Chương 73: Anh em đối đầu

Sáng chủ nhật. Trời trong xanh, sương sớm vẫn còn đọng trên những bãi cỏ mượt mà trải dài khắp sân golf của Cao gia. Tiếng gậy chạm vào bóng vang lên khô khốc, lan xa trong không gian tĩnh lặng.

Cố Tịch Miên đứng chờ từ sớm. Khi bóng dáng cao lớn của Cao Chiêu Dương xuất hiện, áo polo trắng, dáng vẻ nhàn nhã của một thiếu gia nhà họ Cao, cô hít sâu một hơi.

"Em hẹn anh ra đây để nói chuyện riêng, không phải để đánh golf." Tịch Miên nói, giọng cô bình tĩnh nhưng ánh mắt lại lóe lên tia quyết đoán.

Chiêu Dương nhướng mày, dựng gậy bên cạnh, khoanh tay chờ đợi: "Anh nghe đây, thám tử nhỏ."

Tịch Miên chậm rãi bắt đầu: "Em đã suy luận ra một khả năng.. Mẹ em có thể từng là vợ lẽ, hoặc tình nhân của Cao Thế Minh. Hai mươi năm trước, bà ấy sinh một đứa trẻ tại biệt thự Chiêu Dương Hồ. Ông nội từng nhắc rằng, nơi đó chính là chỗ anh được sinh ra."

Ánh mắt cô xoáy thẳng vào Chiêu Dương: "Nhưng anh lại kể rằng mình sinh ở bệnh viện quốc tế Thượng Hải, có giấy tờ, có chữ ký của bà Phí Dung Linh. Nếu so sánh hai dữ kiện này, chỉ có một khả năng: Hoặc mẹ anh bị ép buộc ký tên hợp thức hóa, hoặc chính bà đã đồng lõa trong việc che giấu thân phận thật sự của anh."

Chiêu Dương im lặng, nụ cười nhạt thoáng qua gương mặt, nhưng trong đáy mắt lại dấy lên tia sóng ngầm.

Tịch Miên không để anh kịp phản bác, tiếp tục phân tích như một nhà toán học đang sắp xếp dữ kiện: "Em suy đoán người phụ nữ đó có ít nhất ba đứa con: Đứa đầu tiên là Minh Lạc – người mà Cao Hùng Liệt gọi là bạn thân. Đứa thứ hai.. Chính là anh. Và lần mang thai thứ ba, tám năm trước ở núi Kiệt Thạch, đã kết thúc bằng một vụ sảy thai bi thảm."

Cô dừng lại, bàn tay siết chặt, giọng thấp đi: "Chiêu Dương.. Có khả năng anh là con ruột của Cố Nhạc Yên."

Câu nói như một quả bom rơi xuống, làm không gian vốn yên tĩnh nơi sân golf chợt nặng nề.

Cao Chiêu Dương lặng lẽ nghe xong toàn bộ suy luận của Tịch Miên. Anh không vội phản bác, chỉ từ từ rút điện thoại trong túi quần, mở màn hình rồi đưa trước mặt cô: "Em xem cho rõ đi, thám tử nhỏ."

Trên màn hình là một bản sao giấy khai sinh. Nơi sinh được ghi rõ ràng: Bệnh viện Quốc tế Thượng Hải. Mục cha, mẹ cũng hiển thị rành mạch: Cao Thế Minh – Phí Dung Linh. Không hề có cái tên "Cố Nhạc Yên" mà Tịch Miên vừa chắc chắn đến mức gần như đinh ninh.

Anh nghiêng người xuống, đôi mắt mang vẻ châm chọc quen thuộc, khóe môi nhếch lên thành nụ cười nửa như giễu cợt, nửa như đang ẩn giấu một nỗi gì đó sâu xa: "Thế nào? Thuyết âm mưu toán học của em có vẻ đã đi chệch vài bước cơ bản rồi."

Anh đưa ngón tay gõ nhẹ lên màn hình điện thoại, như gõ nhịp một phương trình vừa chứng minh xong: "Số liệu rõ ràng, chứng cứ pháp lý rành rành. Vậy thì, Cố Tịch Miên, em định bác bỏ thế nào?"

