Chương 75: Đối chất

Chiếc siêu xe dừng lại trước cổng biệt thự sang trọng của Phí Dung Linh. Ánh đèn vàng hắt ra từ bên trong, phản chiếu lên mặt đường lát đá hoa cương.

Vừa bước xuống xe, Cao Chiêu Dương chưa kịp nói gì thì đã thấy Phí Dung Linh vội vã chạy ra. Bà ta mặc chiếc váy lụa quý phái, gương mặt trang điểm kỹ lưỡng, trong đôi mắt ánh lên sự xúc động.

– "Chiêu Dương! Con trai của mẹ!" Giọng bà ta run run, rồi ngay lập tức dang tay ôm chầm lấy anh.

Chiêu Dương thoáng sững lại, môi nhếch lên thành một nụ cười khó đoán, ánh mắt sâu thẳm nhìn người phụ nữ trước mặt. Anh khẽ vòng tay, đáp lại cái ôm ấy, nhưng trong đáy mắt thoáng qua tia nghi hoặc lạnh lẽo.

Đúng lúc đó, Cố Tịch Miên bước xuống xe. Đôi mắt trong veo của cô vừa chạm vào cảnh tượng kia thì trái tim bất giác siết chặt.

Phí Dung Linh vừa buông Chiêu Dương ra, ánh mắt bà lập tức rơi xuống người Tịch Miên. Nét dịu dàng khi nãy tan biến, thay vào đó là vẻ chán ghét lộ rõ.

"Là cô? Sao lại đi cùng Chiêu Dương?" Giọng bà lạnh lùng, ánh mắt khinh miệt như nhìn một kẻ không xứng đáng bước vào biệt thự này.

Tịch Miên đứng thẳng lưng, dù đôi mắt thoáng xao động, nhưng không để bản thân cúi đầu. Cô mím chặt môi, giữ nguyên vẻ bình tĩnh, dù trong lòng cuộn trào bao cảm xúc.

Chiêu Dương lập tức nhận ra sự thay đổi ấy. Anh nheo mắt, khoác tay lên vai Tịch Miên, giọng lười nhác nhưng mang theo sức nặng: "Mẹ, cô ấy đi cùng con.. Vì con muốn thế."

Không khí trước cửa biệt thự chợt căng như dây đàn.

Phí Dung Linh thoáng cau mày khi thấy Chiêu Dương ngang nhiên đứng về phía Cố Tịch Miên. Bà ta hất nhẹ tay áo, giọng lạnh như băng: "Chiêu Dương, con đường nào không đi, lại đi cùng một đứa không rõ thân phận, xuất thân thấp kém thế này? Đừng tự làm bẩn chính mình."

Ánh mắt bà ta lia sang Tịch Miên, đầy chán ghét và khinh bỉ, như thể chỉ cần đứng gần thôi cũng khiến không khí bị vấy bẩn.

Tịch Miên khẽ siết chặt nắm tay, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản. Cô không muốn tỏ ra yếu đuối trước loại người như thế. Đôi mắt to tròn sáng ngời, nhìn thẳng lại, không né tránh.

Chiêu Dương khẽ bật cười, tiếng cười có chút lười nhác, nhưng lại khiến không khí căng thẳng hơn. Anh nghiêng người, cố tình vòng tay qua vai Tịch Miên, ánh mắt khıêυ khí©h nhìn mẹ mình: "Mẹ, đừng quên.. Chính cô gái này mới là người được ông nội chọn để giao toàn bộ quyền lực Cao thị."

Lời nói nhẹ nhàng nhưng như một nhát dao sắc bén.

Phí Dung Linh sững người, sắc mặt tái đi trong khoảnh khắc, nhưng ngay sau đó lại bật cười khinh miệt: "Hừ.. Một con bé nghèo khó, chẳng qua dựa vào chút vận may. Để xem nó giữ được vị trí đó bao lâu."

Không gian trước cổng biệt thự phủ một lớp băng lạnh. Tịch Miên im lặng, nhưng trong lòng đã hạ quyết tâm: Cô sẽ không bao giờ để những ánh mắt khinh thường kia đè bẹp mình.

