Chương 71: Anh trai ruột?

Câu hỏi như một lưỡi dao lạnh lẽo xoáy sâu vào tâm trí. Tịch Miên ôm đầu, cảm giác nhức nhối lan khắp thái dương. Hàng loạt câu hỏi chồng chéo, những mảnh ký ức mơ hồ về mẹ, về tuổi thơ khổ cực trộn lẫn với hình ảnh rõ ràng của Cao Thế Minh trên màn hình khiến cô gần như không thở nổi: "Anh.. Anh phải giải thích cho em. Rốt cuộc chuyện này là sao? Mẹ em.. Vì sao lại ở đó? Và tại sao người đó lại là.."

Lời cô nghẹn lại giữa chừng.

Ngay khi bầu không khí căng thẳng đến mức như có thể bóp nghẹt cả hai, tiếng chuông điện thoại bàn của CEO vang lên chói tai, cắt ngang mọi thứ.

Trần Dịch ở ngoài gõ cửa khẽ, giọng cung kính vọng vào: "Cao tổng, cuộc họp với hội đồng quản trị ở tầng 80 đã bắt đầu. Các cổ đông đang đợi ngài."

Lăng Khiết khựng lại. Anh nhìn Tịch Miên, ánh mắt sâu thẳm như biển đêm, mang theo một lời cảnh báo vô hình. Sau đó, anh đứng dậy, một tay đóng nắp laptop lại cạch một tiếng, không cho cô thêm thời gian để truy vấn: "Chuyện này.. Em chưa đủ dữ kiện để hiểu."

Anh xoay người rời đi, bóng lưng cao lớn dần khuất sau cánh cửa gỗ nặng nề. Căn phòng CEO rộng lớn lập tức chìm vào im ắng, chỉ còn tiếng tim Tịch Miên đập thình thịch cùng ánh sáng nhấp nháy từ màn hình đã tắt.

Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy mình như vừa bước vào mê cung khổng lồ, nơi mỗi bước đi đều bị những bí mật đen tối của Cao gia rình rập.

Cố Tịch Miên siết chặt chiếc USB trong lòng bàn tay, bước ra khỏi Cao thị với tâm trạng rối bời. Trong đầu cô vẫn vang vọng câu hỏi chưa có lời giải: "Tại sao video ấy phải bị che giấu tám năm?" Nhưng càng nghĩ, cô càng thấy mình như lạc trong một mê cung không lối thoát.

Khi trở về biệt thự Cao gia, cảnh tượng trước mắt khiến cô khựng lại: Trong khu vườn rộng lớn, Lâm Tuyết An đang ngồi xổm bên khóm hoa hồng, dáng vẻ nhàn nhã, váy trắng tung bay dưới nắng chiều. Cô ta đeo găng tay mỏng, cẩn thận dùng xẻng nhỏ vun đất, như thể chính nơi này là nhà của mình chứ không phải chốn xa lạ.

Nghe thấy tiếng bước chân, Lâm Tuyết An ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh. Nhìn thấy Tịch Miên, gương mặt cô ta lập tức nở nụ cười dịu dàng, nhưng trong đó lại thấp thoáng nét kiêu kỳ không giấu nổi.

"Tiểu Miên, em xem này." Lâm Tuyết An đưa tay chỉ về mấy chậu hoa mới trồng: "Mấy gốc hoa hồng xanh này hiếm lắm, chị đặc biệt nhờ người mang từ châu Âu về đấy. Đặt ở vườn Cao gia, chẳng phải trông rất hợp sao?"

Cố Tịch Miên dừng lại trước những chậu hoa, khẽ nheo mắt. Trong khoảnh khắc, cô nhận ra sự đối lập rõ rệt: Một bên là bí mật chết chóc vây quanh mẹ mình và đoạn video kia, một bên là sự ung dung, khoe khoang của người chị họ – như thể đang tận hưởng đặc quyền vốn dĩ thuộc về mình.

Tịch Miên đứng lặng, ánh mắt lướt qua mấy chậu hoa tinh xảo được sắp đặt gọn gàng, rồi dừng lại trên gương mặt tươi cười của người chị họ. Cô bỗng bật ra câu hỏi, giọng nhẹ nhưng không giấu nổi sự nghi ngờ: "Tuyết An.. Sao chị có thể thoải mái ở biệt thự Cao gia như thế? Cứ như đây vốn là nhà của chị vậy."

