Một tiếng động rất nhỏ như thể một cơ chế nào đó vừa được giải mã, hoặc ít nhất là.. gần như vậy.
Nhưng hộp không mở.
Cố Tịch Miên sững lại, trán nhăn khẽ, còn Cao Chiêu Dương thì như đã đợi sẵn, anh bật cười khẽ nhìn cô, giọng đầy trêu chọc:
"Đáng lẽ em nên để anh nhấn nút cuối cùng. Biết đâu mật mã là đánh vần từ" đẹp trai "theo thứ tự Fibonacci thì sao?"
Cao Chiêu Dương nhướng mày đầy vẻ "thiên tài rảnh rỗi" như thường lệ, rồi nhún vai:
"Hoặc có thể.. em quên mất điều hiển nhiên nhất, rằng Fibonacci không có số 0 ở đầu, mà lại bắt đầu từ một cặp 1. Nhưng cũng có phiên bản khác bắt đầu từ 0, 1.. Ai mà biết lão già kia dùng hệ nào?"
Cố Tịch Miên trừng mắt liếc Cao Chiêu Dương một cái, không tức giận, nhưng rõ ràng là muốn tống anh ra khỏi phòng trong một cú đá. Cô hít sâu một hơi, quay lại nhìn chiếc hộp:
"Tức là em vẫn còn thiếu một yếu tố.."
"Hoặc." Cao Chiêu Dương dựa vào tường, tay khoanh trước ngực: "Em đang quá tập trung vào toán học, mà quên mất rằng lão già đó không chỉ là nhà toán học, mà còn là người rất giỏi chơi nhạc, mê cổ ngữ và.. cực kỳ thích làm mọi thứ rối rắm lên."
Cao Chiêu Dương nháy mắt:
"Có thể điều em cần.. là lùi lại một bước và nghe thay vì tính toán."
Cố Tịch Miên im lặng. Lần này, không phải vì rối mà vì đang bắt đầu nghe thật sự. Nhịp thời gian, âm thanh, khoảng lặng giữa hai tiếng tích tắc..
Có lẽ "nhịp chuông thứ tám" không chỉ là thời điểm nhấn mà còn là khoảnh khắc để hiểu rõ âm luật ẩn sau vòng xoắn.
Cao Chiêu Dương đứng sau ghế của Cố Tịch Miên, thân hình cao lớn và động tác bất ngờ khiến Cố Tịch Miên thoáng khựng lại. Cô cảm nhận được sự hiện diện của anh sát đến mức nhịp thở ấm nóng của anh gần như chạm vào vành tai.
Nhưng Cao Chiêu Dương chẳng hề để tâm, tay anh đã cầm bút lên, vẽ ký hiệu "Σℙ ∞" và sáu vòng tròn ngay lên mặt giấy da bên cạnh chiếc hộp.
Giọng Cao Chiêu Dương đều đều, như một thầy giáo giảng bài cho học trò cá biệt thông minh:
"Tổng của chuỗi Σ (n=1→∞) [1/n²] hội tụ về π²/6. Một hằng số đẹp đầy quy luật ẩn trong hỗn loạn. Và con số này có vẻ không được chọn ngẫu nhiên."
Cao Chiêu Dương ngừng lại, ánh mắt liếc sang chiếc gạt tàn lục giác bằng đồng cũ kỹ trên bàn – hình dáng của nó phản chiếu hoàn hảo sáu nút của ổ khóa.
"Một hình lục giác có sáu góc, mỗi góc là 60 độ và nếu em nhân lên.. tổng nội góc là 360 độ, đúng một vòng tròn."
Cao Chiêu Dương rướn người thêm chút nữa, một tay anh chống xuống bàn tư thế như vây lấy Cố Tịch Miên mà không chạm, ánh mắt không rời khỏi bản vẽ thô:
"π²/6 ≈ 1.6449.. Một con số gần góc tạo nên lối vào của một dạng mật mã cổ. Không phải khóa cơ học thông thường mà là sự cộng hưởng, nơi góc, chu kỳ và cân bằng gặp nhau."
