Cố Tịch Miên khẽ thở dài, bước nhanh đến chen vào giữa ba người: "Đủ rồi... Mấy anh còn định biến sân golf thành bãi chiến trường sao?"
Giọng cô không lớn, nhưng sự cứng rắn trong đôi mắt lại khiến cả Hùng Liệt lẫn Chiêu Dương thoáng khựng lại.
Tịch Miên đưa tay kéo Chiêu Dương về phía mình, động tác rất dứt khoát, như muốn ngăn anh lao vào đối đầu tiếp: "Chiêu Dương, em không muốn thấy anh thành ra như thế này."
Anh hơi sững, cúi nhìn cô gái nhỏ đang nắm chặt cổ tay mình. Trong thoáng chốc, ánh lửa thách thức trong mắt dịu đi vài phần, thay bằng một tia phức tạp khó gọi tên.
Hùng Liệt vẫn đứng đó, bờ vai căng cứng, ánh mắt u tối. Còn Cao Lăng Khiết, sau khi buông câu cảnh cáo, chỉ lặng lẽ nhét tay vào túi quần, lạnh lùng nhìn cảnh tượng như thể tất cả đều nằm trong dự liệu của anh.
Không khí trên sân golf vẫn nặng nề, nhưng nhờ một câu nói, một cái kéo tay của Tịch Miên, ngọn lửa bùng nổ đã tạm thời bị kìm lại.
Tịch Miên không nói thêm lời nào, chỉ siết chặt cổ tay Chiêu Dương rồi kéo anh rời khỏi sân golf.
Chiêu Dương hơi ngạc nhiên, nhưng rồi khóe môi nhếch lên thành một nụ cười nửa trêu chọc nửa thách thức. Trước khi đi hẳn, anh còn ngoái đầu lại, ánh mắt sáng rực như có lửa, lướt qua Hùng Liệt rồi sang Lăng Khiết: "Xem ra.. Hôm nay em ấy chọn đứng về phía tôi."
Nụ cười ấy không giấu được chút kiêu ngạo, cũng chẳng hề che giấu sự khıêυ khí©h.
Hùng Liệt siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên bên thái dương, còn Lăng Khiết thì chỉ hơi nheo mắt, đứng im lặng, đôi con ngươi sâu thẳm phản chiếu bóng lưng hai người đang rời đi.
Chiếc siêu xe bóng loáng rẽ khỏi cổng biệt thự Cao gia, ánh đèn vàng hắt lên mặt đường nhẵn bóng. Cố Tịch Miên lặng lẽ ngồi ở ghế phụ, đôi mắt trong veo nhìn lướt qua những dãy phố đang dần lùi lại phía sau.
Người cầm lái là Cao Chiêu Dương – nụ cười phong lưu, ánh mắt lấp lánh dưới hàng mi dài. Anh ta thong thả điều khiển vô-lăng, dáng vẻ như chẳng có chuyện gì đủ sức khiến mình bận lòng.
Thế nhưng trong đầu Tịch Miên lại dậy sóng. Cô khẽ day trán, cơn nhức đầu khiến suy nghĩ trở nên nặng nề hơn: "Nếu như Chiêu Dương thật sự là.. Anh ruột của mình thì sao? Nếu anh ấy chính là đứa con mà mẹ từng mang nặng đẻ đau thì sao?"
Một giả thuyết lạnh lùng và đầy mâu thuẫn len lỏi vào tim cô. Mọi mảnh ghép về thân thế dường như đang dần sáng tỏ, nhưng càng rõ ràng thì lại càng khiến lòng cô run rẩy.
Cô nghiêng đầu nhìn Chiêu Dương – nụ cười của anh như ánh trăng đêm hạ, vừa xa xăm vừa khó nắm bắt. Trong khoảnh khắc, Tịch Miên không biết mình nên mong chờ hay sợ hãi đáp án ẩn giấu phía sau thân phận thật sự của anh.