Nét cười trên môi Tuyết An thoáng cứng lại, song rất nhanh cô ta khẽ nghiêng đầu, mỉm cười dịu dàng như không nghe ra ẩn ý trong lời nói.

Nét cười trên môi Lâm Tuyết An nhanh chóng trở lại, cô ta đặt cái bay nhỏ xuống, phủi nhẹ găng tay rồi bước đến gần: "Tiểu Miên à, em nói gì thế? Đây là nhà của Cao gia, mà em bây giờ cũng là người của Cao gia rồi, sao còn khách sáo vậy?"

Cô nghiêng đầu, ánh mắt long lanh như trêu ghẹo, giọng nói kéo dài đầy ngọt ngào: "Hay là.. Em ghen với chị đấy? Thấy chị thoải mái quá nên không vừa mắt hả?"

Tuyết An bật cười khúc khích, đưa tay chạm nhẹ vào má Tịch Miên như thể đang dỗ dành một đứa em gái bướng bỉnh: "Chị chỉ nghĩ, nếu em đã vất vả bao nhiêu năm rồi thì giờ ở Cao gia cũng nên học cách hưởng thụ một chút. Đừng cau có như mấy anh trai nhà này nữa."

Ánh mắt Tịch Miên khẽ tối lại, nhưng khóe môi vẫn cong lên một nụ cười nhạt, không đáp.

Tịch Miên siết chặt quai balo, ánh mắt nghiêm nghị, bất chợt hỏi thẳng: "Chị, em hỏi thật.. Mẹ của em.. Có phải cũng là mẹ ruột của Chiêu Dương không?"

Câu hỏi rơi xuống khiến nụ cười của Tuyết An khựng lại trong thoáng chốc. Cô ngẩn người, rồi bật cười thành tiếng, xua tay liên tục: "Trời đất ơi, Tiểu Miên à, em đang nghĩ cái gì thế? Ảo tưởng vừa thôi, đừng đọc tiểu thuyết gia tộc nhiều quá!"

Tuyết An vỗ ngực như vừa hú hồn, cố làm ra vẻ thoải mái nhưng khóe môi hơi giật nhẹ, ánh mắt cũng thoáng hiện sự bất an. Cô chọc ghẹo, giọng lảnh lót: "Em đừng có nghi ngờ lung tung. Nếu Chiêu Dương mà là anh ruột của em thì.. Chị đây chắc phải xin làm biên kịch phim truyền hình mất thôi."

Nói xong, cô bật cười ha hả, nhưng đôi tay lại vô thức siết chặt chiếc kéo làm vườn đến trắng cả khớp ngón tay.

Chiêu Dương khoanh tay, dáng vẻ ung dung nhưng ánh mắt lại không rời Tịch Miên. Anh cười nhạt, giọng pha chút trách móc: "Cố Tịch Miên, em đúng là biết cách làm người khác tổn thương đấy. Tin nhắn của anh, em không thèm trả lời. Ở trường, tự dưng em kéo tay anh, hỏi một câu kỳ lạ về cái vết bớt.. Rồi bỏ đi không nói thêm nửa lời."

Anh hơi cúi đầu, cười khẽ, nhưng nụ cười chứa đầy cay đắng: "Em có biết không.. Đối với một kẻ sống bằng logic như anh, hành động của em giống như một phương trình bị bỏ dở. Vế trái là sự quan tâm của em, vế phải là câu trả lời anh mong chờ.. Nhưng rồi em cắt ngang, bỏ trống dấu bằng. Anh phải ngồi đó, một mình, suy diễn tất cả những khả năng, mà chẳng có ẩn số nào đúng cả."

Đôi mắt anh sâu thẳm, giọng nói dần trở nên nghẹn lại: "Người ta bảo thiên tài toán học giỏi giải mã quy luật của vũ trụ, nhưng ngay cả thế.. Anh cũng không giải nổi bài toán mang tên Cố Tịch Miên."

Tịch Miên giật mình, bàn tay đang đặt trên chậu hoa khựng lại. Cô liếc sang thì thấy Chiêu Dương đã đứng đó từ lúc nào, bóng dáng cao gầy của anh dựa hờ vào khung cửa, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt hờ hững nhưng lại ẩn chứa sự trách móc sâu kín.

