Cố Tịch Miên khẽ bước theo Cao Chiêu Dương, tay cô bất giác nắm lấy tay anh, lòng bàn tay hơi lạnh của anh khiến cô rùng mình nhẹ, nhưng lại không buông ra. Ngược lại, bàn tay ấm áp ấy siết lại rất vừa vặn, như thể cả hai đã quen thuộc với cử chỉ ấy từ lâu rồi.
Hành lang ngầm nhỏ hẹp, tường đá phủ đầy rêu phong. Không khí bên trong hơi lạnh, có chút ẩm ướt, nhưng hương bạc hà nam tính từ người Chiêu Dương lại như vẽ một vùng không khí riêng quanh anh, sạch sẽ, rõ ràng, có chút gì đó quyến rũ.. và nguy hiểm.
"Đi đâu thế?" Cố Tịch Miên hỏi, giọng nhỏ nhẹ vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Cao Chiêu Dương không đáp.
Chỉ khẽ quay đầu lại, ánh mắt lam sâu thẳm lướt qua Cố Tịch Miên, ánh nhìn đó không phải là từ chối, mà là... giữ kín bí mật cho đến phút cuối.
Họ dừng lại trước một cánh cửa sắt cổ, đã rỉ sét nhưng cơ cấu khóa điện tử lại hoàn toàn hiện đại, tương phản đến kỳ lạ.
Chiêu Dương cúi người, gõ nhẹ lên khung cửa rồi nhập một dãy số: "314928"
Tạch.
Cánh cửa bật mở nhẹ như có người chờ sẵn bên trong. Một hơi gió lạnh phả ra, mang theo mùi giấy cũ, mùi da thuộc của bìa sách, và một chút... mùi kim loại.
Tịch Miên mở to mắt: "Sao anh biết mật mã?"
Cao Chiêu Dương khẽ cười, ánh mắt liếc qua cô như thể đang cười một bí mật mà chỉ hai người biết:
"Là nhóc Hàn Dạ. Thằng nhóc đó vô tình tìm ra mấy đoạn mã toán học từ mấy bản vẽ cũ của ông nội. Lúc đầu anh tưởng nó vẽ chơi, ai ngờ là sáu bài toán dạng mở, mỗi bài giải ra một con số."
"Tổng hợp lại... thành sáu chữ số của mật mã này."
Tịch Miên nhướng mày: "Thì ra anh lợi dụng thiên tài toán học nhỏ tuổi?"
"Không lợi dụng. Là hợp tác. Anh thấy số, nó thấy công thức. Ghép lại, mở được lối này."
Cao Chiêu Dương đưa tay ra, lịch thiệp:
"Công chúa, thư viện mật chờ em khám phá."
Tịch Miên hơi ngần ngại nhưng vẫn nắm lấy tay Cao Chiêu Dương.
Bên trong thư viện mật, bóng tối đặc quánh như nuốt trọn mọi tiếng động. Cao Chiêu Dương đưa tay bật công tắc nhỏ giấu trên khung cửa, ánh sáng vàng nhạt lan dần khắp nơi, lộ ra một không gian bao la chất đầy sách, cổ kính và phủ bụi thời gian.
Cao Chiêu Dương thành thạo bước lên tầng ba bằng cầu thang gỗ uốn lượn – nơi chỉ những người từng khám phá nơi này mới có thể nhớ rõ vị trí từng thanh bậc.
Chiếc áo sơ mi trắng ôm sát người Cao Chiêu Dương vẫn còn vương chút ẩm ướt, ánh sáng đèn phản chiếu lên tóc bạch kim càng khiến dáng người anh thêm phần chói mắt.
Cố Tịch Miên đứng dưới, ngẩng đầu nhìn theo, bối rối vì tim mình lại đập lệch một nhịp.
Chiêu Dương với tay lấy một cuốn album cũ bìa da màu nâu sậm, da đã bong tróc từng góc, mùi ẩm mục của giấy cũ lẫn vào trong không khí. Anh mang xuống tầng một, đặt nhẹ lên bàn đọc sách bằng gỗ sồi, rồi kéo ghế ra cho Tịch Miên.
"Anh nghĩ... em nên xem cái này."
Tịch Miên ngồi xuống, lòng bàn tay bất giác siết lại. Cô đưa tay mở từng trang, cùng lúc Chiêu Dương cũng nghiêng đầu sát cô, hai gương mặt gần đến mức gần như chạm vào nhau.
Trang thứ ba là một bức ảnh gia đình.
Bức ảnh hơi mờ, mang gam màu cũ kỹ như thể thời gian đã phủ bụi ký ức lên đó. Phía sau ảnh, nét bút máy ghi rõ: "Tháng 10, năm xxxx – Nhã Nguyệt Biệt Thự."
Tức là khoảng 20 năm trước.
Trong ảnh:
Cố Nhạc Yên, mẹ của Tịch Miên, đang bế một đứa bé sơ sinh – mặt bị che khuất, không thể nhận ra giới tính.
Cao lão gia – Cao Mạnh Quân, đứng cạnh bà, đang bế một đứa bé chừng hai tuổi, khuôn mặt rõ ràng, đôi mắt lanh lợi.
Sau lưng họ là Cao Thế Minh (cha Chiêu Dương) và Cao Thành Tề (bác cả).
Chiêu Dương nhíu mày, ngón tay chạm nhẹ lên đứa bé hai tuổi trong ảnh: "Không đúng.."
