Cố Tịch Miên ngồi một mình trong căn phòng ngủ rộng lớn, nơi từng là chốn nghỉ ngơi của Cao lão, nay thuộc về cô theo di chúc. Căn phòng vẫn còn nguyên vẹn mùi hương trầm hương và mùi gỗ sồi cũ, cùng ánh sáng ấm áp từ cửa sổ lớn nhìn ra hồ Chiêu Dương. Nhưng trong cô lúc này là một cơn bão hỗn loạn và rối bời.
Trên lòng bàn tay Cố Tịch Miên là bức ảnh cũ, người phụ nữ trẻ, khuôn mặt thanh thoát của Cố Nhạc Yên, bế trên tay một đứa bé. Và cạnh đó là chiếc vòng tay bằng bạc nhỏ xíu, kích thước chỉ vừa đủ cho cổ tay của một đứa trẻ. Vòng bạc mờ xỉn theo thời gian, nhưng vẫn còn thấy rõ dòng khắc tinh xảo phía trong:
"Minh Lạc."
Cố Tịch Miên siết chặt vòng tay lại.
Minh Lạc là ai?
Không phải tên của Cố Tịch Miên.
Cũng không thể là Cao Chiêu Dương, bởi anh là con trai ruột của bà Phí Dung Linh, sinh tại bệnh viện quốc tế Thượng Hải, có đầy đủ hồ sơ và giấy tờ.
Vậy thì đứa bé trong hình... là ai?
Minh Lạc – có phải là người anh (hoặc em) chưa từng được nhắc đến? Hay là.. chính là người đã biến mất khỏi tấm ảnh?
Và tại sao chiếc vòng lại nằm trong phòng của biệt thự Nhã Nguyệt?
Ông ấy – người đã để toàn bộ tài sản lại cho Cố Tịch Miên – là đang chuộc lỗi.. hay để lại lời nhắn cuối cùng?
Cơn đau bắt đầu xoáy vào đầu, như từng mạch máu đập loạn lên trong thái dương.
Cố Tịch Miên chín tuổi, mẹ cô bị tai nạn ô tô, không rõ nguyên nhân.
Và ngay một năm trước đó, Hàn Dạ – khi ấy tám tuổi – đã vô tình bắn trúng một người phụ nữ lạ mặt ở Hàn Sơn Tự.
Hai sự kiện... cách nhau một năm.
Tịch Miên thấy đầu óc như quay cuồng. Những sợi chỉ bị đứt đang dần nối lại thành một tấm lưới kín, siết lấy ngực cô.
Cố Tịch Miên ngã xuống giường, tay vẫn cầm chặt chiếc vòng và tấm ảnh, trán vùi vào gối mềm, mắt nhắm nghiền trong cơn nhức đầu và khó chịu dữ dội. Hơi thở cô nặng dần, l*иg ngực phập phồng, như thể đang bị đè nặng bởi hàng trăm câu hỏi không ai trả lời.
Ngoài cửa, tiếng gió lùa khẽ qua hành lang, tiếng bước chân xa xa vang lên... là Tề Vũ, hoặc có thể là Cao Chiêu Dương.
Tiếng ken két chói tai phát ra từ lò sưởi gạch vang vọng trong phòng, như tiếng ai đó đang kéo lê kim loại dưới nền nhà.
Cố Tịch Miên nhíu mày, lăn người sang bên, định trùm gối lên đầu thì chợt nghe tiếng nói quen thuộc vang lên phía trên trần - rõ ràng là Cao Chiêu Dương:
"Bé con, xoay cái đế chân đèn cầy kế bên em đi. Cái màu đồng á."
Cố Tịch Miên nhướng mày, nằm yên vài giây, không trả lời. Rồi thở dài, bất lực pha chút cam chịu: "Lại nữa hả?"
Cố Tịch Miên ngồi dậy, kéo tấm chăn sang bên, đôi mắt vẫn còn mơ hồ vì cơn đau đầu vừa rồi. Nhìn sang chiếc bàn gỗ sát tường, đúng là có một chân đèn cầy màu đồng cổ, thấp và nặng, có vẻ được gắn cố định vào mặt bàn.
