Ánh nắng vàng nhạt buổi sáng len qua ô cửa kính lớn của biệt thự Nhã Nguyệt, mái tóc đen óng của Cố Tịch Miên xõa xuống, mềm mại như lụa, phủ ngang lưng. Cô ngồi yên lặng tại bàn ăn, ánh mắt hơi đăm chiêu nhìn ra mặt hồ Chiêu Dương tĩnh lặng phía xa.
Không khí trong lành, trời trong xanh và mát mẻ, rất thích hợp cho một kỳ nghỉ Quốc khánh. Thế nhưng, nét mặt của Cố Tịch Miên lại không mấy hưởng thụ, giống như tâm trí cô đang trôi dạt đâu đó.
Lâm Tuyết An lại hoàn toàn trái ngược. Vừa nhai bánh mì, vừa tươi cười giơ điện thoại lên livestream:
"Mọi người nhìn này, view hồ Chiêu Dương nè, sáng nay đồ ăn trong biệt thự còn ngon hơn cả buffet khách sạn năm sao nha."
Cô ấy nói giọng líu lo, không quên nghiêng điện thoại quay cả bàn ăn với đầy ắp thức ăn phong phú.
Ở một góc bàn, Cao Chiêu Dương đang rót một ly sữa tươi, tay lịch thiệp đưa sang phía Tịch Miên: "Uống đi, sáng sớm dạ dày còn yếu, đừng để đói."
Tịch Miên hơi nhíu mày, giọng nói nhẹ nhưng có phần xa cách: "Cảm ơn."
Dù có phần chán ghét sự quan tâm này, nhưng Tịch Miên vẫn đưa tay nhận lấy ly sữa, đặt xuống trước mặt mà chưa uống.
Đối diện Tịch Miên là Cao Hàn Dạ, cậu đầu gật lên gật xuống như chú mèo buồn ngủ. Mắt cậu đỏ hoe, rõ ràng là đêm qua thức khuya, có lẽ lại vì cày game hoặc tránh mấy buổi gặp mặt xã giao.
Chiêu Dương liếc cậu em một cái, nhẹ giọng trách: "Ngồi thẳng lên. Còn ngủ gật trước" chủ nhà "nữa."
Giọng anh rất nhẹ, nhưng mang theo một lực ép khiến người ta khó mà lờ đi được.
Cao Hàn Dạ hừ một tiếng trong cổ họng, mắt mở he hé nhìn anh trai mình rồi nheo lại, đầy khıêυ khí©h: "Anh cũng nên bớt ra vẻ đi. Làm như ai cũng muốn ngồi đây lắm vậy."
Sau đó Hàn Dạ ngáp dài, đưa tay vò đầu, rõ ràng là chẳng hề để tâm đến sự nghiêm khắc của Chiêu Dương. Rồi lại lẩm bẩm: "Nếu không phải bị anh cả ép đi cùng mấy người, thì tôi còn đang ở Sapporo ăn mì ramen nè..."
Cảnh tượng ở bàn ăn tưởng chừng yên bình nhưng lại ngấm ngầm dòng nước ngầm của cảm xúc, mâu thuẫn, và cả những điều chưa nói ra. Trong cái sáng đẹp trời ấy, mỗi người một tâm trạng, như thể cùng ngồi trong một bức tranh nhưng không ai thật sự thuộc về nó.
Dưới ánh sáng ban mai dìu dịu len qua lớp rèm trắng, Cố Tịch Miên ngồi lặng trên ghế dài bên bàn ăn của biệt thự Nhã Nguyệt. Mái tóc đen dài xõa xuống lưng, đôi mắt cô dán chặt vào tấm hình đã cũ kỹ vừa được tìm thấy trong biệt thự.
Trong tấm ảnh, mẹ cô với gương mặt thanh tú nhưng thoáng buồn, tay ôm một đứa trẻ sơ sinh quấn khăn trắng. Nhưng điều khiến lòng Tịch Miên lạnh đi một nhịp chính là phần ảnh của đứa bé ấy đã bị xé mất – phần mặt bị xé nát, không thể xác định là trai hay gái. Bức ảnh chụp ở đâu? Phía sau mẹ là hành lang lát đá xám, khung cửa gỗ chạm trổ và giàn hoa hồng leo đặc trưng của.. biệt thự Nhã Nguyệt.
Tịch Miên siết nhẹ mép ảnh, đầu óc như xoáy vào một cơn lốc những câu hỏi không lời giải.
Tại sao mẹ lại từng ở đây?
Mẹ đã sống trong biệt thự này.. với ai? Và đứa bé trong hình, có phải là mình?
Vì sao ông nội của Cao Chiêu Dương lại để toàn bộ di chúc cho cô, chứ không phải con cháu ruột thịt của ông ta?