Cô liếc nhìn Cao Chiêu Dương. Người con trai ấy vẫn thản nhiên lái xe, bàn tay giữ vô-lăng nhẹ nhàng mà ung dung. Cái dáng vẻ bất cần, phóng khoáng kia.. Lại càng khiến lòng cô nghẹn lại.
Một thoáng im lặng trôi qua. Cuối cùng, Tịch Miên cắn môi, giọng khẽ khàng nhưng kiên định vang lên: "Chiêu Dương.. Nếu như.. Em muốn đi xét nghiệm DNA với anh, anh có đồng ý không?"
Chiếc xe khẽ khựng lại một chút, rồi tiếp tục lăn bánh. Bên cạnh, nụ cười thường trực của Chiêu Dương thoáng chùng xuống. Anh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, khó đoán: "Em nghi ngờ.. Chúng ta thật sự là anh em ruột à, Tịch Miên?" Giọng anh trầm thấp, như vừa đùa cợt, vừa ẩn chứa một điều gì đó khó nói.
Cả khoang xe bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng. Tiếng động cơ vang lên đều đặn, nhưng trong lòng Tịch Miên, mỗi nhịp tim đều như vang dội.
Cố Tịch Miên tưởng chừng mình vừa liều lĩnh thốt ra một điều không nên nói, nhưng lại không ngờ Cao Chiêu Dương không tức giận, cũng không né tránh. Anh khẽ mỉm cười, khóe môi cong lên như thể đã đoán trước được.
"Xét nghiệm DNA với anh?" Giọng anh vang lên chậm rãi, mang theo sự hứng thú lẫn thách thức: "Được thôi.. Nhưng không chỉ vậy."
Tịch Miên ngẩng lên, ánh mắt mở to, tim bất giác thắt lại.
Chiêu Dương nghiêng đầu, nụ cười ấy càng sâu thêm, xen lẫn vẻ nguy hiểm: "Anh cũng muốn xét nghiệm DNA của Cao Thế Minh và Phí Dung Linh. Nếu đã làm, thì làm một lần cho rõ ràng hết. Chỉ cần chờ anh thu thập tóc hoặc mẫu nước bọt của họ.. Rồi chúng ta đi xét nghiệm cùng nhau."
Trong giây lát, Tịch Miên gần như nghẹt thở. Ý định của anh không chỉ dừng lại ở việc xác minh thân phận của cô, mà còn muốn.. Đào sâu vào bí mật lớn nhất của Cao gia.
Ánh đèn thành phố lướt qua gương mặt tuấn tú của anh, để lại những mảng sáng tối đan xen. Đôi mắt anh ánh lên tia sắc bén, như một kẻ luôn biết rõ nước cờ tiếp theo.
"Chiêu Dương rốt cuộc?" Tịch Miên siết chặt vạt áo, trong lòng vừa thấp thỏm, vừa sợ hãi trước sự điềm tĩnh đáng sợ của anh.
Chiếc xe vẫn lao đi giữa dòng người và ánh đèn rực rỡ của trung tâm thành phố. Bầu không khí trong khoang xe bỗng trở nên nặng nề.
Chiêu Dương khẽ cười, nhưng nụ cười ấy không còn mang vẻ phong lưu thường thấy. Đôi mắt anh dần trở nên u tối, ẩn chứa sự giằng xé khó che giấu: "Tịch Miên, em có biết không.." Giọng anh thấp thoáng như gió đêm: "Từ rất lâu rồi, anh đã không chắc mình có thật sự là con ruột của Cao Thế Minh và Phí Dung Linh."
Tịch Miên sững người. Bàn tay cô siết chặt dây an toàn, tim đập dồn dập.
Chiêu Dương khẽ nhếch môi, nhưng đôi mắt sáng như lưỡi dao: "Từ khi còn nhỏ, anh đã nghe những mẩu chuyện vụn vặt.. Những ánh nhìn kỳ lạ, những khoảng lặng không nên có giữa ba và mẹ. Anh luôn có cảm giác.. Mình là một kẻ ngoài cuộc trong chính gia đình này."
