.. Bà đã nhận nuôi một đứa bé gái. Một đứa trẻ xa lạ, không mang dòng máu Cao gia, cũng chẳng mang dòng máu Cố gia. Một đứa trẻ.. Vô tình xuất hiện, trở thành sợi dây duy nhất níu giữ tâm trí bà khỏi vực thẳm điên loạn."
Cao Lăng Khiết dập điếu thuốc xuống nền tuyết, tàn thuốc đỏ rực vụt tắt. Ánh mắt anh sắc bén, lạnh nhạt nhưng lại khiến người ta không thể né tránh: "Đứa trẻ đó.. Chính là em, Cố Tịch Miên."
Không khí bỗng chốc đặc quánh, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những cành cây khô: "Em không phải con ruột của Cố Nhạc Yên. Em chỉ là đứa con nuôi mà bà ôm lấy trong tuyệt vọng, để lấp đầy khoảng trống bị xé toạc bởi Cao gia."
Trái tim Cố Tịch Miên như bị ai đó bóp nghẹt. Cô ngẩng phắt lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn lại bừng cháy tức giận. Hơi thở gấp gáp, giọng cô run run nhưng đầy phẫn nộ:
"Anh biết hết! Anh biết tất cả những chuyện tàn nhẫn đó từ bao lâu nay, vậy mà anh vẫn im lặng? Cao Lăng Khiết, tại sao anh không đi tố cáo? Tại sao anh không đứng ra nói sự thật? Anh để mặc mẹ tôi chịu oan khuất, để mặc tôi sống trong một lời nói dối thối nát như thế sao?"
Âm thanh giận dữ của cô vang lên, xé toạc bầu không khí lạnh lẽo. Tuyết vụn từ mái ngói rơi xuống, gió đông quất mạnh vào da thịt, nhưng chẳng đau bằng nỗi đau trong l*иg ngực.
Cao Lăng Khiết im lặng một lúc lâu. Anh cúi đầu, chậm rãi châm điếu thuốc khác, ngọn lửa lóe sáng hắt lên gương mặt tuấn tú mà u ám. Một làn khói dày đặc phả ra, che khuất ánh mắt không đoán được là lạnh lùng hay chua xót.
"Tố cáo ư? Em ngây thơ quá, Tịch Miên." Giọng anh trầm thấp, khàn khàn như lẫn với khói thuốc: "Em nghĩ chỉ cần một lời tố cáo là đủ để vạch trần Cao gia sao? Em nghĩ một mình anh có thể lay động cả khối băng quyền lực này à?"
Anh nhếch môi, cười lạnh đầy mỉa mai: "Trong Cao gia, ai dám đứng ra làm chứng? Ai đủ sức bảo vệ một người phụ nữ đã bị hủy hoại danh dự, bị giam cầm, bị coi là kẻ điên? Nếu anh mở miệng.. Người đầu tiên bị nghiền nát không phải là Cao Thế Minh, mà chính là anh. Và khi đó, em.. Liệu còn có thể đứng đây mà chất vấn anh không?"
Giọng nói của anh như lưỡi dao sắc, vừa lạnh lẽo vừa tuyệt vọng: "Anh im lặng.. Không phải vì không muốn. Mà vì.. Anh không thể."
Cố Tịch Miên siết chặt nắm tay, móng tay bấm vào da đến bật máu mà không hề hay biết. Đôi mắt cô ánh lên tia sáng cứng cỏi, từng chữ như bật ra từ sâu trong l*иg ngực, chứa đầy bi phẫn và khát vọng công lý.
"Không thể ư? Đó chỉ là cái cớ hèn nhát!" Tịch Miên gằn giọng, l*иg ngực phập phồng, đôi vai run run vì tức giận: "Anh có thể chọn im lặng, nhưng tôi thì không! Mẹ tôi đã phải sống trong bóng tối, chết trong oan ức.. Anh biết rõ tất cả mà vẫn chọn đứng nhìn, vậy thì anh không khác gì đồng lõa với họ!"
Giọng cô nghẹn lại, nhưng đôi mắt vẫn kiên định, không có chút dao động: "Anh nói một mình thì chẳng làm được gì.. Vậy tôi sẽ là người làm! Dù trước mặt tôi là cả Cao gia, dù tôi có phải trả giá bằng mạng sống, tôi cũng sẽ lật lại sự thật này. Tôi không cần sự bảo vệ của anh, càng không cần những lời thương hại.. Tôi chỉ cần công lý cho mẹ tôi, và cho chính bản thân tôi!"
Cơn gió đông l*иg lộng thổi qua, mái tóc dài của cô tung bay, thân hình nhỏ bé nhưng giọng nói lại như lưỡi dao sắc bén, xé toạc sự im lặng.
Cao Lăng Khiết khựng lại, điếu thuốc cháy dở kẹp giữa hai ngón tay run lên khe khẽ. Trong thoáng chốc, đôi mắt anh lóe lên một tia phức tạp – vừa khâm phục, vừa đau lòng, vừa như có một nỗi sợ hãi âm thầm.
Anh hít sâu một hơi khói, khẽ bật cười, nhưng nụ cười ấy u ám như bóng đêm: "Em.. Đúng là rất giống bà ấy."