Đêm xuống, căn phòng chìm trong ánh đèn vàng dịu.
Cố Tịch Miên ngồi trên bàn học, tay cầm khung ảnh cũ kỹ. Trong ảnh, mẹ cô đang mỉm cười hiền dịu, bế một đứa bé sơ sinh. Nhưng góc ảnh nơi gương mặt em bé lại bị xé mất, để lại một khoảng rách lởm chởm, càng khiến bức ảnh thêm ám ảnh.
Ngón tay Tịch Miên run run khẽ chạm vào vết xé ấy, lòng nặng trĩu.
Cô mở ngăn kéo, lấy ra chiếc vòng tay bạc mình tìm thấy trong căn biệt thự bỏ hoang bên hồ Chiêu Dương. Ánh bạc hắt sáng lấp lánh, trên mặt vòng khắc rõ hai chữ tinh xảo: "Minh Lạc".
"Minh Lạc là ai?" Cố Tịch Miên thì thầm, đôi mắt to tròn hiện rõ sự hoang mang.
Một bên là bức ảnh với mảnh ghép mất tích, một bên là chiếc vòng tay mang tên lạ lẫm. Tất cả như những mảnh ghép rời rạc đang thúc ép cô tìm câu trả lời, càng khiến bí ẩn về quá khứ của mẹ trở nên sâu không thấy đáy.
Căn phòng tối chỉ còn ánh đèn bàn vàng nhạt hắt xuống. Cố Tịch Miên chống cằm, đôi mắt đen láy xoáy sâu vào tờ giấy trắng trước mặt. Nét bút của cô không đều, lúc đậm lúc nhạt, nhưng từng con số, từng cái tên lại nối liền với nhau như một bản đồ thời gian.
"22 năm trước, mẹ sinh ra người được gọi là "bạn thân" của Cao Hùng Liệt." Cô thì thầm, giọng nhỏ đến mức chỉ mình nghe thấy.
"Rồi 20 năm trước, mẹ lại sinh ra Cao Chiêu Dương.."
Tịch Miên dừng bút, đôi lông mày khẽ nhíu lại. Trong đầu cô tái hiện cảnh tượng cách đây chín năm ở Hàn Sơn Tự - Cao Hàn Dạ lúc đó chỉ là một cậu bé tám tuổi, nghịch súng, để rồi viên đạn oan nghiệt kia xuyên qua bả vai mẹ.
".. Tám năm trước, ở núi Kiệt Thạch, Lăng Khiết tận mắt chứng kiến mẹ gặp tai nạn, lại còn.." Cô siết chặt cây bút, tiếng nghiến ken két bật ra: ".. Mất đi đứa con trong bụng."
Một khoảng lặng đè nặng trong tim.
"Rồi sáu năm trước, Cao Hùng Liệt mười sáu tuổi mất đi "bạn thân" ở Cam Túc. Tất cả.. Đều xoay quanh mẹ. Tại sao?"
Chiếc vòng tay bạc khắc chữ Minh Lạc nằm trong lòng bàn tay nhỏ bé, lạnh băng. Tịch Miên ngước nhìn bức ảnh mẹ bế đứa trẻ sơ sinh, phần gương mặt em bé bị ai đó xé mất. Cô khẽ cười nhạt, nụ cười mang theo sự chua xót của một thám tử nhỏ vừa đi đến ngõ cụt:
"Nếu như tất cả đều nối liền thành một đường thẳng.. Thì mình chỉ mới đứng ở đầu mυ"ŧ. Còn đáp án thật sự, đang chờ phía cuối kia. Nhưng.. Mình có đủ can đảm để đi tiếp không?"
Ngòi bút dừng sững giữa trang giấy. Đôi mắt Tịch Miên dừng ở dòng chữ cô vừa viết: "8 năm trước – Lăng Khiết phát hiện người phụ nữ gặp tai nạn và xảy thai."
Cô im lặng rất lâu. Một đường gạch chân mạnh mẽ kéo ngang cụm từ xảy thai.
"Khoan đã.." Giọng nói khe khẽ vang lên trong căn phòng tĩnh lặng: "Vậy nghĩa là trước đó mẹ đã mang thai. Nhưng.. Hai mươi năm trước, mẹ đã sinh Chiêu Dương rồi."
