Trước cổng trường, cảnh tượng thật sự thu hút sự chú ý của tất cả học sinh và thầy cô.
Hai chiếc xe hơi màu đen bóng loáng, đỗ ngay trước cổng trường, từng chi tiết nhỏ trên thân xe phản chiếu ánh nắng mặt trời, tạo nên một vẻ ngoài xa hoa khiến cả ngôi trường nghèo nàn như bừng tỉnh. Ai ai cũng không khỏi xôn xao, bàn tán về sự xuất hiện của Cao Lăng Khiết, người đứng đầu Cao gia, một trong những gia tộc giàu có bậc nhất Thượng Hải.
Cao Lăng Khiết bước đi, ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy quyền lực, dáng đi thẳng tắp, không chút do dự. Những tiếng thì thầm vang lên khắp nơi khi anh đi qua hành lang trường, nơi vốn dĩ chỉ quen thuộc với những học sinh nghèo khó, những người không bao giờ có thể tiếp cận với những người như Cao Lăng Khiết.
Đi sau anh là Tịch Miên, tay ôm chặt học bạ và hồ sơ, trên vai là chiếc balo cũ rách, không hợp với bầu không khí xa hoa xung quanh. Cô cảm thấy mình như một con cá lạc trong một hồ nước xa lạ, không biết phải làm gì khi tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào cô. Dù vậy, cô vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, cố gắng không để cảm giác tự ti hiện rõ.
Khi đến cổng trường, Cao Lăng Khiết mở cửa xe cho Tịch Miên, một hành động không thể coi là bình thường, như thể không hề quan tâm đến những ánh mắt tò mò xung quanh. Tịch Miên nhìn anh một lát, rồi bước vào chiếc xe với vẻ mặt khó đọc, trái tim cô bỗng dưng đập nhanh hơn.
Cao Lăng Khiết bước lên chiếc xe thứ hai, vẫn không nói gì, chỉ ra hiệu cho tài xế lái xe.
Đúng lúc này, Tịch Miên ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn đầy nghi vấn và lo lắng. Cô hỏi nhỏ, giọng có phần run rẩy:
"Chị gái tôi đâu? Chị ấy đang ở đâu?"
Cao Lăng Khiết không quay lại nhìn cô, chỉ lạnh lùng đáp:
"Lâm Tuyết An sẽ đến sân bay sau. Cô ấy sẽ đi cùng em đến Thượng Hải. Cũng có một vài luật sư đi cùng để giải quyết các thủ tục."
Lời của anh như một gáo nước lạnh dội vào mặt Tịch Miên.
Cô không biết mình phải cảm nhận thế nào về việc này. Chị gái của cô giờ đây lại không ngần ngại đồng ý đi cùng cô đến Thượng Hải, có lẽ vì lợi ích từ phía Cao gia. Cô không dám hỏi thêm gì nữa, chỉ im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ xe, lòng trĩu nặng với những suy nghĩ khó tả.
Cao Lăng Khiết ngồi trong xe, ánh mắt của anh vẫn không thay đổi, lạnh lùng như mọi khi. Dường như anh chẳng bận tâm đến việc Tịch Miên đang cảm thấy gì, bởi tất cả những gì anh làm chỉ là để thực hiện ý nguyện của Cao lão gia.
Hai chiếc xe lướt nhanh trên con đường rộng lớn, tiến về phía sân bay quốc tế. Cố Tịch Miên ngồi trong xe, ngây người nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cảnh vật xung quanh cứ nhanh chóng thay đổi, những tòa nhà chọc trời, những chiếc xe sang trọng, đặc biệt là dòng người đông đúc, tất cả khiến cô cảm thấy choáng ngợp. Đây không phải là thế giới mà cô từng biết đến, mọi thứ đều quá xa lạ và hào nhoáng.
Khi xe dừng lại trước cổng sân bay, Cao Lăng Khiết bước ra khỏi xe, không thèm nhìn lại, ra hiệu cho Tịch Miên đi theo anh. Cô bước xuống xe, cố gắng nhanh chóng hòa nhập với không khí xung quanh, nhưng bước chân của cô như bị kéo lại bởi cái nhìn của những người qua đường.
Những ánh mắt tò mò và thậm chí là khinh miệt từ những cô gái xinh đẹp đang đứng xung quanh khiến cô cảm thấy mình như một vật thể lạ. Những người đẹp, ăn mặc sành điệu và toát lên vẻ quyến rũ, đều quay sang nhìn Cao Lăng Khiết với sự ngưỡng mộ rõ rệt.
