Chương 5: Rút học bạ

Trong không gian tĩnh lặng của phòng hiệu trưởng Đinh, Cao Lăng Khiết ngồi đối diện với Cố Tịch Miên, dáng vẻ điềm tĩnh và nghiêm nghị. Anh ta không hề vội vàng, đôi tay đan vào nhau chống cằm nhìn cô, từng ngón tay thon dài như nắm giữ toàn bộ sức mạnh trong đó.

Ánh mắt xanh lam sắc lạnh của anh khóa chặt vào Tịch Miên, khiến cô cảm thấy mình như bị xét đoán, như thể tất cả những gì cô làm đều đang được anh theo dõi một cách tỉ mỉ. Ánh nhìn ấy không chút cảm xúc, chỉ có sự kiên định và lạnh lùng đến mức không thể chịu nổi.

Tịch Miên không thể rời mắt khỏi anh, nhưng lại cảm thấy như bị đóng băng bởi cái nhìn ấy. Mặc dù cô cố gắng giữ vững tinh thần, một cảm giác bất an không thể lý giải dâng lên trong lòng.

Hiệu trưởng Đinh đang ngồi quan sát Cao Lăng Khiết và Cố Tịch Miên, khuôn mặt ông có chút căng thẳng, như thể đang đấu tranh với bản thân trước sự quyết đoán của người đàn ông trẻ tuổi kia.

Cao Lăng Khiết như thể không để ý đến sự hiện diện của thầy Đinh, nhìn qua ông ta với ánh mắt không hề lay chuyển.

"Tôi sẽ rút học bạ của em ấy ngay bây giờ." Cao Lăng Khiết nói, giọng anh trầm và rõ ràng, không có chút do dự nào.

Những lời nói của anh như mệnh lệnh, nghiêm nghị đến mức khiến cả không gian trở nên tĩnh mịch: "Để em ấy đến Thượng Hải tiếp nhận bản di chúc của Cao lão gia."

Mỗi từ trong câu nói như vỗ một cú mạnh vào trái tim Tịch Miên. Không chỉ là một lời thông báo, mà là một sự thay đổi, một bước ngoặt mà cô không hề chuẩn bị. Cảm giác ngột ngạt dâng lên trong ngực cô, như thể cả thế giới đột ngột xoay chuyển mà cô chẳng thể kiểm soát.

Tịch Miên vẫn im lặng, nhìn chằm chằm vào người đàn ông ấy, không biết phải phản ứng thế nào. Mọi thứ đều trở nên mờ mịt và xa lạ, nhưng một điều rõ ràng hơn bao giờ hết, cuộc sống của cô sắp thay đổi mãi mãi.

Cố Tịch Miên đứng bật dậy, đôi mắt sáng lên một tia quyết tâm, nhưng cũng đầy lo lắng. Cô không thể để mình bị kéo vào những chuyện mà cô chưa bao giờ hiểu rõ. Cô mở miệng, giọng cô dứt khoát nhưng cũng đầy bối rối:

"Chờ đã! Chị gái tôi - Lâm Tuyết An sẽ không đồng ý đâu! Chị ấy sẽ không để tôi đi đâu cả. Chị ấy lo cho tôi hơn ai hết."

Tịch Miên ngẩng mặt lên, hy vọng sẽ thuyết phục được Cao Lăng Khiết, nhưng chỉ nhận được ánh nhìn lạnh lùng từ anh ta. Cao Lăng Khiết không có ý định dừng lại. Anh chậm rãi với tay lấy chiếc điện thoại từ trong túi áo, chỉ trong vài giây, anh đã mở ứng dụng video call.

"Lâm Tuyết An."

Giọng anh trầm ổn vang lên khi màn hình điện thoại sáng lên, hiện ra hình ảnh của Lâm Tuyết An ở đầu bên kia. Cô gái nhìn vào màn hình, có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn bình tĩnh.

"Lâm tiểu thư, chào cô." Cao Lăng Khiết nói với vẻ trang trọng, nhưng trong giọng nói của anh có một sự lạnh lùng không thể che giấu.

Lâm Tuyết An nhìn vào màn hình, đôi mắt cô có chút nghi hoặc: "Cậu là? Tại sao lại liên lạc với tôi và còn...Tiểu Miên?"

Cao Lăng Khiết không trả lời trực tiếp, mà thay vào đó, anh chuyển sang đưa ra lý do thuyết phục: "Tôi là Cao Lăng Khiết, CEO của Cao thị, muốn mời Cố Tịch Miên đến

Thượng Hải để tiếp nhận di chúc của ông nội quá cố của tôi. Đó là một phần trong di sản mà ông ấy để lại. Nhưng tất nhiên, tôi hiểu cô có lo lắng. Để bù đắp, tôi sẽ chi trả cho tất cả chi phí, cũng như giúp cô giải quyết một số vấn đề tài chính."