Cố Tịch Miên lặng người vài giây.
Hình lục giác.
Sáu nút.
Ba điểm giao nhau nếu nối chúng thành hai tam giác đối xứng.
Sáu góc như sáu hướng của một bánh xe không trục.
"Có lẽ.. chúng ta cần nhấn các nút theo vị trí góc giống như hướng của kim đồng hồ, nhưng là những góc xoay chính xác."
"Một phép xoay 60 độ.. rồi 120.. rồi quay lại 0. Một dạng sóng điều hòa – vòng xoắn – mà tâm là điểm cân bằng. Có thể đó là ý nghĩa của" π²/6 ": Sự cân bằng thông qua sự phân chia hoàn hảo."
Cố Tịch Miên đột ngột quay lại nhìn Cao Chiêu Dương, khoảng cách gần đến mức mắt họ gần như chạm nhau:
"Ý anh là.. chúng ta không cần chỉ thứ tự nút, mà là góc tác động? Có thể phải xoay ổ khóa, hoặc căn chỉnh theo đúng hướng của chuỗi sóng?"
Cao Chiêu Dương bật cười, cái kiểu cười không rõ đang khen Cố Tịch Miên hay mỉa thế gian:
"Cuối cùng cũng hiểu rồi sao, bé con?"
Rồi Cao Chiêu Dương nháy mắt, cầm bút tô đậm lại hình lục giác:
"Sáu nút, nhưng chỉ có một tâm. Muốn mở được nó, em phải tìm tần số cộng hưởng, điểm mà sóng dừng lại, như một nốt nhạc vang lên rồi im bặt.. để mở ra thứ tiếp theo."
Trong căn phòng cổ kính, đồng hồ lại vang lên tiếng chuông thứ tám.
Cả hai cùng nhìn vào chiếc hộp.
Dường như.. chỉ cần thêm một nhịp nữa.
Cố Tịch Miên hơi nhíu mày, ánh mắt sâu như đang tính nhẩm trong đầu từng góc xoay, từng phép chia, từng xác suất. Cô chạm nhẹ vào chiếc hộp, đầu ngón tay lướt qua các cạnh gỗ sẫm màu, cảm nhận độ nhẵn mịn từ những năm tháng bào mòn.
"Nếu π²/6 xấp xỉ 1.64.. thì thay vì nghĩ theo thời gian, chúng ta nên nghĩ đến tỷ lệ góc. Một vòng tròn 360 độ chia đều cho 6 cạnh.. là 60 độ mỗi đoạn. Vậy nếu nhân với 1.64.."
Cố Tịch Miên chưa nói hết, Cao Chiêu Dương đã nhún vai xen vào, nửa thật nửa đùa:
"Thôi nào, đừng làm khổ đầu mình. Cứ nghĩ đơn giản thôi: π radian là 180 độ, thì π²/6 radian chính là (π²/6) × (180/π) – rút gọn đi, còn lại 30π/6 = 5π ≈ 15.7 radian. Để đổi sang độ thì nhân với 180/π, ta có :(π²/6) × (180/π) = 30π ≈ 94.25 độ."
Cao Chiêu Dương cười lười biếng, rồi ngồi thả người xuống ghế đối diện:
"Không ai có cái thước đo độ trong phòng ngủ ông nội đâu. Vậy nên.. xoay tay đi, bé con."
Cố Tịch Miên khẽ liếc Cao Chiêu Dương, rồi siết nhẹ mép hộp, đặt hai ngón tay ở hai cạnh đối diện như để căn phương hướng.
