- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Kinh Dị
- Người Thừa Kế Cuối Cùng
- Chương 7: Ăn uống tại sân bay
Người Thừa Kế Cuối Cùng
Chương 7: Ăn uống tại sân bay
Cố Tịch Miên nhận ly nước lọc từ tay cô nhân viên, hai tay vẫn còn run nhẹ. Cô cúi đầu cảm ơn, rồi sau một hồi lưỡng lự, không kìm được tò mò, cô khẽ hỏi:
"Ừm.. chị ơi, mấy món ăn ở đây.. có phải trả tiền thêm không ạ?"
Cô nhân viên bật cười khẽ, nụ cười không hề có vẻ chê bai hay khó chịu, ngược lại rất đỗi thân thiện:
"Không đâu tiểu thư, vé hạng thương gia đã bao gồm toàn bộ dịch vụ ăn uống rồi. Em cứ thoải mái dùng nhé, tất cả đều miễn phí."
Cố Tịch Miên mở to mắt như không tin nổi vào tai mình:
"Miễn phí.. tất cả?"
Cô nhân viên gật đầu nhẹ, khẽ nghiêng người: "Ừm, từ quầy buffet, quầy đồ uống đến món tráng miệng. Nếu em cần gọi món riêng, đầu bếp cũng sẽ phục vụ tận bàn."
Tịch Miên như vừa được mở khóa một cánh cửa thiên đường. Cô nuốt nước miếng lần nữa, mắt sáng rực nhìn về phía dãy đồ ăn được bày trí tinh tế.
Không còn do dự, cô rón rén nhấc một chiếc khay, rồi thử gắp vài món: Một miếng thịt bò hầm mềm nhừ, một chút cơm chiên trứng thơm lừng, một miếng bánh ngọt nhỏ có phủ lớp kem tươi xinh xắn. Sau đó cô liếc nhìn xung quanh, không ai chú ý, không ai ngăn cản, không ai bắt cô trả tiền, rồi cô thở phào nhẹ nhõm, môi bất giác cong lên thành nụ cười nhỏ.
Lòng cô dâng lên một niềm thích thú chưa từng có. Như thể, trong một thế giới mà cô luôn phải dè sẻn từng đồng, từng bữa ăn, thì hôm nay.. ít nhất trong vài tiếng đồng hồ, cô có thể ăn mà không phải lo nghĩ gì cả.
"Đúng là cuộc sống nhà giàu.." Tịch Miên lẩm bẩm, rồi ngồi xuống một bàn nhỏ cạnh cửa sổ, bắt đầu thưởng thức bữa ăn "miễn phí" đầu tiên trong đời với vẻ mặt rạng rỡ không thể giấu được.
Tịch Miên đang cắm cúi ăn, gần như quên mất thế giới xung quanh. Dĩa đầu tiên vừa hết, cô đã vội vã quay lại lấy thêm. Dĩa thứ hai.. thứ ba.. không chút ngại ngùng, không chút giữ kẽ. Mỗi món ăn đều như một kho báu nhỏ trong đời nghèo khó của cô, mì Ý béo ngậy, bánh tart trứng giòn rụm, cá hồi sốt bơ chanh tan ngay đầu lưỡi. Đôi mắt cô lấp lánh như trẻ con lần đầu vào khu trò chơi, vừa ăn vừa gật gù vì ngon đến mức phát khóc.
Tóc cô có hơi rối, hai má đỏ bừng vì vừa đói vừa ngại, miệng còn dính chút sốt kem.. Và đúng vào lúc ấy, cái lúc cô vừa ngẩng đầu định quay lại lấy dĩa tiếp theo, tay còn cầm thìa thì một bóng người cao lớn sải bước từ hành lang đi đến.
Cao Lăng Khiết.
Anh vừa gọi điện xong, bộ vest vẫn thẳng thớm không tì vết, mái tóc đen nhánh không một sợi lệch, ánh mắt sắc lạnh như thường lệ. Nhưng ngay khi ánh mắt ấy quét qua bàn của Tịch Miên, anh khựng lại.
Cảnh tượng trước mắt anh là một cô gái nhỏ nhắn, mặc váy trắng xếp ly, còn sơ mi nhăn nhúm, đang ăn.. như thể chưa từng được ăn trong đời. Một dãy đĩa trống xếp chồng lên nhau bên cạnh, tay cầm dĩa mới, miệng còn dính tương, mắt thì trợn tròn khi phát hiện ra anh đang nhìn mình.
Tịch Miên cứng đờ. Một tay cầm dĩa, một tay cầm thìa, trong lòng gào thét: Trời ơi trời ơi trời ơi, tại sao lại là lúc này?
Cao Lăng Khiết nhướng mày. Không nói gì. Chỉ nhìn cô một lượt từ đầu đến chân, rồi lại dừng lại nơi chồng đĩa.
"Em đang định thi ăn khẩn cấp à?" Giọng anh thấp, trầm, lạnh, và.. có vẻ không nhịn được cười?
Tịch Miên ho khan một cái, đặt cái dĩa xuống bàn như thể đang giấu tang vật: "Ơ.. Ờm.. tôi chỉ thử.. vài món thôi.."
"Vài?" Anh nghiêng đầu, ánh mắt đảo qua chồng dĩa lần nữa.
"À thì.. Tôi bị hạ đường huyết." Cô nói dối, mặt đỏ bừng.
Cao Lăng Khiết khoanh tay, môi mím lại như đang cố nhịn cười:
"Vậy tôi đoán là em vừa cứu mạng mình bằng bốn dĩa buffet tại phòng chờ hạng thương gia."
Tịch Miên nhìn quanh, định chui xuống gầm bàn luôn cho rồi.