Trong đại sảnh sang trọng, Phí Dung Linh đã sớm ngồi xuống ghế sofa bọc nhung. Người hầu nhanh chóng bưng trà thượng hạng lên, mùi hương thanh nhã lan tỏa trong không khí.

Bà khẽ nhấp một ngụm, rồi quay sang con trai, nụ cười toan tính hiện rõ: "Chiêu Dương, gần đây việc học của con thế nào? Mẹ nghe nói khoa Toán – Vật lý ở Đại học Hoàng Gia vốn nổi tiếng khắt khe, không dễ đạt điểm cao. Con có giữ vững thành tích đứng đầu khoa không?"

Chiêu Dương khẽ tựa lưng, ngón tay thon dài xoay nhẹ tách trà. Nụ cười hờ hững nở trên môi, dường như chẳng mấy để tâm đến sự quan tâm của bà: "Vẫn thế thôi. Toán học và vật lý đối với con, đâu khác gì hơi thở. Cần thì bảng điểm có thể gửi cho mẹ ngay. Từng môn đều đạt trên chín mươi lăm phần trăm, không một môn nào dưới chuẩn."

Phí Dung Linh gật đầu, ánh mắt rạng rỡ tự hào, như thể toàn bộ vinh quang ấy là bằng chứng chứng minh vị thế của mình trong Cao gia: "Tốt lắm. Mẹ không cần gì nhiều, chỉ cần con trai mẹ luôn là niềm kiêu hãnh. Người đời nhìn vào Cao Chiêu Dương, sẽ phải ngước nhìn."

Trong khoảnh khắc đó, Cố Tịch Miên ngồi im lặng bên cạnh, cảm nhận rõ sự chênh lệch. Trái tim cô chợt se lại: Rõ ràng bà ta xem Chiêu Dương như viên ngọc sáng để khoe khoang, trong khi đối với cô.. Chỉ có khinh miệt và gạt bỏ.

Chiêu Dương thoáng liếc nhìn Tịch Miên, rồi quay lại nhấp trà, nụ cười trên môi mang theo một tia lạnh lẽo khó ai nhận ra: "Mẹ à.. Mẹ quan tâm đến bảng điểm của con nhiều như vậy, nhưng có bao giờ mẹ nghĩ rằng.. Con thật sự có phải con ruột của mẹ không?"

Không gian bỗng lặng xuống, tách trà trong tay Phí Dung Linh khẽ run lên, nhưng bà lập tức lấy lại bình tĩnh, ánh mắt sắc như dao nhìn chằm chằm vào con trai.

Tách trà trong tay Phí Dung Linh khẽ khựng lại, sóng trà trào ra viền men sứ. Bà ta ngẩng phắt đầu, đôi mắt sắc lạnh như dao, giọng đanh lại: "Chiêu Dương! Con đang nói cái gì thế hả? Sao có thể nghi ngờ mẹ của chính mình?"

Bà đặt mạnh tách trà xuống bàn, âm thanh vang lên chan chát giữa đại sảnh yên ắng: "Con là con trai ruột của mẹ và Cao Thế Minh, điều đó không bao giờ thay đổi! Đừng có để những lời đồn vớ vẩn lung lạc đầu óc. Mẹ không cho phép con sỉ nhục huyết thống của mình!"

Sự phẫn nộ toát ra từ từng chữ, nhưng trong đôi mắt bà lại thoáng hiện lên tia bối rối - một cái chớp mắt thôi, nhưng không thể lọt khỏi ánh nhìn tinh tường của Cao Chiêu Dương.

Anh ngả người ra sau ghế, khóe môi nhếch lên, nụ cười nửa như giễu cợt nửa như nghiền ngẫm: "Vậy sao? Thế thì mẹ đâu cần phải tức giận đến vậy. Một câu xét nghiệm DNA thôi, chẳng phải sẽ chứng minh tất cả ư?"

Phí Dung Linh sững người, sắc mặt thoáng tái đi rồi nhanh chóng gượng cười lạnh: "Mẹ không cần phải làm những việc nhảm nhí đó để chứng minh bất cứ điều gì. Con đừng quên thân phận của mình, Chiêu Dương. Mẹ không cho phép con bôi nhọ danh dự Cao gia."

