Gió sớm từ Chiêu Dương Hồ nhẹ nhàng lướt qua mặt hồ xanh tĩnh lặng, mang theo mùi ẩm của cỏ non và nước trong.
Cố Tịch Miên bước chậm rãi trên con đường lát đá men theo bờ hồ, tay đút trong túi áo khoác mỏng, ánh mắt lặng như nước.
Xa xa, Cố Tịch Miên nhìn thấy một dáng người cao cao đứng quay lưng về phía mình.
Cao Chiêu Dương mặc áo sơ mi trắng tay xắn cao và mái tóc bạch kim rối nhẹ theo gió, đang tựa người vào lan can gỗ, ánh mắt hướng ra mặt hồ xa thẳm như đang đắm chìm vào một khoảng ký ức nào đó.
Cố Tịch Miên khựng lại vài giây. Nhưng rồi, cô bước tới: "Anh đang suy nghĩ gì vậy?" Giọng cô nhẹ như sương, nhưng đủ để phá tan sự tĩnh lặng.
Cao Chiêu Dương không quay đầu lại. Anh chỉ nghiêng đầu một chút, khóe môi cong cong, trầm ngâm: "Em nghĩ hồ này có sâu không?"
"Sâu." Cố Tịch Miên đáp, đứng cạnh anh: "Nhưng không sâu bằng những thứ đang chôn dưới đáy gia tộc anh."
Cao Chiêu Dương bật cười khẽ: "Đúng là người thừa kế Cao gia, lúc nào cũng biết chọc vào đúng chỗ."
Cố Tịch Miên nhìn mặt hồ lặng như gương, rồi cất giọng: "Em muốn nghe suy luận của anh. Về mẹ em. Về tấm ảnh. Về căn phòng trên tầng bốn. Em biết.. anh cũng đang ghép lại từng mảnh như em."
Lúc này, Cao Chiêu Dương mới quay sang nhìn Cố Tịch Miên. Ánh mắt đen sâu, trong trẻo mà sắc sảo. Anh không còn là chàng trai hào hoa pha trò nữa, mà là sinh viên thiên tài khoa Toán – Vật Lý, người có thể biến mọi giả thuyết thành lời giải:
"Cố Nhạc Yên, mẹ em.. không chỉ đơn giản là người ngoài cuộc. Một đứa bé từng ở trong căn phòng tầng bốn đó. Đồ chơi, vòng tay bạc khắc tên Minh Lạc.. không phải của anh. Và hồ sơ sinh của anh ở Thương Hại cũng xác nhận điều đó."
Nếu ghép các dữ kiện, có vẻ.. có hai đứa trẻ đã từng ở đây.
Một là Cao Chiêu Dương.
Một là.. người đó.
Cao Chiêu Dương dừng một chút rồi nói chậm rãi: "Và nếu Cao Hàn Dạ không nói nhầm, thì năm thằng nhóc đó tám tuổi, có một người phụ nữ bị thương vì súng. Một năm sau lại có một người xảy thai. Mọi chuyện không hề ngẫu nhiên."
Cố Tịch Miên nhìn Cao Chiêu Dương, đôi mắt cô hơi ướt nhưng không có giọt lệ nào rơi xuống: "Ý anh là.. mẹ em có thể từng sống ở đây? Và.. đã từng.."
"Có thể từng là người thân cận với ông nội anh." Cao Chiêu Dương gật đầu: "Có thể từng là người bị giấu đi khỏi lịch sử của Cao gia."
Cao Chiêu Dương nhìn thẳng vào mắt Cố Tịch Miên, giọng dịu hẳn: "Nếu em muốn, chúng ta sẽ tìm đến Hàn Sơn Tự. Biết đâu.. thằng nhóc từng nghịch súng năm ấy, đã lỡ đánh rơi manh mối gì đó mà không ai để ý."
Tiếng bước chân lười biếng nhưng vẫn đầy khí chất vang lên sau lưng hai người, Cố Tịch Miên quay lại nhìn thì thấy Cao Hàn Dạ – mái tóc bạch kim rối tung quen thuộc, mắt xanh lam lười nhác, tay đút túi áo hoodie đen, cả người toát ra phong thái "thiếu ngủ nhưng IQ vẫn trên trời".
Cao Hàn Dạ dừng lại vài bước, nheo mắt nhìn hai người đang đứng sát nhau bên hồ. Rồi không báo trước, giọng nói trầm thấp mang chút khàn khàn vang lên:
"Một cặp uyên ương đứng bên hồ, ánh mắt giao nhau phản xạ ánh sáng ở góc 45 độ. Sóng não dao động bất thường cho thấy có hormone oxytocin tăng vọt. Theo định luật xác suất, khả năng hai người này đang bước vào giai đoạn đầu của chemical attraction là trên 87, 9%."
Cao Chiêu Dương nhướng mày: "Hàn Dạ, em phân tích kiểu đó là đang trêu tụi anh hay định viết báo cáo khoa học gửi lên tạp chí Nature vậy?"
Cao Hàn Dạ hờ hững ngáp một cái, vai tựa vào thân cây gần đó, đôi mắt xanh nhìn họ từ trên xuống: "Chẳng qua là em đang cảm thấy.. nếu anh và cậu ta cứ đứng bên nhau như thế, hệ sinh học của người đối diện sẽ phản ứng như bị.. kiến cắn. Hơi nhột."
