Chương 51: Đi tìm câu trả lời

Cao Chiêu Dương tựa lưng vào tường, ánh trăng hắt vào đôi mắt sâu thẳm của anh: "Vậy là... mẹ của em – Cố Nhạc Yên – có liên quan đến ông nội anh và nhà họ Cao?"

Cố Tịch Miên cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung, bao nhiêu dữ kiện chồng chéo. Cô nhìn chằm chằm vào khung ảnh người phụ nữ trên bàn - mẹ cô.

"Nếu vậy.. mẹ em thật sự là ai?" Cố Tịch Miên thì thào, như thể đang hỏi chính mình: "Bà có mối liên quan gì đến Cao lão gia?"

Cao Chiêu Dương quay đầu nhìn Cố Tịch Miên. Ánh mắt anh lần đầu không còn vẻ bông đùa thường trực, mà là một sự nghiêm túc tuyệt đối:

"Anh cũng đang muốn biết điều đó."

Cao Chiêu Dương bước tới gần khung ảnh, ngón tay chạm nhẹ lên khung bạc xỉn màu. Giọng anh hạ thấp, khẽ khàng:

"Cao Hàn Dạ từng kể - năm nó tám tuổi, nghịch súng của ông nội.. gây thương tích cho một người phụ nữ. Sau đó bị bắt đi Hàn Sơn Tự – Giang Tô đọc kinh sám hối."

Cao Chiêu Dương quay sang nhìn Cố Tịch Miên:

"Còn em.. thì nói mẹ mất khi em lên chín tuổi, do tai nạn xe hơi."

Cố Tịch Miên khựng người.

Cao Chiêu Dương tiếp tục, từng câu từng chữ như tiếng kim rơi:

".. Địa điểm khác nhau, thời gian gần kề, nhưng liên quan đều quay về Cao gia."

Cao Chiêu Dương nhìn thẳng vào mắt Cố Tịch Miên, ánh mắt sáng lên như ánh lửa nhỏ đang bùng dậy giữa màn đêm:

"Vậy.. nếu cả ba người phụ nữ đó là một - chính là mẹ em - thì chuyện năm xưa.. hoàn toàn không đơn giản là tai nạn."

Cố Tịch Miên cúi người nhặt chiếc vòng tay bạc lên, những ký tự "Minh Lạc" đã mờ dần nhưng vẫn đủ rõ để nhận ra.

Cố Tịch Miên lật lại nhìn con thỏ nhồi bông đã đứt một mắt, rồi nhìn sang hộp đồ chơi nhỏ đựng xe đẩy, khối gỗ và lật đật sứ.

Ánh trăng vẫn dịu dàng chiếu vào, phản chiếu ánh mắt nghi hoặc của Cố Tịch Miên.

"Anh sinh ra tại đây.." Cố Tịch Miên ngẩng đầu nhìn thẳng vào Cao Chiêu Dương, giọng nhẹ mà lạnh: "Vậy những món đồ chơi này, chiếc vòng tay này.. không phải của anh sao?"

Cao Chiêu Dương im lặng trong một nhịp thở, đôi mắt đen sâu thẳm. Rồi anh lắc đầu, rất khẽ, như thể từng suy nghĩ này đã đi qua đầu anh rất nhiều lần trước đó.

"Ông nội nói anh được sinh ra ở biệt thự Nhã Nguyệt này." Cao Chiêu Dương nói chậm rãi, tay cho vào túi áo: "Nhưng Phí Dung Linh thì luôn nói rằng, anh ra đời tại Thượng Hải, trong một bệnh viện quốc tế."

Ánh mắt Cao Chiêu Dương hướng về phía khung ảnh cũ kỹ nơi bàn gỗ:

"Và ở bệnh viện còn giữ hồ sơ bệnh án đầy đủ. Giấy chứng sinh, hồ sơ theo dõi sau sinh.. tất cả đều ghi rõ nơi sinh là Thượng Hải."

Một khoảng lặng kéo dài giữa hai người.

Chỉ còn tiếng gió lùa qua khung cửa mở hé và chiếc lật đật đung đưa khe khẽ như vang vọng từ một ký ức xa xăm.

Cố Tịch Miên chậm rãi ngồi xuống cạnh giường, tay vẫn cầm vòng tay bạc: ".. Vậy thì, đứa bé trong ảnh và tất cả những món đồ này.. thuộc về ai?"

Cao Chiêu Dương nhìn Cố Tịch Miên, không trả lời.

Vì chính Cao Chiêu Dương, cũng đang tự hỏi mình điều đó.

Ánh trăng lạnh lẽo ngoài cửa sổ đổ dài trên hành lang tầng bốn, rọi lên một dáng người cao gầy đứng lặng lẽ như thể hòa làm một với bóng tối. Tóc bạch kim rối nhẹ vì gió đêm, đôi mắt xanh lam nhạt phản chiếu ánh trăng như hai mặt hồ tĩnh lặng không đáy.

Cao Hàn Dạ khoanh tay, lưng tựa vào tường, bộ đồ ngủ xám tro càng khiến làn da cậu trắng đến gần như phát sáng trong bóng đêm. Ánh mắt cậu nhìn vào căn phòng như thể xuyên qua lớp tường, lớp ký ức và cả những bí mật chưa ai dám chạm đến.