Ngay khi Cao Lăng Khiết bước đi, một vài cô gái xinh đẹp nhanh chóng chạy đến, vây lấy anh như những con thiêu thân lao vào ánh sáng.
Họ cười nói, tay vung vẩy, đôi mắt đầy vẻ khát khao và lả lướt. Những tiếng cười khúc khích vang lên khiến không khí xung quanh trở nên ngột ngạt. Các cô gái cất giọng ngọt ngào, cố gắng thu hút sự chú ý của anh.
"Cao tổng, anh hôm nay trông thật đẹp trai!" Một cô gái nói, đôi mắt sáng long lanh, vẫy tay chào Cao Lăng Khiết: "Có thể cho em xin số điện thoại của anh không?"
"Cao tổng, lâu rồi không gặp anh! Anh có thời gian uống cà phê với em không?" Một cô gái khác bước đến gần hơn, tay vươn ra khẽ chạm vào tay anh.
Cao Lăng Khiết chỉ nhếch môi, ánh mắt không thay đổi, lạnh lùng và xa cách, như thể không hề quan tâm đến sự xuất hiện của họ. Anh chỉ gật nhẹ đầu, đáp lại một cách mơ hồ, không muốn dừng lại lâu.
"Xin lỗi, tôi bận." Anh nói, giọng lạnh nhạt, rồi tiếp tục bước đi, không nhìn lại.
Tịch Miên bỗng cảm thấy mình trở thành một cái bóng mờ nhạt giữa đám đông. Cô cố gắng đi theo Cao Lăng Khiết, nhưng những cô gái vây quanh anh khiến cô không thể tiến lên được. Cơn xô đẩy không thương tiếc từ những người xung quanh làm cô phải loạng choạng. Một cô gái bước ngang qua cô, không ngần ngại va vào vai Tịch Miên.
"Ôi, xin lỗi." Cô gái đó nói, nhưng giọng điệu lại thiếu đi sự chân thành, chỉ lạnh nhạt nhìn Tịch Miên một cái rồi quay lại với nhóm bạn.
Cảm thấy bực bội, Tịch Miên hét lên: "Các cô có thể đừng đẩy tôi như thế không?"
Một cô gái khác lườm cô, mỉm cười khinh bỉ: "Đừng tưởng mình là ai mà la lớn như thế. Đừng làm phiền Cao tổng, cô biết mình là ai không?" Cô ta nói, ánh mắt châm biếm nhìn Tịch Miên từ đầu đến chân.
Tịch Miên nhìn về phía Cao Lăng Khiết, cảm thấy càng lúc càng xa cách, như thể mình không có giá trị gì trong thế giới này. Tuy nhiên, cô không nói gì thêm, chỉ tiếp tục theo sau anh, cố gắng không để sự khó chịu bộc lộ quá rõ.
Bất ngờ, lại có một cô gái vô tình đẩy mạnh vào Tịch Miên khiến cô ngã về phía trước. Không kịp phản ứng, cô cảm thấy mình bị xô đẩy không thương tiếc giữa đám đông. Cảm giác mất phương hướng khiến cô không thể giữ thăng bằng.
Tịch Miên bực bội: "Cô nữa, cô có thể đừng đẩy tôi như thế không?"
Giọng Tịch Miên run run, nhưng cũng không giấu nổi sự tức giận. Cô không quen với sự coi thường như thế, và càng không thể chịu đựng việc mình bị coi như không tồn tại giữa đám đông.
Những cô gái xung quanh nghe thấy vậy mới chịu dừng lại, nhưng ánh mắt của họ vẫn không mấy thiện cảm, họ chỉ lườm cô một cái rồi quay lại với Cao Lăng Khiết, không hề để ý đến cô thêm nữa. Tịch Miên hít một hơi dài, tự nhắc bản thân phải bình tĩnh, nhưng sự bực tức vẫn không thể nguôi.
Cô nhìn Cao Lăng Khiết, cảm thấy mối quan hệ này càng ngày càng trở nên khó khăn và khó hiểu. Anh vẫn lạnh lùng bước đi, chẳng chút bận tâm đến những gì đang xảy ra xung quanh.
Cao Lăng Khiết bước đi nhanh chóng, không nói thêm lời nào, mái tóc bạch kim gọn gàng, bóng lưng cao lớn toát lên vẻ lạnh lùng khó gần. Anh dẫn Cố Tịch Miên đi xuyên qua dãy hành lang đông người, rồi rẽ vào khu vực phòng chờ VIP – nơi sang trọng hoàn toàn trái ngược với phần còn lại của sân bay.