Cố Tịch Miên khoanh tay, nheo mắt: "Cậu đang ghen tỵ à?"
"Ghen tỵ?" Cao Hàn Dạ chớp mắt, nhếch môi nhẹ: "Cùng lắm thì là.. phản ứng của hệ thần kinh giao cảm khi tiếp xúc với cảnh tượng dư thừa dopamine. Hai người không thấy cảnh này gây khó chịu cho người độc thân như tôi à?"
Cao Chiêu Dương phì cười: "Hàn Dạ à, nếu em thấy khó chịu thì đơn giản thôi. Đừng nhìn."
"Em không nhìn. Em phân tích." Cao Hàn Dạ đáp tỉnh bơ, rồi vươn vai: "Nhưng nếu hai người muốn tiếp tục làm" mẫu vật nghiên cứu "thì cứ tự nhiên."
Cố Tịch Miên bực mình quay sang Cao Chiêu Dương thì thấy anh đang cười đến không nhịn được, cả vai cũng run nhẹ. Cô bĩu môi: "Đúng là nhà họ Cao, ai cũng thích đem em ra làm thí nghiệm."
Cao Hàn Dạ lười biếng lướt qua, trước khi đi còn bỏ lại một câu: "Đừng lo. Với tôi thì cậu luôn là.. biến số không thể dự đoán được. Nhưng cũng là.. giá trị đặc biệt trong mọi phương trình."
Rồi Cao Hàn Dạ đi thẳng, để lại hai người kia đứng nhìn theo trong im lặng, mỗi người một nụ cười mờ nhạt, mỗi người một câu hỏi trong lòng.
Sân golf phía sau biệt thự Nhã Nguyệt rộng thênh thang, cỏ được cắt tỉa bằng phẳng như mặt nước, ánh nắng nhẹ buổi sớm trải xuống từng nhành cây, rải lên sân một lớp vàng óng dịu dàng. Xa xa, những ngọn đồi mờ ảo phủ sương, Chiêu Dương Hồ lấp lánh phản chiếu bầu trời.
Cao Chiêu Dương xoay xoay cây gậy golf trong tay, thân hình cao lớn thoáng bóng dưới ánh nắng. Anh quay sang nhìn Cố Tịch Miên, ánh mắt lóe lên vẻ trêu chọc:
"Biết đánh golf không?"
"Không rảnh để học trò chơi quý tộc." Cố Tịch Miên nàng khoanh tay, hờ hững đáp, nhưng ánh mắt lại lặng lẽ nhìn cây gậy sáng bóng trong tay anh.
Cao Chiêu Dương cười nhẹ, rồi đột ngột bước lại gần Cố Tịch Miên: "Vậy thì để anh dạy."
Cao Chiêu Dương không đợi Cố Tịch Miên phản ứng, đặt cây gậy golf vào tay cô, vòng ra phía sau. Hai tay anh nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay cô, chỉnh lại thế cầm, thân người gần như bao trọn lấy cô từ phía sau.
Cố Tịch Miên cứng đờ: "Cao Chiêu Dương.. anh làm gì vậy?"
"Yên nào. Muốn đánh trúng bóng thì phải đúng tư thế. Tay trái hơi thấp xuống.. đúng rồi. Vai thẳng, chân tách nhẹ. Em đang đứng như một học sinh chuẩn bị thi lý thuyết chứ không phải vào tư thế phát bóng đâu." Giọng Cao Chiêu Dương trầm thấp, gần đến mức hơi thở phả vào vành tai Cố Tịch Miên, khiến má cô bỗng chốc ửng hồng.
"Em.. em có thể tự học!" Cố Tịch Miên giãy giụa.
"Nhưng anh muốn dạy." Cao Chiêu Dương nói nhỏ, nụ cười vẫn dịu dàng như ánh nắng sáng sớm: "Với lại.. học thế này mới nhớ lâu."
Cố Tịch Miên nắm chặt cây gậy, không biết là vì hồi hộp hay vì.. người phía sau đang quá gần. Bóng golf nằm yên dưới đất, nhưng trái tim cô thì đang đập như đang bị ai đó đánh trúng. Nhẹ nhàng, lặng lẽ, nhưng.. không thể phớt lờ.
"Nào, thử phát bóng đi. Anh sẽ giữ tay em."
Và khi Cố Tịch Miên đưa tay ra vung, bóng bay đi thẳng, rất đẹp.
Cao Chiêu Dương khẽ "Ồ" một tiếng đầy ấn tượng: "Người thừa kế của chúng ta có vẻ.. hợp với golf đấy."
Cố Tịch Miên quay lại, chuẩn bị phản bác, nhưng lại bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Cao Chiêu Dương. Khoảnh khắc ấy, cô chỉ biết quay ngoắt đi, cố giấu gương mặt đỏ bừng của mình: "Không.. có gì đâu, chỉ là lực tay tốt thôi!"
Cao Chiêu Dương nhếch môi: "Ừ, lực tay tốt. Nhưng tim.. hình như đập hơi nhanh rồi đấy?"
"Anh!"
Tiếng hét của Cố Tịch Miên vang vọng giữa sân golf, chim chóc bay tán loạn, còn anh thì cười không dừng được, ánh mắt cong cong như nắng xuân giữa một ngày đầu thu dịu dàng.