Tịch Miên bước lặng lẽ bên cạnh Cao Chiêu Dương, bước chân chậm rãi vang lên trên nền gạch cũ kỹ của lối đi bí mật. Cô không nói gì, chỉ lặng im như đang ôm một cơn bão nhỏ trong lòng, còn Chiêu Dương thì vẫn giữ vẻ trầm ổn thường ngày, dường như đang cố gắng không để cảm xúc len vào ánh mắt mình.
Cánh cửa lò sưởi phía sau lặng lẽ khép lại khi cả hai quay về phòng ngủ của Tịch Miên. Ánh đèn vàng nhạt lan nhẹ trên nền gỗ và tấm rèm mỏng lay động trong gió thu dịu nhẹ từ hồ Chiêu Dương. Căn phòng yên ắng như một cái kén, cách biệt với thế giới đầy biến động bên ngoài.
Chiêu Dương quay lưng chuẩn bị rời đi, một tay đã đặt lên đế chân đèn.
Nhưng.. Một cảm giác nhẹ nhàng giữ anh lại.
Tịch Miên đưa tay ra, ngón tay mảnh khảnh nắm lấy vạt áo sơ mi trắng vẫn còn chút ẩm ướt của anh. Ánh mắt cô hơi rũ xuống, giọng khẽ như gió:
"Ở lại với em... tối nay được không?"
Chiêu Dương sững lại.
Một giây.
Hai giây.
Rồi Cao Chiêu Dương từ từ quay đầu lại. Đôi mắt xanh lam ấy thoáng hiện sự ngạc nhiên, sau đó là thứ cảm xúc sâu lắng khó gọi tên.
Tịch Miên không nhìn Cao Chiêu Dương, nhưng ngón tay vẫn không buông, khẽ run như chính nhịp tim cô lúc này.
"Không phải vì em sợ ma.." Cô cắn môi: "Chỉ là... em không muốn ở một mình. Không phải đêm nay."
Cao Chiêu Dương lặng thinh nhìn cô gái nhỏ trước mặt.
Không còn cái vẻ ngang ngạnh, hay ánh mắt chán ghét mỗi lần anh trêu chọc. Giờ đây chỉ là một Cố Tịch Miên đang gồng mình chịu đựng một bí mật quá lớn, một cơn hỗn loạn không hồi kết.
Cuối cùng, Cao Chiêu Dương bước lại, đưa tay lên nhẹ nhàng gỡ tay Cố Tịch Miên khỏi áo mình – nhưng chỉ là để nắm lấy bàn tay ấy.
"Được. Anh ở lại."
Cao Chiêu Dương nói, nhẹ như thể đó là điều tự nhiên nhất trên đời.
Cao Chiêu Dương vừa kéo chiếc ghế cạnh giường ra để ngồi thì bất chợt quay đầu lại, khóe môi cong lên với vẻ trêu chọc quen thuộc:
"Mà này, bé con..." Cao Chiêu Dương nghiêng người, tay chống cằm, ánh mắt lóe lên tia giảo hoạt: "Em còn nhớ lần trước ngủ chung với anh không? Lúc mới sáng sớm em cắn vào cơ bụng anh một phát rõ đau. Cứ tưởng bị chuột gặm. Từ đó đến giờ anh vẫn còn sợ đấy..."
Cố Tịch Miên ngẩng phắt đầu lên, mặt đỏ bừng.
"Anh nói xàm gì đó? Là do tai nạn!" Cô hừ lạnh, trừng mắt, cố che đi sự bối rối.
Nhưng Chiêu Dương vẫn chẳng buông tha. Anh chống tay lên thành giường, cúi sát mặt cô, nụ cười tà tứ:
"Nhưng mà công nhận... răng em bén ghê."
"Cao Chiêu Dương!"
Cố Tịch Miên giận đến mức giật chăn trùm lên đầu, không thèm đôi co nữa. Cô quấn chặt người trong lớp chăn bông, chỉ chừa lại đôi mắt xinh đẹp ló ra khỏi đống vải, lạnh lùng trừng anh:
"Nếu anh dám ra khỏi phòng này, em sẽ lập tức dùng quyền lực tân gia chủ.. xóa tên anh khỏi gia phả nhà họ Cao. Tin không?"
Chiêu Dương đứng thẳng người, hai tay giơ lên giả vờ đầu hàng, vẻ mặt đầy kịch tính:
"Ôi trời ơi, cô chủ nhỏ thật đáng sợ. Đến quyền lực tối cao của nhà họ Cao mà cũng mang ra uy hϊếp người ta..."
Cao Chiêu Dương vừa nói vừa cười, ánh mắt vẫn dịu dàng nhìn cô gái đang giả vờ cứng cỏi trước mặt mình: "Rồi, không đi nữa. Anh sẵn sàng hi sinh vì sự bình yên của "Tân Gia Chủ Đại Nhân"."
Tịch Miên thở một hơi, quay mặt vào trong. Nhưng khóe môi lại cong cong - nụ cười nhè nhẹ không giấu được dưới lớp chăn mềm.