Cao Hàn Dạ cất giọng, thanh âm trầm thấp, lạnh như đá: "Sao không đi đến Hàn Sơn Tự – Giang Tô một chuyến?"

Giọng nói ấy như giọt nước rơi vào mặt hồ đang phẳng lặng, khiến không khí xung quanh như co lại.

Cố Tịch Miên lập tức quay đầu lại. Cô sững người trong một thoáng, ánh trăng từ khung cửa đổ lên khuôn mặt nghiêng của Hàn Dạ, như đang vẽ nên một bức tranh siêu thực giữa thời gian và ký ức.

Hàn Sơn Tự?

Cố Tịch Miên thì thầm, cảm thấy tim mình đập nhanh một nhịp.

Cao Chiêu Dương đứng cạnh cũng nhíu mày, hơi ngạc nhiên: "Em nghe hết rồi à?"

Cao Hàn Dạ không trả lời.

Đôi mắt Cao Hàn Dạ quét qua căn phòng, dừng lại ở chiếc vòng bạc khắc tên "Minh Lạc", rồi dừng thêm vài giây ở khung ảnh xỉn màu. Cậu nói, như đang nhắc lại một định lý đã được chứng minh nhưng bị bỏ quên:

"Có quá nhiều chi tiết không khớp.. Hàn Sơn Tự, năm đó là một dấu mốc. Nếu muốn truy vết, thì phải bắt đầu từ điểm gãy đầu tiên của chuỗi dữ kiện."

Ánh mắt Cố Tịch Miên nặng trĩu. Từng từ của Cao Hàn Dạ như dao khắc lên vỏ não cô.

"Nhưng đó là nơi cậu bị phạt đọc kinh khi chỉ mới 8 tuổi.." Cố Tịch Miên thì thầm, ký ức cũ ùa về như cơn gió thốc lạnh buốt sống lưng.

Cao Hàn Dạ xoay người, sải bước đi vào bóng đêm không ngoái đầu lại. Chỉ để lại một câu lửng lơ, mà cũng như một mệnh lệnh: "Chậm một bước, dữ liệu sẽ bị xóa. Tùy hai người."

Khi tiếng bước chân Cao Hàn Dạ xa dần, chỉ còn lại hai người đứng trong căn phòng nhuốm ánh trăng và quá khứ.

Chiếc vòng tay bạc vẫn nằm đó, lấp lánh, im lặng và dường như biết quá nhiều điều mà không thể nói ra.

Sáng hôm sau, ánh nắng từ Chiêu Dương Hồ hắt nhẹ qua khung cửa kính lớn, trải lên bàn ăn một lớp sáng dịu êm. Mùi bánh mì nướng và trứng chiên thơm phức quyện cùng hương trà nhài nhẹ thoảng trong không khí. Mọi thứ tưởng chừng yên bình, nhưng ánh mắt Cố Tịch Miên vẫn lặng lẽ hướng về tấm ảnh nhỏ được cô đặt ngay ngắn bên cạnh đĩa ăn.

Lâm Tuyết An chống cằm, đảo mắt nhìn em gái một lúc rồi nhíu mày hỏi: "Nè, sáng giờ chị thấy em cứ nhìn tấm ảnh đó hoài vậy. Lạ chỗ nào hả?"

Cố Tịch Miên không trả lời ngay. Ngón tay cô khẽ vuốt lên mép khung ảnh bạc đã xỉn màu. Trong ảnh, người phụ nữ mỉm cười dịu dàng, tóc dài buông xõa, gương mặt hiền hòa đến đau lòng.

Lâm Tuyết An nghiêng người lại gần hơn, định trêu đùa vài câu, nhưng vừa liếc qua thì ánh mắt cô khựng lại.

"Ủa.." Lâm Tuyết An nói chậm rãi, trán khẽ nhíu lại: "Cái người trong ảnh này.. chẳng phải là.. dì út Cố Nhạc Yên sao?"

Cố Tịch Miên ngẩng lên, chậm rãi gật đầu.

Lâm Tuyết An thoáng im lặng. Cô đưa tay cầm lấy khung ảnh, mắt mở to hơn một chút, bối rối: "Nhưng.. dì Nhạc Yên mất lúc em chín tuổi mà? Tấm ảnh này.. sao lại có ở đây? Ở biệt thự của nhà họ Cao?"

Cố Tịch Miên đặt chiếc ly xuống, giọng cô khẽ như gió sớm: "Em cũng đang cố tìm câu trả lời đó, chị."

Lâm Tuyết An ngồi thẳng dậy, nhìn em gái, rồi lại nhìn tấm ảnh. Đôi môi mấp máy định hỏi gì đó, nhưng rồi lại thôi. Ánh mắt cô dần trở nên nghiêm túc hơn, chẳng còn vẻ hờ hững thường ngày.

Vậy thì.. chắc chắn có liên quan thật rồi.

Không ai nói thêm lời nào nữa. Cả hai cùng nhìn vào nụ cười trong trẻo của người phụ nữ đã khuất, như thể chờ đợi chính tấm ảnh ấy sẽ mở lời trước.