Cửa kính mở ra, điều hòa mát lạnh ùa vào khiến Tịch Miên vô thức rùng mình. Căn phòng được bài trí tinh tế với ghế sofa da cao cấp, quầy bar nhỏ, đèn trần ánh vàng dịu nhẹ và hương thơm thoang thoảng của tinh dầu.
Lăng Khiết đưa cho cô hai tấm vé máy bay kẹp trong ví da màu đen, giọng anh đều đều:
"Vé hạng thương gia. Em có thể ở đây nghỉ ngơi, ăn uống thoải mái. Hai tiếng nữa sẽ lên máy bay."
Tịch Miên ngơ ngác nhìn hai tấm vé trên tay, chưa kịp hỏi gì thì anh đã quay người bước đi. Trước khi đi, anh liếc nhìn cô một cái, ánh mắt như đọc được mọi thứ nhưng lại chẳng buồn nói ra. Anh rút điện thoại từ túi vest, vừa đi vừa nhấn máy, sau đó đẩy cửa khu vực dành cho người hút thuốc và bước vào bên trong.
Cánh cửa đóng lại, tách biệt hoàn toàn âm thanh bên ngoài. Qua lớp kính mờ, Tịch Miên chỉ thấy bóng anh đứng nghiêng người, một tay cầm điện thoại, một tay đút túi quần. Khí chất lạnh lùng bao quanh như sương mù buổi sớm.
Còn lại một mình trong phòng chờ sang trọng, Tịch Miên siết chặt xấp vé trong tay. Ánh đèn vàng trên đầu phản chiếu vào đôi mắt cô, sâu thẳm một tia hoang mang và nghi hoặc. Đây là lần đầu tiên cô bước vào nơi xa hoa như vậy – mà lại không phải bằng năng lực của bản thân.
Cô khẽ thì thầm: "Thế giới của người giàu... đúng là mình không thuộc về."
Mùi đồ ăn bốc lên từ quầy buffet như một đòn chí mạng đánh thẳng vào chiếc bụng đói meo của Cố Tịch Miên. Hương thơm của thịt nướng, bánh mì mới ra lò, súp kem béo ngậy và trái cây tươi mát hòa quyện vào nhau, khiến cổ họng cô khô khốc, nước miếng gần như muốn trào ra ngoài.
Cô nuốt khan, nhẹ nhàng tháo chiếc balo cũ kỹ đang đeo trên vai, cẩn thận nhét học bạ và hồ sơ vào bên trong, rồi kéo khóa lại thật kỹ như thể đang cất giữ một kho báu. Sau đó, cô hít một hơi sâu, chậm rãi bước từng bước về phía quầy buffet như một chiến sĩ chuẩn bị ra trận.
Khi đến nơi, một cô nhân viên mặc đồng phục trắng thanh lịch, cài nơ đỏ, nở một nụ cười rạng rỡ:
"Chào tiểu thư, mời cô dùng bữa. Cô có muốn dùng trà hay nước trái cây trước không ạ?"
Tịch Miên đứng khựng lại.
Ánh mắt cô dừng trên đĩa thức ăn bày biện đẹp như tranh vẽ, rồi lướt lên khuôn mặt thân thiện của cô nhân viên. Một giây, hai giây.. rồi mười giây trôi qua.
Miệng cô mấp máy, nhưng không phát ra âm thanh nào. Cô muốn nói "cho tôi một ly nước cam", hay ít nhất là "cảm ơn".. nhưng tất cả cứ mắc kẹt nơi cổ họng. Sự xa lạ của môi trường xung quanh, sự sang trọng vượt khỏi trí tưởng tượng khiến cô đột nhiên cảm thấy mình lạc lõng.
Cô nhân viên nghiêng đầu, vẫn mỉm cười dịu dàng: "Tiểu thư?"
Tịch Miên giật mình, đỏ mặt cúi đầu, khẽ nói lí nhí như sợ người khác nghe thấy: "Cho.. cho em một ly nước lọc được không ạ?"
Cô nhân viên hơi sững người một chút, nhưng rồi vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp: "Tất nhiên rồi, tiểu thư chờ chút nhé."
Cố Tịch Miên thở ra, tim đập loạn nhịp. Cô âm thầm tự trách mình: Mình đang làm gì thế này? Chỉ là ăn thôi mà.. sao lại sợ đến vậy?
Nhưng dù vậy, đôi mắt cô vẫn không thể rời khỏi khay đồ ăn thơm lừng kia.. và bụng cô thì vừa réo lên một tiếng đầy đáng thương.