Tịch Miên nhíu chặt mày, trái tim đập rộn ràng như bị ai đó gõ nhịp. Những mảnh ký ức, những lời kể vụn vặt bỗng trở nên xáo trộn: "Mẹ.. Mang thai hai lần? Hay còn một đứa trẻ nào khác mà mình chưa từng biết?"
Ngón tay cô run run chạm lên chiếc vòng bạc khắc chữ Minh Lạc. Cảm giác lạnh buốt truyền từ lòng bàn tay vào tận đáy tim.
Một câu hỏi nặng nề trào ra trong đầu, như một cánh cửa u ám vừa khẽ mở:
"Minh Lạc.. Chính là đứa trẻ đã mất đi trong lần xảy thai đó? Hay.. Là một cái tên mà mẹ chưa kịp gọi thành tiếng?"
Tịch Miên cắn chặt bút, ánh mắt sáng rực như muốn đốt cháy những khoảng trống trong bức tranh mờ mịt: "Nếu.. Giả sử suy đoán của mình đúng.."
Cô hít sâu một hơi, rồi bắt đầu lẩm nhẩm như đang viết lại một công thức toán học phức tạp: "Mẹ mình.. Có thể bà từng là vợ lẽ, hoặc là tình nhân của Cao Thế Minh. Hai mươi năm trước, bà sinh ra một đứa trẻ tại biệt thự Chiêu Dương. Bức ảnh cũ còn lưu lại, đứa bé sơ sinh trong vòng tay người mẹ kia.. Khả năng cao chính là Cao Chiêu Dương."
Ánh mắt Tịch Miên lóe lên, từng mảnh ký ức trùng khớp một cách rùng mình: Ông nội Cao từng nhắc rằng Chiêu Dương ra đời bên hồ Chiêu Dương: "Vậy tại sao.. Sau đó bà ấy lại xuất hiện ở biệt thự Hàn Sơn? Vì sao bị nhốt trong căn phòng tối tăm đó?"
Tịch Miên nhớ rõ những vết cào trên tường, từng đường xước, tuyệt vọng đến mức khắc ghi cả mùi đau khổ: "Những vết cào.. Không thể là ngẫu nhiên. Chúng là dấu vết của một người phụ nữ từng vùng vẫy, từng khao khát thoát ra, nhưng không được phép."
Ngón tay cô khẽ run, siết chặt quyển sổ ghi chép. Một ý nghĩ đáng sợ dần dần hình thành: "Nếu bà ấy thực sự là tình nhân bị giam giữ, vậy Chiêu Dương.. Có phải cũng là kết quả của một mối quan hệ bị che giấu? Và tại sao.. Tất cả dấu vết liên quan đến bà đều biến mất?"
Tịch Miên khẽ cắn môi, bút trong tay gõ nhịp không ngừng lên trang giấy trắng. Cô viết tiếp những dòng suy đoán, từng chữ sắc lạnh như lưỡi dao: "Nếu mẹ đó từng bị nhốt tại biệt thự Hàn Sơn.. Thì những vết cào trên tường chính là minh chứng. Nhưng.. Bằng cách nào đó, bà đã trốn thoát."
Ánh mắt Tịch Miên thoáng run rẩy, giọng nói nhỏ đi như thì thầm cùng chính mình: "Và rồi, chín năm trước.. Sự kiện ở Hàn Sơn Tự xảy ra. Bà ấy lại xuất hiện, nhưng không còn là một tù nhân, mà là một người đàn bà mang theo đứa con và một quá khứ chưa từng được thừa nhận. Chính lúc ấy, Hàn Dạ nghịch súng của Cao lão gia, và viên đạn lạc vô tình bắn trúng bà.."
Cô dừng lại, hít sâu một hơi, tim đập mạnh đến nghẹt thở: "Nếu.. Tất cả điều này là thật, vậy thì.. Người phụ nữ kia đã hai lần chịu bi kịch. Một lần là bị giam cầm, một lần là mất đi mạng sống chỉ vì một tai nạn ngây thơ của một đứa trẻ."
Cây bút trên tay cô run bắn, gần như muốn rơi xuống trang giấy: "Và.. Tất cả những gì xảy ra đều không phải ngẫu nhiên. Từng mảnh ghép đã bị một bàn tay nào đó sắp đặt, rồi che giấu suốt hai mươi năm qua."