Cô ngạc nhiên thốt lên: "Chiêu Dương.. Anh đến từ khi nào vậy?"

Anh nhếch môi, nụ cười thoáng qua nhưng không che nổi sự tổn thương. Giọng điệu của anh vẫn mang vẻ hóm hỉnh thường ngày, nhưng ẩn sau đó là nỗi oán trách khó giấu: "Đủ lâu để nghe em và Tuyết An bàn chuyện hoang đường và đủ lâu để nhớ ra rằng em vẫn chưa trả lời bất kỳ tin nhắn nào của anh."

Đôi mắt anh khẽ nheo lại, bước đến gần hơn, từng câu chữ vang lên như một bản định lý đầy chua chát: "Em kéo tay anh ở trường rồi đột nhiên bỏ đi, em có biết không.. Với anh, khoảnh khắc ấy giống như một hàm số đột ngột bị ngắt quãng. Anh tìm mãi mà không thể nối được đồ thị của nó. Một thiên tài toán học mà phải ngồi tính toán vô ích về một cô gái, em nghĩ anh sẽ không đau sao?"

Không bỏ lỡ cơ hội, Tuyết An lập tức bật cười, giọng chọc ghẹo: "Chiêu Dương, em họ tôi nghi ngờ cậu là.. Anh trai ruột của nó đó. Cậu thấy sao? Có nên gọi thử một tiếng em gái không?"

Chiêu Dương chậm rãi bước đến, từng nhịp chân thong dong nhưng lại khiến tim Tịch Miên bất giác đập nhanh. Anh dừng ngay trước mặt cô, bóng dáng cao lớn phủ kín khoảng không, hơi cúi đầu xuống, nụ cười phảng phất nét nghịch ngợm.

"Em gái à.." Anh kéo dài giọng, ánh mắt sáng lên như bắt được trò vui hiếm có: "Thì ra bấy lâu nay em xem anh là.. Anh ruột sao? Không trách mấy lần em lén nhìn vết bớt của anh với vẻ mặt nghiêm trọng vậy."

Ngón tay anh khẽ chạm vào quai balo hồng cô vẫn đeo trên vai, giọng điệu vừa trêu chọc vừa pha chút ấm ức: "Nhưng này, nếu anh là anh trai em thật.. Thì mấy lần em kéo tay anh ở trường, còn bỏ mặc tin nhắn của anh.. Có tính là lσạи ɭυâи tình cảm không?"

Nụ cười trên môi anh sâu hơn, đôi mắt cong cong ẩn giấu tia giễu cợt lẫn đau thương, như một thiên tài toán học tìm được nghịch lý khó phá giải.

Tịch Miên sững người, gương mặt nóng bừng lên.

Tuyết An đứng bên cạnh ôm bụng cười, khoát tay: "Ôi trời, Chiêu Dương, cậu trêu con bé thì được rồi, đừng nói mấy câu làm nó đỏ mặt thế chứ. Nhìn kìa, Tiểu Miên sắp chạy mất rồi!"

Tịch Miên hừ lạnh, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao nhỏ quét thẳng vào Chiêu Dương: "Cao Chiêu Dương, đừng có mà giỡn mặt kiểu đó nữa. Nếu anh còn nói mấy lời linh tinh lần nữa.. Thì đừng trách em không nể mặt."

Giọng cô tuy nhẹ nhưng từng chữ như gõ thẳng vào lòng, khiến không khí xung quanh khựng lại.

Chiêu Dương thoáng ngẩn ra, rồi bật cười, nụ cười vừa bất cần vừa lộ chút hụt hẫng: "Được rồi, được rồi.. Anh đâu dám chọc tức tiểu tổ tông nhà chúng ta. Nhưng.."

Anh cúi xuống, ghé sát tai cô, giọng hạ thấp như thì thầm bí mật: "Em nghi ngờ thân phận của anh, tức là trong lòng em vẫn coi anh đặc biệt.. Đúng không?"

Tịch Miên nghiêng đầu né tránh, đôi mắt lóe lên vẻ cảnh giác.

Tuyết An bên cạnh vỗ tay một cái bốp, cười phá lên: "Ái chà, đúng là không khí càng lúc càng thú vị. Hai người này, một kẻ thì hay trêu, một kẻ thì cảnh cáo, nhìn thôi đã muốn viết thành kịch bản rồi!"