Bầu không khí căng thẳng đến mức người hầu trong đại sảnh cũng không dám thở mạnh.

Cố Tịch Miên ngồi cạnh, nhìn thấy hết - ánh mắt sắc bén, giọng điệu gay gắt của Phí Dung Linh, và cả nụ cười đầy ẩn ý của Chiêu Dương.

Không khí trong đại sảnh vẫn còn căng như dây đàn. Cố Tịch Miên bỗng chậm rãi mở túi xách, lấy ra một bức ảnh cũ đã ố vàng.

Trong tấm hình, Cố Nhạc Yên đang bế một đứa trẻ sơ sinh. Nhưng gương mặt của đứa bé ấy đã bị ai đó cố tình xé rách, chỉ còn lại nửa tấm thân bé nhỏ trong vòng tay người mẹ.

Tịch Miên đặt tấm ảnh lên bàn trà trước mặt Phí Dung Linh, giọng bình tĩnh nhưng ánh mắt kiên định như mũi dao: "Cao phu nhân, tôi có một chuyện muốn hỏi rõ."

Cả căn phòng như chìm vào tĩnh lặng: "Ông nội Cao từng nói, Chiêu Dương được sinh ra ở Chiêu Dương Hồ. Nhưng bà lại luôn khẳng định anh ấy sinh ra tại bệnh viện Thượng Hải. Tại sao lại có sự khác biệt này?"

Cô dừng lại, ánh mắt xoáy sâu vào bà ta. Bàn tay khẽ chạm vào tấm ảnh, giọng trở nên sắc bén hơn: "Và.. Đứa trẻ trong bức ảnh này, đứa bé.. Có phải chính là Cao Chiêu Dương không?"

Phí Dung Linh lập tức biến sắc. Bàn tay siết chặt ly trà, suýt nữa làm vỡ. Trong đôi mắt bà ánh lên một thoáng bối rối, nhưng ngay sau đó bà gượng gạo nở nụ cười khinh miệt: "Ảnh cũ nát, một lời đồn nhảm.. Mà cũng đủ khiến các người nghi ngờ sao? Tịch Miên, đừng có bịa đặt. Đứa trẻ trong ảnh kia chẳng liên quan gì đến Cao Chiêu Dương cả!"

Nhưng giọng bà càng gay gắt, ánh mắt càng lẩn tránh.

Chiêu Dương lẳng lặng nhìn bức ảnh, ánh mắt vốn hờ hững bỗng lóe sáng. Anh vươn tay cầm lấy tấm hình, ngón tay khẽ miết lên khoảng trống đã bị xé rách. Đôi mắt sâu thẳm của anh ánh lên một tia vừa đau đớn, vừa nghi ngờ mãnh liệt: "Mẹ.. Nếu thật sự không có gì phải giấu, thì tại sao bức ảnh này lại bị xé đi đúng ngay gương mặt đứa trẻ?"

Không khí trong biệt thự dần trở nên ngột ngạt, mỗi hơi thở đều như bị đè nén bởi một bí mật đang dần bị phơi bày.

Căn phòng chìm trong im lặng. Phí Dung Linh nhìn chằm chằm vào tấm ảnh, bàn tay run rẩy. Bất ngờ, bà bật khóc, nước mắt chảy dài làm nhòe lớp trang điểm tinh xảo: "Chiêu Dương.. Con thật sự tin lời người ngoài sao?" Giọng bà nghẹn ngào, vừa như trách móc, vừa như đau khổ.

Bà vội nắm lấy tay con trai, run run: "Từ nhỏ đến lớn, mẹ luôn chăm sóc, lo lắng cho con, từng chút từng chút một. Vậy mà giờ con lại nghi ngờ huyết thống của mình, chỉ vì một tấm ảnh cũ rách nát.. Con có biết mẹ đau lòng đến thế nào không?"

Chiêu Dương nhìn bà, khóe môi nhếch lên thành nụ cười mỉm, nhưng trong đôi mắt sáng như gươm ấy lại không hề có sự mềm lòng: "Mẹ, con không tin lời người ngoài. Con chỉ muốn tin vào sự thật."

