Cuộc tranh cãi trong đại sảnh nhà họ Cao cuối cùng kết thúc bằng một tiếng quát lạnh lùng của Cao Thế Minh: "Đủ rồi! Hai đứa ra ngoài hết cho ta! Đừng để ta nghe thêm bất kỳ lời vô căn cứ nào nữa!"
Cánh tay ông giơ lên, quyết liệt như chém xuống một phán quyết.
Chiêu Dương nhếch môi, nụ cười phảng phất chút khinh miệt. Anh nắm lấy cổ tay Tịch Miên, kéo cô đứng dậy. Không một lời phản kháng, cũng không thêm bất kỳ cái nhìn nào cho người đàn bà đang khóc nấc trên ghế, anh xoay người rời đi.
Cánh cửa lớn khép lại sau lưng họ, tách biệt hoàn toàn tiếng khóc của Phí Dung Linh và sự im lặng nặng nề trong biệt thự.
Trên bậc thềm đá cẩm thạch, Cố Tịch Miên khẽ dừng bước. Cô cúi đầu, giọng nhỏ nhưng rõ ràng: "Xin lỗi.. Là lỗi của em. Nếu không phải vì em lấy ra bức ảnh đó, anh sẽ không phải chịu những lời tổn thương ấy."
Chiêu Dương dừng lại, khẽ ngẩng lên nhìn bầu trời đêm đang dần buông xuống. Rồi anh nghiêng đầu, nụ cười quen thuộc lại nở trên môi: "Ngốc.. Em quên rồi à? Anh vốn là kẻ thích làm rõ mọi thứ. Em chỉ giúp anh nhìn thấy rõ hơn mà thôi. Có gì phải xin lỗi?"
Ánh mắt anh sáng lấp lánh, dịu dàng mà kiên định, như muốn xua tan nỗi day dứt trong lòng cô.
Tịch Miên ngẩng lên, ngạc nhiên khi thấy một Chiêu Dương điềm tĩnh, bất khuất, nhưng cũng ấm áp đến lạ thường. Trong thoáng chốc, cơn đau nhói trong tim cô dần dịu xuống, thay bằng một cảm giác khó gọi tên.
Gió mùa đông thổi qua từng con phố Thượng Hải, mang theo hơi lạnh cắt da cắt thịt. Thành phố hoa lệ được khoác lên lớp áo rực rỡ của đèn Giáng sinh và những cửa hiệu sang trọng.
Trong căn hộ ấm áp của Cố Tịch Miên, tiếng gió bị ngăn lại ngoài khung cửa kính rộng lớn. Cô mặc một chiếc áo khoác dài màu trắng kem, quàng khăn len xanh nhạt. Mái tóc đen mềm mại xõa xuống vai, gương mặt nhỏ nhắn càng thêm thanh thoát giữa tiết trời đông.
Cửa vang lên một tiếng gõ trầm ổn. Tề Vũ bước vào, đôi găng tay da đen còn vương chút lạnh giá. Ông đặt trước mặt cô một xấp bưu kiện dày, sắp xếp ngay ngắn trên bàn gỗ: "Tiểu thư, toàn bộ đều gửi đến cho cô. Thư mời dự hội nghị thương nghiệp mùa đông, các buổi dạ tiệc của giới tài phiệt, tiệc Giáng sinh của những gia tộc lớn trong và ngoài nước.. Tôi đã kiểm tra, không có gì khả nghi."
Tịch Miên thoáng sững người, ánh mắt lướt qua từng phong bì in nổi dấu hiệu sang trọng, giấy mời từ những nơi mà một cô gái nghèo năm nào chưa từng dám mơ đến.
Trong vô số phong bì mời dự tiệc, có một bưu kiện dày, không ghi tên người gửi.
Cố Tịch Miên khẽ nhíu mày. Bản năng nhạy bén khiến cô lập tức chú ý. Cô rút con dao nhỏ, cẩn thận rạch lớp giấy niêm phong.
Bên trong là một tập ảnh dày, ngăn nắp.
Khi tấm hình đầu tiên rơi xuống bàn, tim cô như khựng lại.