Cố Tịch Miên ngồi trước bàn học, ánh đèn vàng hắt xuống những mảnh ghép ký ức và chứng cứ mà cô thu thập được. Cô cầm chiếc vòng bạc khắc tên "Minh Lạc" trong tay, đôi mắt dần trở nên sâu thẳm: "Không đúng.. Mọi thứ không đơn giản như bề ngoài."
Cô bắt đầu xâu chuỗi lại tất cả.
Hai mươi hai năm trước, người phụ nữ ấy đã sinh một đứa con trai tên Minh Lạc. Cậu ta.. Rất có thể chính là "bạn thân" mà Cao Hùng Liệt nhắc đến, người đã chết cách đây sáu năm ở Cam Túc.
Hai mươi năm trước, bà lại sinh ra Cao Chiêu Dương. Điều này khớp với lời ông nội Cao: Chiêu Dương sinh ra ở Chiêu Dương Hồ. Và trong bức ảnh mẹ ôm một đứa bé sơ sinh mà Tịch Miên tìm thấy, khoảng trống bị xé đi kia.. Có lẽ chính là Chiêu Dương.
Đến chín năm trước, tại Hàn Sơn Tự, bà bị một phát súng lạc từ Cao Hàn Dạ lúc tám tuổi bắn trúng. Bằng chứng là vết thủng trên chiếc đầm trắng cũ kỹ trong căn hầm dưới biệt thự Hàn Sơn. Bà đã từng bị giam giữ ở nơi đó, những vết cào trên tường kia.. Không thể nào là giả.
Và tám năm trước, ở Núi Kiệt Thạch, chính Cao Lăng Khiết đã quay lại đoạn video ấy: Người phụ nữ mang thai lần nữa, nhưng rơi xuống vách đá.. Xảy thai.
Cố Tịch Miên khẽ rùng mình. Như vậy, người phụ nữ này đã mang thai ít nhất ba lần:
Lần đầu, sinh ra Minh Lạc.
Lần thứ hai, sinh ra Cao Chiêu Dương.
Lần thứ ba, là đứa bé chưa kịp chào đời.
"Ba đứa con.." Tịch Miên thì thầm, trái tim như siết chặt lại.
Nếu giả thuyết này đúng, thì toàn bộ quá khứ của Cao gia đều bị bao phủ bởi một lớp màn dối trá. Và mảnh vòng bạc trong tay cô – chính là bằng chứng chứng minh Minh Lạc thật sự đã tồn tại.
Cố Tịch Miên chợt nhớ lại.. Không lâu trước đây, Cao Chiêu Dương từng kể rằng anh sinh ra ở bệnh viện quốc tế Thượng Hải, hồ sơ khai sinh rõ ràng, có đủ chữ ký của mẹ anh – bà Phí Dung Linh.
"Nhưng.." Tịch Miên nhíu mày: "Tại sao ông nội Cao lại khẳng định Chiêu Dương được sinh ra ở Chiêu Dương Hồ?"
Hai lời kể đối nghịch nhau hoàn toàn. Một bên là hồ sơ hợp pháp, một bên là ký ức của người từng trải.
Vậy rốt cuộc, đâu là thật?
Có hai khả năng:
Bà Phí Dung Linh biết tất cả và bà cố tình hợp thức hóa thân phận của Chiêu Dương. Nếu đúng vậy, tức là bà ta đã ký tên vào hồ sơ bệnh viện để biến Chiêu Dương thành con trai hợp pháp của mình, che giấu sự thật rằng cậu bé vốn là con của "người phụ nữ kia" với Cao Thế Minh.
Hoặc, bà Phí Dung Linh hoàn toàn không biết, mọi chuyện do một tay Cao Thế Minh sắp xếp. Nhưng.. Tịch Miên nghiêng về khả năng đầu tiên hơn, bởi một hồ sơ sinh nở ở bệnh viện quốc tế không dễ làm giả nếu người mẹ ruột thật sự còn sống.
Nghĩ đến đây, một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Tịch Miên. Nếu giả thuyết thứ nhất là đúng.. Thì bà Phí Dung Linh không chỉ là mẹ kế, mà còn là người đồng lõa, kẻ đã nhúng tay vào màn kịch che giấu sự thật suốt chục năm qua.