Cô không hay mình đang run nhẹ.
Cao Chiêu Dương ngồi gần đó, anh nhìn tấm ảnh rồi lại nhìn Tịch Miên, đáy mắt hiện lên chút lo lắng mà dịu dàng. Giọng anh trầm thấp, như thể sợ đánh thức điều gì đó quá mong manh: "Em không cần phải tự mình gánh tất cả. Nếu muốn tìm câu trả lời, anh sẽ đi cùng em. Chúng ta cùng tra ra sự thật.. về mẹ em, về tất cả."
Lâm Tuyết An vẫn còn giữ điện thoại livestream dở dang, lập tức tắt đi khi thấy không khí nghiêm trọng.
Không gian trầm hẳn lại.
Cao Hàn Dạ thản nhiên vừa nhai vừa nói, giọng đều đều:
"Nếu cậu muốn tìm hiểu thêm.. có thể đến Hàn Sơn Tự."
Tịch Miên ngẩng lên nhìn thẳng Hàn Dạ.
Cao Hàn Dạ đặt đũa xuống, vẫn giữ dáng ngồi uể oải, tay chống má, giọng vẫn kiểu như kể chuyện tranh: "Hồi tám tuổi, tôi có bắn trúng một người ở đó. Không cố ý. Lúc ấy đang nghịch súng cũ của ông nội. Cứ tưởng không có đạn.. ai ngờ lại có."
Cao Hàn Dạ tiếp tục: "Người đó... trúng đạn, máu loang cả tay áo. Là phụ nữ. Từ đâu đó chạy ra phía khu vườn hoa hồng trắng của biệt thự Hàn Sơn gần Hàn Sơn Tự. Sau đó... mất tích."
Lâm Tuyết An giật mình, miệng khẽ mở: "Và cậu không biết bà ấy là ai?"
Hàn Dạ nhún vai, nheo mắt lười biếng: "Lúc đó trong đầu tôi chỉ có cách cầm súng, cách tính góc lệch đạn. Làm sao nhớ mặt người ta chứ?"
Nhưng rồi, Cao Hàn Dạ ngập ngừng một nhịp, đôi mắt vốn luôn ngái ngủ bỗng trở nên sâu hơn: "Chỉ nhớ.. ánh mắt lúc bà ấy quay đầu nhìn tôi. Rất giống Tịch Miên."
Sự im lặng bao trùm bàn ăn.
Cố Tịch Miên nhìn lại bức ảnh, mẹ cô, ôm một đứa bé không rõ mặt, trong biệt thự Nhã Nguyệt. Và người phụ nữ bị trúng đạn năm đó..
Tất cả những mảnh ký ức chắp vá đang bắt đầu xâu chuỗi lại, dẫn đến một ngọn núi cũ kỹ và những bí mật bị chôn giấu dưới lớp tro bụi thời gian.
Tịch Miên khẽ nói, giọng không còn run rẩy:
"Đến Hàn Sơn Tự đi."
Lâm Tuyết An trợn tròn mắt khi nghe Tịch Miên nói dứt khoát muốn đi Hàn Sơn Tự. Cô buông tay khỏi vai em họ, ngửa người ra sau ghế, kinh ngạc đến bật thốt:
"Khùng hả, Tiểu Miên? Mới ở Chiêu Dương Hồ có ba ngày, giờ em muốn lặn lội hơn 600 cây số leo lên cái chùa hoang trên núi?"
Giọng cô ấy vang vọng khắp phòng ăn yên tĩnh, còn chưa kịp dứt câu thì Cao Chiêu Dương đã bật cười nhẹ, rất chi là điềm tĩnh:
"Cô chủ nhỏ của nhà họ Cao không phải sở hữu cả một bãi đáp trực thăng sao?"
Cao Chiêu Dương nghiêng đầu nhìn Tịch Miên, ánh mắt nửa trêu ghẹo, nửa dịu dàng: "Chỉ cần em gật đầu, chưa tới hai tiếng sau là trực thăng đưa đến tận chân núi Hàn Sơn Tự."
Cố Tịch Miên còn chưa kịp phản ứng gì thì Cao Hàn Dạ đã ngẩng lên, chống cằm, nheo mắt nhìn Lâm Tuyết An như thể cô vừa hỏi một câu ngớ ngẩn nhất thế giới:
"Chị nghĩ sao vậy? Cố Tịch Miên mà đi xe khách à?"