Đó là một đứa bé trai, tầm vài tháng tuổi, đôi mắt to tròn, sống mũi thanh tú, nụ cười sáng bừng. Tấm tiếp theo là đứa trẻ tập đi, rồi cắp sách đến trường, rồi lớn dần lên thành thiếu niên 16 tuổi.
Mỗi bức hình đều chụp rất rõ, ánh sáng đẹp, gương mặt cậu bé ngày một rõ nét. Đặc biệt là ngũ quan – càng lớn lại càng giống hệt Cố Nhạc Yên, người mẹ quá cố của Tịch Miên.
Cô run rẩy ngón tay, từng tấm ảnh như lật lại một dòng ký ức không tồn tại trong trí nhớ của cô.
Ở góc mỗi bức ảnh, có một dòng chữ nhỏ, gọn gàng như được viết bằng bút máy:
"Minh Lạc."
Đêm mùa đông ở Thượng Hải, tuyết rơi nhẹ ngoài cửa sổ, hành lang dài của biệt thự Cao gia im ắng đến lạ.
Cố Tịch Miên khẽ bước đi, trong lòng mang theo những bức ảnh "Minh Lạc" vừa phát hiện cùng nỗi băn khoăn chưa dám chia sẻ với ai. Dừng lại trước cánh cửa gỗ tối màu, cô hít sâu một hơi, rồi gõ nhẹ.
"Cốc.. Cốc.."
Tiếng động vừa vang, cửa mở ra ngay.
Cao Chiêu Dương xuất hiện trong chiếc sơ mi trắng, mấy chiếc cúc trên cùng cố ý để hở, lộ ra đường xương quai xanh và chút cơ bắp rắn chắc. Anh ngả người dựa vào khung cửa, khóe môi cong thành nụ cười nửa đùa nửa thật: "Ồ, đêm muộn thế này, Tiểu Miên lại chủ động đến phòng anh? Em định quyến rũ anh sao?"
Giọng anh lười nhác, trầm thấp, pha chút bỡn cợt, nhưng ánh mắt lại lóe lên sự tò mò tinh quái.
Tịch Miên sững lại, đôi má thoáng đỏ. Cô nghiêng đầu, hít sâu để giữ bình tĩnh: "Em có chuyện nghiêm túc muốn nói."
Chiêu Dương bật cười khẽ, nhường đường để cô bước vào. Anh khép cửa lại, chậm rãi đi tới bàn, rót một ly rượu đỏ, giọng nhẹ nhàng mà đầy trêu chọc: "Anh đoán xem.. Chuyện nghiêm túc của em, có liên quan đến Minh Lạc.. Hay là liên quan đến anh?"
Cố Tịch Miên không vòng vo, ngay khi bước vào trong phòng, cô đặt xấp ảnh lên bàn trước mặt Cao Chiêu Dương: "Anh nhìn đi. Đây.. Chính là anh trai ruột của anh."
Giọng cô run lên, nhưng ánh mắt kiên định.
Chiêu Dương khẽ nhướng mày. Anh đặt ly rượu xuống, động tác chậm rãi, ánh mắt dừng trên những bức ảnh. Từ những tấm hình chập chững tập đi, đến gương mặt thiếu niên mười sáu tuổi, tất cả đều rạng rỡ, sáng ngời một cách quen thuộc.
Trong giây lát, nụ cười phong lưu thường trực trên môi anh tắt hẳn. Ánh mắt anh tối lại, sâu thẳm như hồ nước đêm đông.
Ngón tay anh chạm nhẹ vào góc ảnh, nơi có chữ "Minh Lạc" được viết bằng bút máy: "Anh trai ruột?" Anh khẽ lặp lại, giọng như có chút chế giễu, nhưng khó giấu được sự chấn động: "Em lấy đâu ra kết luận này?"
Không gian rơi vào tĩnh lặng.
Chiêu Dương bật cười khẽ, tiếng cười khô khốc, xen lẫn cay đắng. Anh xoay lưng lại, đi vài bước đến bên cửa sổ. Ánh trăng phủ lên bóng lưng cao gầy của anh: "Nếu anh thật sự có một người anh trai.. Tại sao chưa bao giờ có ai trong Cao gia nhắc đến? Và tại sao những bức ảnh này lại xuất hiện ngay lúc này?"