"Thôi ăn đi." Anh lắc đầu bó tay, thản nhiên kéo ghế ngồi xuống ghế đối diện cô: "Miễn là em còn tỉnh táo lúc lên máy bay."
Cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt ngỡ ngàng: ".. Anh không.. chê sao?"
Cao Lăng Khiết liếc nhìn cô, giọng bình thản: "Còn có thể ăn thế này, chứng tỏ em vẫn sống rất bản năng. Cao gia cần người thật, không cần hoa giả cắm bình."
Tịch Miên cắn môi, cảm xúc đột ngột khó gọi tên.
Anh ta.. không chê cô. Thậm chí còn.. chấp nhận?
Tịch Miên rướn người, với lấy ly Coca trên khay rồi chậm rãi nhấp một ngụm. Bọt ga mát lạnh lan tỏa đầu lưỡi, khiến cô thấy như lấy lại chút "uy quyền" sau màn ăn uống mất mặt vừa rồi.
Cô đặt ly xuống bàn, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Cao Lăng Khiết, đôi mắt màu tím pha lê của cô ánh lên vẻ cảnh giác lẫn.. thách thức.
"Anh nói Cao gia không cần hoa giả cắm bình." Tịch Miên nghiêng đầu, cười nhạt: "Nhưng có vẻ anh lại muốn dùng em như một món đồ trang trí bất ngờ trong bản di chúc. Cũng lạ, không biết là em may mắn.. hay là Cao gia đang thiếu người đến mức phải kéo cả dân thường vào kịch bản" người thừa kế "?"
Cao Lăng Khiết hơi khựng lại.
Ánh mắt anh đảo nhẹ qua gương mặt cô, ánh mắt thẳng, giọng bình, biểu cảm không kiêu ngạo cũng chẳng sợ hãi. Mỗi từ phát ra đều mạch lạc, sắc như dao, chẳng khác nào một đường kiếm lạnh đâm vào giữa lớp băng im lặng giữa họ.
Không phải kiểu con gái hay rụt rè cúi đầu mà anh thường gặp. Cô này.. biết mình đang ở đâu. Và không ngại nói thẳng.
Một khóe môi của Cao Lăng Khiết khẽ cong lên, gần như là một nụ cười. Anh gác chân, tựa người vào lưng ghế, hai ngón tay thay phiên nhau gõ nhẹ lên mặt bàn.
"Thông minh đấy." Anh gật đầu: "Tôi bắt đầu thấy tò mò vì sao ông nội tôi lại để tên em trong di chúc."
Tịch Miên không chớp mắt. Cô nhếch môi, trả đòn:
"Vậy thì mong anh đừng tò mò bằng cách dùng quyền lực. Vì nếu một con cờ biết suy nghĩ.. thì có thể nó cũng biết phản kháng."
Lần này, Cao Lăng Khiết thực sự bật cười khẽ, một tiếng cười hiếm hoi và đầy ẩn ý.
"Rất tốt, Cố Tịch Miên." Anh nói, đôi mắt như chứa thêm vài phần thích thú: "Chào mừng đến với ván cờ của Cao gia."
Ngay khi bầu không khí giữa Tịch Miên và Cao Lăng Khiết đang căng như dây đàn, một giọng nữ quen thuộc vang lên từ phía hành lang:
"Tiểu Miên!"
Tịch Miên giật mình quay đầu lại. Lâm Tuyết An bước nhanh về phía hai người. Theo sau cô là hai người ăn vận chỉnh tề: Một người đàn ông trung niên mặc vest xanh đậm, tay cầm cặp tài liệu da bóng loáng; người còn lại là một phụ nữ trẻ tuổi, tóc ngắn, dáng đi dứt khoát, tay cũng ôm một tập hồ sơ dày cộp.
Vừa đến gần, hai người luật sư đồng loạt cúi đầu chào:
"Xin chào Cao tổng."
"Xin chào Cố tiểu thư."
Tịch Miên hơi bối rối, ngồi bật dậy, còn Lâm Tuyết An thì đã sải bước đến cạnh em gái, nhìn lướt qua đống dĩa trống trơn rồi lườm nhẹ:
"Em ăn kiểu gì như chưa từng gặp đồ ăn vậy hả?"
Tịch Miên đỏ mặt, liếc về phía Cao Lăng Khiết, người đàn ông đang thư thái tựa người trên ghế, chống cằm nhìn cuộc hội ngộ với vẻ bình thản như thể tất cả đã nằm trong dự tính.
Tuyết An sau đó quay sang chào anh một cách khách sáo:
"Cảm ơn Cao tổng đã lo cho em gái tôi."
Cao Lăng Khiết đáp lại bằng một cái gật nhẹ, lịch sự mà không quá nhiệt tình. Anh nhìn hai luật sư rồi khẽ ra lệnh: "Làm việc đi. Mọi thủ tục liên quan đến di chúc sẽ được phổ biến trên chuyến bay."
Người luật sư nam lấy từ trong cặp ra một xấp giấy và một USB, còn cô luật sư nữ thì đưa cho Tuyết An một chiếc phong bì hồ sơ niêm phong kỹ lưỡng.
"Đây là bản tóm tắt sơ bộ di chúc của Cao lão gia." Nữ luật sư nói: "Cô có thể xem trước trên máy bay, bản gốc đủ sẽ được trình bày trước mặt các bên liên quan tại biệt thự chính của Cao gia."
Tịch Miên nhìn chị gái, rồi nhìn những người lạ mặt đang cầm hồ sơ và tài liệu liên quan đến.. chính cô. Mọi chuyện như một giấc mơ kỳ lạ, mà cô thì vẫn chưa phân định được: Giấc mơ đó là mộng lành, hay ác mộng.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Kinh Dị
- Người Thừa Kế Cuối Cùng
- Chương 7: Ăn uống tại sân bay