Tịch Miên cắn môi, tim đập loạn. Cô nhìn chằm chằm vào giấy tờ ấy – tất cả đều hợp lệ, không chút kẽ hở. Nhưng linh cảm của cô lại gào thét rằng.. Có gì đó không đúng.

Cao Chiêu Dương vẫn cúi đầu nhìn cô gái nhỏ trước mặt. Trong ánh nắng sân golf, đôi mắt anh ánh lên một tia giễu cợt, vừa như trêu đùa, vừa như thăm dò tận đáy lòng cô: "Nếu em muốn anh là con của Cố Nhạc Yên đến thế.." Anh cố ý ngừng lại, khóe môi cong lên thành nụ cười đầy ẩn ý: ".. Thì chắc em đã coi anh là anh trai rồi?"

Câu nói ấy như một mũi tên bắn trúng trái tim Tịch Miên. Cô giật mình ngẩng đầu, ánh mắt loáng thoáng bối rối. Nhưng ngay sau đó, cô hừ lạnh, che giấu cảm xúc bằng vẻ mặt điềm tĩnh thường ngày: "Đừng có nói bậy."

Cố Tịch Miên cảnh cáo, giọng điệu sắc bén: "Anh mà là anh trai em, em thà từ bỏ hết mấy phép toán suy luận còn hơn."

Chiêu Dương bật cười khẽ, tiếng cười vừa chua chát vừa bất cần, như một thiên tài toán học cố ý làm sai một bài chứng minh để xem người khác phản ứng thế nào. Anh ngả người ra sau, xoay xoay cây gậy golf trong tay, đôi mắt sâu thẳm không chịu rời khỏi cô.

Cao Chiêu Dương không vội rời đi. Anh thong thả bước một vòng, rồi bất ngờ cúi người xuống gần Tịch Miên, khoảng cách ngắn đến mức hơi thở anh phả nhẹ lên gò má cô.

"Vậy thì sao?" Giọng anh trầm thấp, cố ý nhấn nhá từng chữ, như muốn khắc sâu vào tai cô: "Nghe thấy từ anh trai em liền nổi giận đến thế.. Em sợ thật à? Hay trong lòng em đã có chút dao động rồi?"

Đôi mắt đen nhánh như chứa đầy ẩn số khó giải, chăm chú nhìn vào cô gái nhỏ trước mặt.

Tịch Miên khẽ giật mình, bản năng muốn lùi ra sau, nhưng cánh tay anh đã đặt lên thành ghế, khóa chặt đường rút lui. Cô siết chặt nắm tay, ép bản thân giữ bình tĩnh, lạnh lùng đáp: "Đừng có lấy toán học ra để suy luận tâm lý em. Anh mà còn áp sát nữa, em sẽ coi anh như một phương trình vô nghiệm, bỏ qua luôn đấy."

Chiêu Dương nhướng mày, môi cong thành nụ cười nửa như thách thức, nửa như đau khổ.

"Vô nghiệm?" Anh khẽ lặp lại, giọng điệu mỉa mai: "Nhưng em biết rõ, chỉ cần thêm một điều kiện thích hợp.. Phương trình nào cũng có lời giải."

Anh nói xong, ánh mắt như muốn xuyên thấu suy nghĩ tận sâu trong lòng Tịch Miên, khiến tim cô bất giác đập loạn nhịp.

Tiếng gầm rú của động cơ mô tô vang vọng khắp sân golf, như một lưỡi dao sắc lẹm chém ngang bầu không khí căng thẳng. Cố Tịch Miên giật thót, còn Cao Chiêu Dương hơi cau mày, chậm rãi quay đầu lại.

Chiếc mô tô đen bóng dừng cách đó vài mét. Cao Hùng Liệt tháo nón bảo hiểm, mái tóc rối tung trong gió, ánh mắt lạnh như băng quét thẳng qua hai người.

Ánh nhìn của anh dừng lại rất lâu ở khoảng cách mập mờ giữa Tịch Miên và Chiêu Dương. Hàng lông mày anh chau chặt, sắc bén như lưỡi kiếm, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng sự khó chịu không hề che giấu:

"Ở sân golf của Cao gia.. Mà cũng rảnh rỗi chim chuột thế này à?"

Không khí tức thì đông cứng.