Câu trả lời như một nhát dao cắm thẳng vào trái tim Phí Dung Linh. Bà ta nghẹn ngào, vội lau nước mắt, rồi quay sang Cố Tịch Miên với ánh mắt căm hận: "Tất cả đều tại cô! Chính cô mang bức ảnh này đến, gieo rắc hoài nghi vào đầu nó. Tịch Miên, cô thật độc ác!"

Tịch Miên ngồi yên, ánh mắt bình tĩnh như mặt hồ tĩnh lặng. Cô không hề đáp trả, nhưng sự im lặng của cô lại khiến bà ta càng thêm rối loạn.

Chiêu Dương khẽ bật cười, đặt tấm ảnh xuống bàn: "Nếu lời mẹ nói là thật, thì một cuộc xét nghiệm DNA chẳng có gì phải sợ cả. Mẹ.. Đồng ý chứ?"

Phí Dung Linh chết lặng trong khoảnh khắc. Nước mắt vẫn còn lăn dài, nhưng ánh mắt bà lóe lên một tia hoảng loạn khó che giấu.

Tiếng nức nở của Phí Dung Linh vang vọng trong đại sảnh tĩnh lặng. Bà ôm chặt lấy ngực, toàn thân run rẩy, những giọt nước mắt lăn dài ướt đẫm gương mặt đầy son phấn: "Trời ơi.. Con trai ruột của tôi lại nghi ngờ chính mẹ mình.. Trái tim tôi.. Đau quá.." Giọng bà lạc đi, tiếng khóc mỗi lúc một lớn, ai nghe cũng thấy xót xa.

Đúng lúc đó, tiếng cửa mở vang lên. Cao Thế Minh vừa trở về, áo vest đen còn chưa kịp cởi. Vừa bước vào, ông đã sững lại trước cảnh tượng hỗn loạn: Vợ mình ngã khuỵu trên ghế, tay ôm ngực khóc nấc, còn Chiêu Dương thì ngồi thản nhiên, trên bàn là tấm ảnh cũ rách nát.

"Dung Linh! Có chuyện gì thế này?" Giọng ông trầm đυ.c, đầy quyền uy, vang vọng khắp sảnh.

Ông vội bước đến, đỡ lấy vai vợ. Phí Dung Linh ngẩng đầu, nước mắt lăn dài, lập tức run rẩy chỉ về phía Cố Tịch Miên: "Là cô ta.. Nó mang đến bức ảnh bịa đặt, gieo rắc lời đồn nhảm nhí, khiến Chiêu Dương nghi ngờ em.. Anh nói đi, anh thử nhìn xem, có ai ác tâm như nó không?"

Cao Thế Minh xoay ánh mắt sắc bén sang Tịch Miên. Trong đôi mắt ấy không có chút dịu dàng, chỉ toàn uy nghiêm lạnh lùng của người đứng đầu.

"Tịch Miên, chuyện này là sao?" Giọng ông nặng nề, khiến cả đại sảnh chìm trong áp lực.

Tịch Miên hít một hơi thật sâu, đối diện thẳng ánh mắt uy quyền kia, rồi chậm rãi lên tiếng: "Tấm ảnh này.. Là của mẹ tôi, Cố Nhạc Yên. Đứa trẻ trong ảnh.. Chính là điểm nghi ngờ. Và ông nội đã từng nói Chiêu Dương sinh ra ở Chiêu Dương Hồ, trong khi bà ta lại khẳng định ở bệnh viện Thượng Hải. Tôi chỉ muốn làm rõ sự thật."

Cao Thế Minh thoáng sững người. Lời nói của Tịch Miên như mũi dao cắm vào lớp vỏ bọc hoàn hảo của gia đình này.

Ông nhìn sang Chiêu Dương, thấy ánh mắt con trai thứ ba đang rực sáng với khát vọng tìm ra chân tướng, còn Phí Dung Linh thì run rẩy khóc lóc, bám chặt lấy tay ông như tìm chỗ dựa.

Cả không gian dường như đông cứng lại, chỉ còn tiếng khóc của Phí Dung Linh vang vọng nức nở, xen lẫn sự im lặng đầy nguy hiểm.