Cố Tịch Miên lặng lẽ ôm gối, ngồi nghiêng người quan sát Cao Chiêu Dương. Anh vừa kéo chiếc gối ra sofa, tính xoay lưng nằm ngủ thì cô lại nhìn xuống chiếc giường kingsize mình đang nằm, trống trải đến mức... thật dư chỗ.
Cố Tịch Miên hừ một tiếng trong cổ họng, ngồi bật dậy, tóc đen dài xõa xuống vai. Ánh mắt lạnh tanh như thường ngày, giọng thản nhiên nhưng không giấu được chút mệnh lệnh:
"Lên đây. Chỗ kế bên còn dư."
Cao Chiêu Dương hơi khựng lại, quay đầu sang với vẻ ngạc nhiên thích thú, môi cong lên:
"Cô chủ nhỏ mời đấy nhé.. không phải tự ý leo lên đâu nha."
Nhưng khi Cao Chiêu Dương vừa bước lại gần, tay đưa lên cởi hai cúc áo sơ mi trắng – để lộ cơ ngực rắn chắc và làn da ấm, anh cau mày than thở:
"Phòng em lúc nào cũng nóng thật. Không trách lúc trước anh bị cắn.. chắc vì ngủ nóng quá nên mơ mộng linh tinh."
"Ai cắn anh hồi nào?" Cố Tịch Miên trợn mắt.
Không nói nhiều, cô bực dọc cầm điều khiển điều hòa, bấm một phát chỉnh nhiệt độ từ 26 độ xuống thẳng 20 độ, lạnh như Bắc Cực: "Thử xem cái cơ bụng kia chịu được nhiệt độ này bao lâu."
Cao Chiêu Dương khẽ rùng mình, nhưng lại nhướng mày đầy trêu chọc: "Muốn đóng băng trai đẹp nhà họ Cao luôn à?"
Anh bước tới giường, không khách sáo leo lên, kéo chăn đắp hờ rồi quay sang nhìn cô. Tịch Miên vẫn quay lưng, gác tay lên gối ôm, không nói một lời. Nhưng đôi tai cô lại đỏ lên, không hề trốn được ánh mắt sắc bén kia.
Chiêu Dương khẽ cười, nói nhỏ:
"Chúc cô chủ nhỏ ngủ ngon.. đừng có nằm mơ cắn người nữa đấy."
"Anh câm miệng."
Đèn ngủ tắt. Trong căn phòng lạnh ngắt, lại có hai trái tim đang rối loạn âm thầm.
Cố Tịch Miên trở mình, chiếc chăn mỏng trượt khỏi vai, cô vô thức quay sang, và... chạm trúng gương mặt của Cao Chiêu Dương.
Khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở nhè nhẹ của Cao Chiêu Dương phả vào trán mình. Gương mặt anh dưới ánh đèn ngủ dịu nhẹ trông vừa lạnh lùng, vừa yên bình đến lạ. Đẹp đến mức khiến Cố Tịch Miên phải dời mắt đi một chút cho khỏi ngượng.
Cao Chiêu Dương hé mắt, ánh mắt xanh lam mơ màng nhưng vẫn cong khóe môi:
"Còn chưa ngủ à?"
Cố Tịch Miên kéo gối lại ôm, đôi chân co lên như một con mèo nhỏ cuộn tròn:
"Không ngủ được. Tự nhiên muốn kể chuyện cổ tích cho anh nghe."
Cao Chiêu Dương bật cười khẽ, giọng khàn khàn:
"Giờ ai kể chuyện cho ai ngủ vậy?"
"Em kể." Cố Tịch Miên hắng giọng rồi nói tiếp: "Nghe đi, đừng có chen ngang."
"Tuân lệnh, cô chủ nhỏ."
Chiêu Dương chỉnh lại gối, nghiêng đầu sang phía Cố Tịch Miên, tay lười biếng đặt dưới gối, như thể sẵn sàng nghe bất kỳ điều gì từ cô, dù là câu chuyện cổ tích ngốc nghếch hay những bí mật mà cô chưa từng nói ra.
Tịch Miên thì thầm, ánh mắt mơ màng nhìn Cao Chiêu Dương:
"Ngày xưa, có một con cáo trắng thông minh, nhưng chẳng ai dám đến gần nó cả, vì ai cũng bảo nó rất lạnh lùng, rất khó ưa.."
Cao Chiêu Dương bật cười khẽ: "Nghe quen ghê."
"Im. Nghe tiếp."
Cố Tịch Miên tiếp tục kể, giọng đều đều nhưng ấm áp, đôi lúc quay sang nhìn người bên cạnh đang lắng nghe thật chăm chú, ánh mắt dịu dàng lạ thường.
Câu chuyện kéo dài mãi.. cho đến khi Cố Tịch Miên ngáp một cái, đầu đυ.ng trúng vai Cao Chiêu Dương lúc nào không hay.
"Ngủ rồi à?" Cao Chiêu Dương hỏi nhỏ, nhưng không lay cô dậy.
Cao Chiêu Dương nằm yên, để yên Cố Tịch Miên như thế, mắt khẽ nhắm lại, đôi môi vẫn giữ nụ cười mơ hồ.
"Cô chủ nhỏ của nhà họ Cao, kể chuyện cũng đáng yêu ra phết."