Cố Tịch Miên bước tới, đặt tay lên đế đèn, hơi nghiêng nghiêng thử, không lung lay. Nhưng khi xoay thử, cô giật mình: Nó xoay được tròn 360 độ như một bánh răng cài bên trong. Cô thử xoay thêm vài vòng nữa nhưng không thấy thay đổi gì, cũng không nghe tiếng lạch cạch nào báo hiệu cơ quan bí mật nào đó:
"Xoay hoài không ra cái gì hết á!"
Một tiếng cười khẽ vang lên từ.. trong tường?
Không, từ ống dẫn khói nối tầng áp mái. Lại là cái thói quen quái đản của Cao Chiêu Dương, chuyên dùng những lối bí mật và lỗ kỹ thuật để "đột nhập" vào phòng người khác – đặc biệt là phòng Cố Tịch Miên.
"Em xoay sai rồi. Có công thức mà."
Giọng Cao Chiêu Dương thản nhiên vang lên, y như đang giảng bài trên lớp:
"Vị trí góc mở của đế đèn là, em cần xoay đến = (π/4) + lim (x→0) (1/x – cot x). Sau đó giữ 3 giây, rồi ngược lại đúng 90 độ."
Tịch Miên trừng mắt nhìn cái đế đèn, rồi ngẩng lên trần nhà như thể có thể ném một ánh nhìn sát thương xuyên gạch đến thẳng mặt Cao Chiêu Dương:
"Anh đang chơi em đó hả?"
"Không hề!" Chiêu Dương cười nhẹ: "Chỉ là cơ chế bảo mật do ông nội thiết kế, dùng một chuỗi giải tích để khóa cơ quan. Mật mã nằm trong tủ sách, tập "Giải Tích Ứng Dụng" – có đánh dấu rồi."
"Anh nói vậy mà em hiểu chết liền á!"
"Không hiểu thì... gọi Cao Hàn Dạ. Nó thì giải giùm em trong 2 giây."
Cố Tịch Miên trề môi. Gọi Hàn Dạ? Cậu ta mà biết, thế nào cũng cười cợt cô thêm mấy ngày.
Cố Tịch Miên ngồi phịch xuống ghế, chống cằm nhìn cái chân đèn.
Cố Tịch Miên nhăn mặt, lặp lại lời của Cao Chiêu Dương như một con vẹt mệt mỏi:
"= (π/4) cộng với lim x tiến về 0 của.. 1 chia x trừ cot x... bla bla..."
Cố Tịch Miên buông tay khỏi cái chân đèn, xoay người bước về giường như thể vừa phải nghe một bài thuyết giảng triết học cổ đại bằng tiếng Ai Cập.
"Em không thích mở đó." Cố Tịch Miên nói lớn, nằm sấp mặt xuống gối, giọng nghèn nghẹt như bị chôn sống trong lông vũ: "Anh thích thì anh tự mở đi, lén lút chui ống khói vô phòng người ta, còn bắt người ta chơi toán."
Một tiếng thở dài kịch tính vang lên từ trong ống dẫn khói - đúng chất "drama king" của Cao Chiêu Dương: "Tại sao... tại sao thế giới này lại lạnh lẽo đến vậy... Tại sao em lại nhẫn tâm với anh như vậy, bé con?"
Cố Tịch Miên không thèm ngẩng đầu. Đáp lại chỉ là tiếng gối bị bóp mạnh: "Anh còn lải nhải nữa là em đem cái chân đèn quăng vô lò đốt cho rồi."
"Không được!" Giọng Chiêu Dương đổi tông ngay lập tức, hoảng hốt đến mức nghe như sắp tụt khỏi ống dẫn: "Bên dưới đó là cơ quan thật mà! Anh... anh muốn em mở nó vì... ờm..."
Tịch Miên vẫn không phản ứng.
"... Ờm thì... có một... cái hộp. Ừ, cái hộp nhỏ xinh, bên trong là bút tích của ông nội đó! Và – và– vài tấm hình cũ.. có thể có cả mẹ em đó, biết đâu đó là manh mối..."