Cố Tịch Miên sững lại, gương mặt thoáng đỏ lên nhưng nhanh chóng cố giấu đi, hừ lạnh. Chiêu Dương thì vẫn giữ nụ cười nửa miệng, không chút hoảng hốt, thậm chí còn cố ý đứng gần hơn, như muốn khıêυ khí©h: "Anh hai, gọi vậy nghe.. Chẳng lịch sự gì cả. Em chỉ đang thảo luận học thuật với Tiểu Miên thôi mà."

Hùng Liệt nheo mắt, đôi đồng tử như có lửa, không rõ là tức giận thật sự hay chỉ ghen ngầm.

Cao Hùng Liệt chống chân xuống đất, chiếc mô tô vẫn còn kêu lạch cạch sau cú phanh gấp. Anh vung nón bảo hiểm trong tay, ném mạnh xuống cỏ, ánh mắt sắc bén chém thẳng vào Chiêu Dương: "Thảo luận học thuật? Ở khoảng cách này à?"

Không khí lạnh căm, gió trên sân golf như ngừng thổi.

Cố Tịch Miên cảm nhận rõ sự ngột ngạt, trái tim đập mạnh trong l*иg ngực. Cô thoáng lùi lại nửa bước, nhưng Chiêu Dương bất ngờ bước lên, chắn ngay trước mặt cô, giọng trầm thấp mà mỉa mai: "Anh hai quản chặt quá rồi đấy. Cô ấy là em gái của chúng ta, nhưng không phải tài sản riêng của anh."

Đôi mắt Hùng Liệt lóe sáng như lửa bùng. Anh tiến tới một bước, toàn thân tỏa ra khí thế như bão tố ập đến, chất giọng khàn khàn gần như gầm lên: "Chiêu Dương, mày đang khıêυ khí©h tao?"

"Không." Chiêu Dương khẽ cười, ánh mắt ngang tàng, khóe môi cong lên khıêυ khí©h: "Em chỉ nói sự thật thôi. Hay là anh sợ.. Sự thật này?"

Nắm tay Hùng Liệt siết chặt, khớp xương kêu răng rắc. Anh vốn là kẻ ít khi mất bình tĩnh, nhưng khoảnh khắc này, chỉ cần một tia lửa nhỏ là đủ để bùng thành vụ nổ.

Tịch Miên hoảng hốt nhìn hai người đàn ông đối đầu nhau, khoảng cách chưa đầy một sải tay, như hai con mãnh thú sắp lao vào cắn xé.

Hai luồng khí thế đυ.ng độ, chỉ còn một bước nữa là nổ tung. Cố Tịch Miên chưa kịp kêu lên thì..

"Soạt!"

Một bàn tay lạnh như thép từ phía sau đồng loạt nắm chặt cổ áo của cả Hùng Liệt lẫn Chiêu Dương, kéo giật lại: "Đủ rồi."

Giọng Cao Lăng Khiết vang lên, trầm thấp, bình tĩnh đến đáng sợ. Ánh mắt anh hờ hững đảo qua hai đứa em đang gồng mình như mãnh thú, nhưng chỉ một ánh nhìn đó thôi cũng khiến cả không khí chao đảo.

Hùng Liệt nghiến răng, chưa chịu cúi đầu, bờ vai căng cứng: "Anh buông ra. Đây là chuyện giữa em với nó."

Chiêu Dương hất cằm, đôi mắt đen lóe sáng, vẫn giữ giọng ngang tàng: "Anh cả cũng muốn quản chuyện riêng của em à?"

Cao Lăng Khiết khẽ cười, nụ cười lạnh đến rợn người. Anh buông tay, nhưng ánh mắt sắc bén như dao găm: "Chuyện riêng ư? Ở Cao gia này, chưa từng có cái gọi là chuyện riêng. Nhớ kỹ."

Không khí trên sân golf đông cứng, gió thoảng qua cũng như bị kìm nén. Tịch Miên lùi thêm một bước, tim đập thình thịch, ánh mắt hết nhìn Lăng Khiết lại nhìn hai anh em đối đầu.

Chỉ trong khoảnh khắc, cô nhận ra – giữa ba người đàn ông này, mâu thuẫn ngầm còn sâu hơn nhiều so với những gì cô tưởng.