Cao Hàn Dạ bắt đầu giơ tay, ngón tay đếm từng cái một, giọng đều đều như đang trả bài:
"Một chiếc Gulfstream G800 – chuyên cơ hạng sang, bay xuyên đêm không cần dừng. Ba chiếc Bell 429 – trực thăng tấn công cải tiến, trang bị ghế da Ý, wifi mạnh hơn cả nhà hàng xóm. Phi đội drone riêng – 12 chiếc, toàn DJI dòng quân sự, chỉ để quay video tản mạn. Chưa kể đang ký hợp đồng mua lại sân bay cũ ở Giang Bắc để xây lại thành sân bay tư nhân.. Có cần tôi đọc tiếp không?"
Tịch Miên ngồi đó, miệng hơi há ra, mắt chớp chớp nhìn Chiêu Dương: "... Em có mấy cái đó thật à?"
Chiêu Dương nhún vai: "Lúc ông nội để lại di chúc, hình như em đọc chưa hết danh sách tài sản."
Hàn Dạ thở dài, lắc đầu: "Chịu luôn. Cô chủ của chúng ta là tỷ phú trẻ nhất Trung Quốc, mà còn ngơ ngác như mới lần đầu thấy tài khoản ngân hàng."
Lâm Tuyết An trố mắt nhìn Tịch Miên, rồi đột nhiên ôm đầu, rêи ɾỉ: "Trời ơi, chị đây còn đang xài thẻ giảm giá sinh viên, còn nó thì bay đến chùa bằng trực thăng!"
Tịch Miên đỏ mặt, không biết là vì ngượng hay vì sốc, nhưng rồi cô bật cười khẽ – lần đầu tiên trong buổi sáng đầy u ám này.
"Vậy thì... mình đi thôi." Cố Tịch Miên nói, ánh mắt nghiêm lại, giọng đã nhẹ nhàng hơn: "Nếu sự thật nằm ở chỗ của Hàn Sơn Tự, em không ngại bay lên đó."
Chiêu Dương gật đầu.
Cao Hàn Dạ thì lười biếng đứng dậy, ngáp một cái: "Bay thì bay. Miễn là có ghế ngồi êm và đồ ăn ngon."
Cố Tịch Miên còn đang mải suy nghĩ về cái danh "tỷ phú trẻ nhất Trung Quốc" vừa được phát hiện đột xuất, thì một bóng người cao lớn, áo sơ mi đen ôm sát dáng, bước chậm rãi về phía cô.
Tề Vũ dừng lại bên cạnh bàn ăn. Dáng ông thẳng tắp, ánh mắt nghiêm nghị, hơi cúi đầu xuống thì thầm vào tai Tịch Miên bằng giọng trầm khàn quen thuộc:
"Tiểu thư... chuyến đi lần này, tôi sẽ đi cùng."
Tịch Miên hơi ngẩng lên, vừa bất ngờ vừa nhẹ nhõm.
"Ở Hàn Sơn Tự, đặc biệt là khu biệt thự gần đó – gọi là biệt thự Hàn Sơn – không đơn giản đâu." Tề Vũ nói tiếp, giọng thấp hơn, chỉ để cô nghe: "Đó từng là nơi Cao lão gia cất giữ cả kho vũ khí sưu tầm cá nhân. Nhiều món chưa từng đăng ký, vài cái thuộc dạng cấm."
Tịch Miên cau mày, chưa kịp hỏi thì Tề Vũ đã nói thêm, ánh mắt lướt nhẹ qua Hàn Dạ – người đang vô tư ngồi đong đưa ly sữa như không liên quan gì đến thế giới:
"Và hơn hết, Cao Hàn Dạ... từng sống ở đó một thời gian. Nơi ấy là hang ổ yêu thích của cậu ta."
Tịch Miên tròn mắt. "Hàn Dạ sống ở... biệt thự Hàn Sơn?"
Tề Vũ gật nhẹ: "Một thời gian dài. Một mình. Không ai dám bén mảng tới. Người hầu lên đó đều xin nghỉ hoặc chuyển đi trong vòng chưa đến ba ngày. Mỗi căn phòng trong đó đều có cơ quan ngầm, mật đạo, cả súng giả lẫn súng thật. Cậu ấy biết từng centimet trong đó như lòng bàn tay."
Đúng lúc đó, Hàn Dạ nhướn mày, liếc sang với nụ cười nhàn nhạt: "Gì vậy? Nhắc tới tôi đấy à?"
Tề Vũ không quay sang, chỉ lặng lẽ đứng thẳng lưng, ánh mắt vẫn bình tĩnh: "Nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra ở biệt thự Hàn Sơn, tôi sẽ không để tiểu thư chịu một vết xước."
Tịch Miên hít một hơi sâu, tay vẫn cầm tấm ảnh cũ của mẹ. Mỗi phút trôi qua, mọi chuyện lại dần hiện lên như bức tranh bị che giấu sau lớp bụi thời gian.
Cô khẽ gật đầu, nhìn Tề Vũ bằng ánh mắt cứng cỏi: "Không sao đâu, cảm ơn chú."