Anh ngừng lại một chút, để Lâm Tuyết An - đang há hốc mồm kinh ngạc - kịp nghe và suy nghĩ. Cao Lăng Khiết thả nhẹ một nụ cười khó đoán:

"Tôi nghĩ số tiền này có thể giúp ích cho cô và gia đình rất nhiều, đặc biệt là trong hoàn cảnh khó khăn hiện tại."

Lâm Tuyết An nhìn chằm chằm vào màn hình, vẻ mặt khó đoán. Cô không vội vàng đáp lại mà chỉ im lặng một lúc. Rõ ràng là lời đề nghị của Cao Lăng Khiết đang khiến cô phải suy nghĩ, nhưng cũng khiến cô cảm thấy lo lắng hơn về những điều chưa rõ.

"Anh nói là giúp giải quyết vấn đề tài chính?" Lâm Tuyết An cất tiếng hỏi lại, có vẻ như cô đang cân nhắc điều gì đó: "Anh thật sự có thể giúp tôi không? Và... tại sao lại là Tiểu Miên?"

Cao Lăng Khiết nhìn Lâm Tuyết An qua màn hình, đôi mắt anh không hề chớp: "Tôi chỉ đơn giản là thực hiện di chúc của ông nội tôi. Tịch Miên có thể không hiểu, nhưng có lẽ gia đình cô ấy đã có mối liên hệ lâu dài với Cao gia. Tôi nghĩ.. đây là cơ hội mà cô ấy không nên bỏ qua."

Lâm Tuyết An im lặng một lúc, dường như đang suy tính kỹ lưỡng. Những lời nói của Cao Lăng Khiết không chỉ là đề nghị mà như một sự ép buộc. Áp lực từ món tiền mà anh ta đề nghị khiến cô không thể dễ dàng từ chối. Nhưng cuối cùng, cô cũng lên tiếng, giọng hơi trầm xuống:

"Để tôi suy nghĩ thêm... Tôi sẽ bàn với Tiểu Miên."

Tịch Miên đứng gần đó, cảm thấy sự lo lắng trong lòng mình dâng lên. Cô không muốn trở thành con cờ trong tay ai, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng mình đang bị đẩy vào tình thế khó khăn.

Tịch Miên bước đến gần chiếc điện thoại trên bàn của Cao Lăng Khiết, mắt nhìn vào màn hình, đôi mắt không giấu được sự lo lắng. Ngay khi hình ảnh của Lâm Tuyết An hiện ra, cô nhận ra chị gái mình đang nhìn cô qua màn hình với ánh mắt ngạc nhiên, pha lẫn chút khó hiểu. Sự ngạc nhiên đó khiến Tịch Miên cảm thấy một chút bối rối.

"Chị..." Tịch Miên bắt đầu, giọng hơi nghẹn lại: "Cao Lăng Khiết muốn rút học bạ của em ngay bây giờ và bảo em đến Thượng Hải tiếp nhận di chúc của Cao lão gia. Em... em không biết phải làm sao nữa."

Lâm Tuyết An im lặng trong giây lát, vẻ mặt chị gái có vẻ căng thẳng nhưng không hề hoảng loạn. Cô cắn môi, đôi mắt chuyển sang chăm chú nhìn Tịch Miên, rồi cuối cùng, chị nói bằng giọng điềm tĩnh, có chút nhẹ nhõm:

"Em gái, anh ta nói vậy thì cũng không phải không có lý. Em tự nhiên được hóa thiên nga trong gia tộc Cao gia, có cơ hội này thì sao lại từ chối? Cơ hội không đến lần thứ hai đâu."

Lâm Tuyết An nhíu mày, giọng nói vẫn bình tĩnh nhưng không giấu được sự thở phào nhẹ nhõm: "Dù sao, gia đình mình không thể cứ mãi sống cảnh thiếu thốn như vậy. Em đi Thượng Hải, đây là bước tiến lớn cho cả đời, em phải đi."

Tịch Miên nghe xong, trái tim cô như nghẹn lại. Cô không ngờ chị gái lại đồng ý một cách nhanh chóng như vậy, cứ như thể đã quyết định từ lâu, chẳng cần suy nghĩ nhiều.

Nhưng lời nói của Lâm Tuyết An cũng chẳng phải không có lý. Đây là cơ hội duy nhất có thể thay đổi cuộc sống nghèo khó của gia đình cô. Dù sao, nếu không đi, cơ hội sẽ không quay lại lần nữa.