Anh xoay người lại, đôi mắt sắc bén khóa chặt lấy cô. Nét bỡn cợt quen thuộc biến mất, chỉ còn lại sự nghi ngờ và đề phòng: "Tiểu Miên, em có chắc.. Em không phải là đang bị ai đó dẫn dắt?"
Cố Tịch Miên im lặng một lúc, rồi tiến lại gần bàn, nhặt một tấm ảnh trong đó lên. Đôi mắt cô lặng lẽ so sánh bức hình thiếu niên mười sáu tuổi với gương mặt trước mắt: "Không cần ai dẫn dắt em cả. Anh nhìn xem.. Ánh mắt, sống mũi, nụ cười.. Cả hai người giống nhau đến mức không thể phủ nhận."
Cô đưa tấm ảnh đến sát mặt Cao Chiêu Dương, đôi mắt trong veo ánh lên sự kiên định xen lẫn chút xót xa: "Anh và Minh Lạc.. Thật sự giống nhau."
Chiêu Dương đón lấy bức ảnh, ngón tay hơi run, nhưng ánh mắt anh lại cố giấu đi cảm xúc bằng một nụ cười nửa miệng quen thuộc: "Giống nhau thì đã sao? Có bao nhiêu người ngoài kia vô tình mang gương mặt tương tự? Em muốn lấy vài tấm ảnh này để định nghĩa lại thân thế anh ư?"
Nhưng khi lời nói rơi xuống, khóe môi anh hơi cứng lại. Trong đáy mắt, tia sáng tinh anh vẫn lóe lên – đó là sự dao động mà anh cố che giấu.
Tịch Miên khẽ lắc đầu: "Không chỉ là gương mặt.. Mà còn là cảm giác. Em tin, giữa hai người có mối liên hệ máu mủ. Em không muốn anh bỏ qua điều này."
Trong căn phòng tĩnh mịch, gió mùa đông lùa qua khe cửa, lay động bức rèm. Cả hai cùng chìm trong khoảng lặng, nơi sự thật như một cơn sóng ngầm đang chực chờ cuốn phăng đi tất cả.
Cố Tịch Miên ngồi xuống ghế, ôm tập ảnh vào lòng, ánh mắt nghiêm túc hơn bao giờ hết: "Anh biết không.. Nếu có thể lưu giữ những tấm ảnh này từ lúc sơ sinh đến mười sáu tuổi, thì người đó chắc chắn rất gần gũi với Cao gia. Nhưng để chụp được ảnh sơ sinh.." Cô ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt Chiêu Dương: ".. Chỉ có thể là Cao Lăng Khiết."
Tên ấy vừa thốt ra, không khí trong phòng lập tức nặng nề.
Chiêu Dương nheo mắt, ngón tay gõ nhẹ lên mép bàn, nụ cười nhạt như gió thoảng nhưng trong ánh mắt lóe lên sự cảnh giác: "Em nghi ngờ đại ca?"
Tịch Miên cắn môi, giọng cô hơi run nhưng vẫn cứng rắn: "Không phải nghi ngờ.. Mà là suy luận. Chỉ có anh ấy mới có mặt khi anh ra đời, mới có khả năng giữ lại thứ bí mật như thế này. Còn Hùng Liệt.. Cậu ấy thân thiết với Minh Lạc, nhưng cậu ấy làm sao có được ảnh sơ sinh?"
Một khoảng lặng kéo dài.
Chiêu Dương khẽ ngửa đầu, ánh mắt sâu thẳm như đang giấu đi một mớ suy tính phức tạp. Anh mỉm cười, nhưng nụ cười đó không còn mang vẻ hào hoa, mà lạnh nhạt như lưỡi dao: "Nếu đúng là đại ca.. Thì lý do anh ấy làm vậy là gì? Muốn nhắc nhở, hay muốn dẫn dắt chúng ta đến một sự thật nào đó?"
Tịch Miên cúi đầu, ngón tay siết chặt mép tấm ảnh đến mức run rẩy. Trong lòng cô thoáng qua một nỗi bất an – như thể mọi bí mật đều đang bị sắp đặt từ trước, còn cô và Chiêu Dương chỉ là những quân cờ trong bàn cờ khổng lồ của Cao gia.