Tịch Miên ngẩng lên: "Cái gì?"
Cao Chiêu Dương nhìn cô, giọng hạ xuống, sắc bén: "Anh sinh ra ở Thượng Hải. Có giấy chứng sinh tại bệnh viện quốc tế. Và gen của tụi anh đều là tóc bạch kim với mắt xanh, đứa bé này có mắt xanh như tóc lại là màu đen. Không ai trong nhà.. khớp với đứa bé này cả."
Cao Chiêu Dương dừng lại, mắt ánh lên vẻ hoài nghi sâu sắc: "Đứa bé hai tuổi này.. không phải người của Cao gia."
Tịch Miên im lặng, đầu óc quay cuồng.
Tấm ảnh là thật.
Tịch Miên ngẩng đầu, nhìn Chiêu Dương, giọng khẽ run: "Tấm ảnh này... là từ 20 năm trước. Nhưng em chỉ mới 17... Vậy đứa bé sơ sinh trong tay mẹ em không thể là em."
Cao Chiêu Dương gật đầu chậm rãi, ánh mắt đã sớm đanh lại từ khi nhìn thấy thời gian ghi trên mặt sau tấm ảnh. Anh xoay cuốn album lại, ngón tay chỉ vào nét bút máy rõ ràng:
"Tháng 10 – 20 năm trước – Biệt thự Nhã Nguyệt."
"Chính xác. Nếu năm đó mẹ em đã bế một đứa bé sơ sinh, thì người đó... không phải là em. Có thể là một đứa trẻ khác. Một người... sinh trước em."
Cố Tịch Miên lặng đi. Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cô từng tin rằng mình là đứa con duy nhất của Cố Nhạc Yên, nhưng tấm ảnh kia như một cái tát vào nhận thức ấy.
Đứa bé sơ sinh bị xé mất mặt kia là ai?
Còn đứa bé hai tuổi do Cao lão gia bế - rốt cuộc là con của ai?
Chiếc vòng bạc khắc tên "Minh Lạc" lại vừa khít với cổ tay một đứa trẻ tầm hai tuổi – điều đó khiến cô không thể không nghi ngờ:
Có phải.. đứa trẻ ấy là "Minh Lạc"? Là một người anh, người chị... hoặc người em đã bị giấu đi?
Còn cô, Cố Tịch Miên, lại trở thành người được thừa kế toàn bộ tài sản của Cao lão gia.. tại sao?
Chiêu Dương khẽ cau mày:
"Bức ảnh này tồn tại ở tầng ba của một thư viện mật – nghĩa là ông nội anh từng giấu nó. Nhưng nếu đã giấu thì tại sao lại để sót lại một tấm duy nhất?"
Không khí như bị kéo căng. Những câu hỏi không có lời giải cứ như những sợi tơ vô hình quấn quanh tim Tịch Miên.
Cố Tịch Miên khẽ siết chặt mép bàn gỗ, ánh mắt dán chặt vào bức ảnh cũ đã ố vàng theo thời gian. Cô cảm thấy l*иg ngực như bị ép chặt, hơi thở mỗi lúc một gấp gáp hơn, chẳng khác nào bị ai đó đặt tảng đá lớn đè lên tim.
"Chiêu Dương..." Cố Tịch Miên gọi khẽ, ánh mắt mông lung.
Cao Chiêu Dương lúc này không còn giữ vẻ phong lưu thường ngày nữa, đôi mắt xanh lam của anh dán vào bức ảnh, nheo lại, ánh nhìn sắc như dao. Rõ ràng anh đang suy luận rất nghiêm túc.
Cao Chiêu Dương quay sang nhìn cô gái đang lạc giữa cảm xúc mơ hồ: "Em bình tĩnh lại đi. Việc này... cần thời gian."
Cao Chiêu Dương chậm rãi đẩy bức ảnh lại gần phía Cố Tịch Miên, ngón tay gõ nhẹ lên dòng chữ ghi năm tháng phía sau:
"Mai mình sẽ đến Hàn Sơn Tự. Anh có linh cảm.. nơi đó sẽ có manh mối gì đó, nhất là khi liên quan đến Minh Lạc và mẹ em."
Tịch Miên gật nhẹ, cổ họng khô khốc. Đầu óc cô quay cuồng như thể đang cố nhồi nhét hàng trăm câu hỏi chưa lời giải.
Tại sao cô – một người tưởng chừng chẳng liên quan gì đến gia tộc họ Cao – lại xuất hiện trong ảnh gia đình họ?
Tại sao mẹ cô lại bế một đứa trẻ không rõ danh phận trong biệt thự nhà họ Cao?
Và.. đứa bé hai tuổi kia, rốt cuộc là ai?
Chiêu Dương chống cằm, trầm tư:
"Kết thúc kỳ nghỉ, anh sẽ đi gặp cha. Dù ông ấy chưa bao giờ là người dễ nói chuyện.. nhưng có lẽ ông ấy biết rõ thứ mà ngay cả ông nội cũng muốn giấu."
Chiêu Dương quay đầu: "Anh sẽ tìm ra tất cả những gì liên quan đến bức ảnh này, đến em.. và cả quá khứ của mẹ em."
Trong khoảnh khắc đó, Tịch Miên cảm thấy lòng mình dịu đi một chút - giữa mớ hỗn độn ký ức và bí mật, ít nhất.. vẫn có một người, đang đứng về phía cô.