Nhưng sự đồng ý của Lâm Tuyết An làm Tịch Miên cảm thấy có chút lạ lẫm. Cô ngẩng đầu nhìn chị gái qua màn hình, giọng cô trầm xuống:

"Chị đồng ý... nhưng em không thể đi một mình. Em sợ sẽ không thể đối mặt với tất cả, với các thành viên trong Cao gia. Chị đi cùng em nhé?"

Lâm Tuyết An khẽ cười, ánh mắt mềm mại: "Đương nhiên, chị sẽ đi với em. Ai bảo chị là chị gái của em chứ? Em đi một mình thì chị cũng không yên tâm. Chị sẽ đi cùng em đến Thượng Hải."

Cao Lăng Khiết nghe thấy cuộc trò chuyện, khuôn mặt anh không biểu lộ cảm xúc, chỉ khẽ gật đầu, như thể đã chuẩn bị mọi thứ. Anh đưa mắt nhìn Tịch Miên, sau đó lên tiếng: "Vậy thì đã quyết định. Ngay sau khi rút học bạ, chúng ta sẽ lên đường."

Tịch Miên hơi giật mình khi nghe anh nói, cảm giác như cuộc sống của mình bỗng nhiên xoay chuyển quá nhanh, không kịp chuẩn bị.

Tịch Miên hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cô quay sang nhìn hiệu trưởng Đinh, ánh mắt sắc bén nhưng vẫn có chút mơ hồ. Trong lòng, cô cảm thấy một chút bất an, nhưng cũng không thể làm gì khác. Cô nhìn Cao Lăng Khiết, cảm nhận được sự lạnh lùng trong ánh mắt anh.

Ngay lập tức, Cao Lăng Khiết với một động tác thuần thục, không nhanh không chậm, ném một cái thẻ đen bóng loáng lên bàn hiệu trưởng. Đầu ngón tay anh vẫn giữ một vẻ lạnh lùng, tựa như không hề quan tâm đến sự thay đổi trong không khí.

Hiệu trưởng Đinh cười mỉm, gật đầu tỏ vẻ hiểu ý, ông gọi điện thoại cho kế toán. Ngay lập tức, cô kế toán bước vào, rồi hiệu trưởng ra lệnh: "Cô đi cà thẻ giúp tôi."

Câu nói này chỉ vừa dứt, kế toán liền nhanh chóng rời đi, không lâu sau, học bạ của Tịch Miên đã được chuẩn bị xong. Cô nhìn xấp hồ sơ mà mình sắp phải nhận lấy, cảm thấy mọi chuyện đang diễn ra quá nhanh, không kịp suy nghĩ.

Khi học bạ đã được trao cho cô, Tịch Miên không nói gì, chỉ im lặng cầm lấy. Cô mở ra, nhìn qua những dòng chữ trên giấy, những thứ mà cô từng coi là cuộc sống của mình trong suốt bao năm qua, giờ đây như một món đồ vô giá trị mà ai đó sẵn sàng xóa bỏ.

Cô quay lại nhìn Cao Lăng Khiết, ánh mắt đầy sự chế giễu và châm biếm. Giọng cô lạnh lùng vang lên trong không khí nặng nề:

"Cao Lăng Khiết, thật không ngờ, anh lại chọn cách này. Chỉ cần một tấm thẻ đen là có thể mua tất cả, kể cả một con người như tôi. Không biết là tôi có được" hoàng gia "đối đãi tốt như vậy không nhỉ?"

Giọng Tịch Miên có sự mỉa mai rõ rệt, cô không giấu được sự khinh bỉ trong ánh mắt nhìn anh. Mặc dù biết mình không thể làm gì để thay đổi tình thế hiện tại, nhưng cô vẫn muốn nói ra sự thật, ít nhất là để bản thân mình cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Cao Lăng Khiết không hề động đậy, đôi mắt anh vẫn lạnh lùng như vậy, không chút dao động: "Em muốn nghĩ thế nào thì tùy, nhưng đây là cách duy nhất để giải quyết vấn đề của em. Và tôi không có thời gian để tranh cãi về chuyện này." Anh nói, giọng vẫn đều đều, không chút cảm xúc.

Tịch Miên im lặng, không nói thêm lời nào, nhưng trong lòng cô, sự kiêu hãnh vẫn chưa bị đánh bại. Cô không cần phải chấp nhận sự "giúp đỡ" này, nhưng dường như, sự lựa chọn của cô đã không còn nhiều.