Anh cười khẽ, tiếng cười mang theo sự chua chát: "Anh sống phóng túng, đào hoa, bất cần.. Không hẳn vì bản tính. Có lẽ, đó chỉ là cách anh che đi sự bất an của chính mình."
Tịch Miên nhìn sang, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ kinh ngạc lẫn xót xa. Lần đầu tiên, cô thấy Cao Chiêu Dương không còn là kẻ hào hoa, bất cần, mà là một con người.. Mang trong mình vết thương không ai biết.
"Vậy nên, anh muốn.. Một lần cho rõ ràng." Anh nói, ánh mắt hướng về phía trước: "Không chỉ giữa anh và em.. Mà còn giữa anh với bọn họ. Nếu sự thật khác với những gì bấy lâu nay, thì anh sẽ không còn sống trong nghi ngờ nữa."
Nghe những lời Chiêu Dương nói, Cố Tịch Miên ngồi bất động, đôi bàn tay trong lòng khẽ run lên. Trong tim cô dấy lên một cảm giác lạ lùng, vừa nghẹn ngào, vừa khó chịu: "Nếu.. Nếu anh ấy thật sự là anh trai ruột của mình.."
Nghĩ đến đó, trái tim Tịch Miên bỗng nhói lên dữ dội. Một luồng cảm xúc nghịch ngược ập tới khiến cô gần như không thở nổi.
Cô không cam lòng. Cô không muốn.
Bởi từ lúc bước vào thế giới của nhà họ Cao, giữa cô và Chiêu Dương đã có những ánh mắt giao nhau, những câu nói nửa đùa nửa thật, những rung động mơ hồ mà chính cô cũng không dám gọi tên.
Nếu sự thật là anh em ruột.. Tất cả những rung động ấy sẽ trở thành tội lỗi, thành vết cắt đau đớn không thể chữa lành.
Tịch Miên quay đi, nhìn ra ngoài cửa kính, che giấu đôi mắt rưng rưng. Giọng cô nghẹn lại, chỉ còn lại một tiếng thì thầm trong lòng:
"Mình không muốn.. Không muốn Chiêu Dương là anh trai ruột. Không muốn.."
Chiếc xe vẫn lao đi trong màn đêm, mà khoảng cách giữa hai người, dẫu gần trong gang tấc, lại tựa như có một bức tường vô hình chặn đứng.
Cao Chiêu Dương liếc sang, thấy Tịch Miên lặng lẽ quay mặt ra cửa kính, đôi vai nhỏ bé khẽ run lên. Anh hiểu, trong lòng cô đang dấy lên những sóng ngầm dữ dội.
Anh khẽ cười, giọng bỗng trở nên dịu dàng khác thường: "Em biết không, Pascal từng viết: "Trái tim có lý lẽ riêng của nó, mà lý trí không bao giờ hiểu được."
Anh ngừng lại, mắt dõi theo những ánh đèn đường lướt qua. Giọng nói tiếp, trầm thấp mà sâu lắng:" Nếu trái tim đã rung động, thì đừng vội phủ nhận nó chỉ vì hai chữ "hợp lý". Có những điều tình cảm đi trước mọi định nghĩa.. Và cũng vượt ngoài mọi ràng buộc. "
Tịch Miên sững người, quay sang nhìn anh. Đôi mắt to tròn mở lớn, ánh lên vẻ kinh ngạc.
Cô chưa từng nghĩ một thiên tài toán học – người lúc nào cũng sắc bén, lý trí – lại có thể thốt ra những lời văn chương lãng mạn đến thế.
Chiêu Dương khẽ nhếch môi, ánh mắt sâu thẳm mang chút bông đùa nhưng lại nặng nề hơn bất cứ khi nào:" Đừng nghĩ anh chỉ biết công thức và con số. Đôi khi, ngay cả một kẻ logic như anh.. Cũng có những khoảng khắc bị trái tim chi phối."
Khoảnh khắc ấy, Tịch Miên không biết mình nên lo sợ hay rung động. Bởi câu nói của anh.. Lại như đang chạm đến chính nỗi bất an sâu kín nhất trong lòng cô.