Tịch Miên khịt mũi.
Cao Chiêu Dương đang năn nỉ cô mở một cái bẫy cơ quan được giấu trong chân đèn, bằng mọi chiêu trò từ nước mắt cá sấu đến tung tin tình cảm.
"Thôi được rồi! Đáp án là xoay đúng 225 độ, giữ 3 giây, rồi xoay ngược lại 90 độ. Không cần giải tích gì cả, đừng đánh giá sai IQ toán học của em nữa..."
Cố Tịch Miên hơi nghiêng đầu, nheo mắt nhìn lên trần, nghi ngờ: "Sao không nói vậy từ đầu?"
"Anh thử xem em có tò mò không mà!"
"Cút khỏi cái ống đó liền."
"Không! Chưa mở xong anh chưa đi."
"Anh là cú mèo hả?"
"Là thám tử bóng đêm."
"Là tên rỗi việc."
"Là người đang nhờ em mở kho báu."
Tịch Miên thở dài lần thứ n+1 trong ngày, lồm cồm bò dậy, lần này không vì tò mò, mà vì.. làm ơn cho Cao Chiêu Dương khỏi réo tên mình nữa.
Cố Tịch Miên vừa xoay đúng 225 độ, giữ ba giây rồi xoay ngược lại 90 độ như lời Cao Chiêu Dương, thì một tiếng "tạch" nhỏ vang lên, trầm nhưng sắc gọn.
Ngay sau đó, lò sưởi khổng lồ bắt đầu dịch chuyển, kêu lên những âm thanh rền rĩ như tiếng máy móc lâu năm được khởi động trở lại. Toàn bộ bức tường lò sưởi di chuyển sang trái, để lộ ra một lối đi nhỏ âm tường, hẹp, đủ một người chui vào - ánh sáng yếu ớt hắt ra từ bên trong, nhàn nhạt như ánh nến cũ kỹ.
Và rồi..
Một bóng người bước ra từ trong lối đi ấy.
Cao Chiêu Dương.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng – bó sát người, vẫn còn vương nước, như thể vừa tắm xong mà không kịp sấy khô. Mấy giọt nước còn đang lăn nhẹ xuống xương quai xanh rõ nét, ướt cả phần cổ áo. Mái tóc bạch kim cắt gọn, vẫn đang rối nhẹ vì ướt, càng làm nổi bật làn da trắng và ánh mắt xanh lam lạnh lẽo đang dán vào Cố Tịch Miên.
Cố Tịch Miên, trong chiếc đầm ngủ lụa mỏng, đứng thẳng người nhìn Cao Chiêu Dương.
Cô ngây ra một giây.
Không phải vì lối đi bí mật.
Không phải vì cái lò sưởi biết mở.
Mà là vì Cao Chiêu Dương đang đứng đó như bước ra từ tranh sơn dầu - khí chất vừa trầm ổn, vừa nguy hiểm, vừa... quá đẹp trai để bình tĩnh được.
Cố Tịch Miên sực tỉnh khi ánh mắt Cao Chiêu Dương hơi cụp xuống, dừng lại vài giây trên cổ áo ngủ của cô, rồi lịch sự quay đi – nhưng khóe môi lại cong lên rất nhẹ.
"Xin lỗi, phá giấc ngủ công chúa rồi."
Giọng Cao Chiêu Dương vẫn cái kiểu nửa thật nửa trêu, trầm và ấm, nghe mà như kéo cô ra khỏi cơn mơ.
Cố Tịch Miên lắp bắp chưa kịp phản ứng thì Cao Chiêu Dương đã nghiêng người bước ra hẳn khỏi lối đi, phủi tóc qua loa bằng tay:
"Vào xem không? Trong đó có thứ em cần."
Cố Tịch Miên không trả lời ngay. Cô chỉ hít sâu một hơi, cố không để tim mình đập quá lớn, rồi nheo mắt nhìn anh cảnh giác:
"Không phải trong đó anh giăng sẵn bẫy chuột đó chứ?"
Chiêu Dương cười, mắt cong lại như hồ thu:
"Nếu có thì cũng là chuột quý như em."