Cố Tịch Miên cau mày, ánh mắt chăm chú dõi theo chiếc hộp như thể đang cố đọc một ngôn ngữ cổ xưa ẩn trong từng khe hở. Cô thử xoay hộp theo chiều kim đồng hồ, dừng lại ở mỗi cạnh của hình lục giác và thực hiện một động tác nhỏ, nghiêng nhẹ, ấn khẽ, gõ một nhịp lên bề mặt gỗ tương ứng với một phần của vòng tròn.
Nhưng dù lặp lại nhiều lần, chiếc hộp vẫn im lặng, không một phản hồi, không một tiếng động.
Không khí trong phòng trở nên đặc quánh như thể bị kéo căng bởi sự im lặng. Ánh đèn vàng nhạt hắt xuống khiến bóng dáng Cố Tịch Miên càng thêm mờ ảo.
Cao Chiêu Dương dựa lưng vào ghế, hai tay gối đầu, nhìn Cố Tịch Miên thử hết cách này đến cách khác. Một nụ cười mỉa thoáng qua khóe môi anh, không phải chê bai, mà là khoảnh khắc thường thấy khi một thiên tài nhìn thấy lối ra trước người khác một nhịp.
"Được rồi, cô nhóc." Cao Chiêu Dương cất giọng, âm sắc mang theo chút lạnh lùng, như cắt ngang mạch suy nghĩ đang giăng đầy trong đầu cô.
Cao Chiêu Dương ngẩng lên, ánh mắt cảnh giác.
Cao Chiêu Dương đẩy ghế bước đến, từng bước ung dung như thể đã sẵn sàng từ trước. Anh nghiêng người sát lại, bàn tay đặt lên mép bàn sát cạnh Cố Tịch Miên. Cử chỉ chẳng khác nào vây chặt không gian của cô, nhưng ánh mắt anh vẫn dán chặt vào chiếc hộp.
"Em đang suy nghĩ quá phức tạp." Cao Chiêu Dương nói, đầu hơi nghiêng, tay chỉ vào các đỉnh lục giác: "Là sáu lần xoay, mỗi lần một góc 60 độ, đúng theo hình lục giác. Nhưng ở lần xoay thứ ba, em cần dừng lại một chút. Không phải vì cảm tính, mà vì.. toán học."
Cao Chiêu Dương khẽ mỉm cười, rồi nhấn mạnh từng chữ:
"π²/6 – mẫu số là 6, tử số là 2. Đó là điểm dừng."
Ánh mắt Cố Tịch Miên khẽ rung lên như một tia sáng cắt qua làn sương mù dày đặc.
Mọi thứ bỗng nhiên trở nên rõ ràng.
Sáu lần xoay – một vòng tròn trọn vẹn. Và lần thứ ba, tức là vị trí 2 trong 6, chính là điểm mấu chốt, một "nốt nhấn" cần dừng lại lâu hơn như một đoạn lặng trong bản nhạc cổ.
"Rắc."
Một tiếng bật nhỏ vang lên từ ổ khóa. Âm thanh ấy dù rất khẽ nhưng dường như đã làm thời gian trong phòng khựng lại một giây.
Tích.. tắc.. tích..
Và rồi.. như một nốt lặng sau đoạn nhạc kéo dài.. "rắc."
Một âm thanh cực nhỏ nhưng vang vọng trong không gian yên tĩnh như thể phá vỡ kết giới thời gian. Ổ khóa bật nhẹ, và chiếc hộp, sau bao nhiêu lớp logic, góc xoay và tần số cộng hưởng tự động mở ra.
Bên trong, lót nhung đen mịn, nằm gọn trong lòng hộp là một chiếc chìa khóa bằng bạc.
Nó sáng lên dưới ánh đèn vàng yếu ớt, không cũ, không bụi, như thể vừa được đặt vào.
Cao Chiêu Dương huýt sáo:
"Ồ? Vậy ra bí mật chỉ là một điệu xoay đúng nhịp?"
Cố Tịch Miên không đáp, cô chỉ cầm chìa khóa bạc lên, ánh mắt đăm chiêu như đang nhìn thấy tầng nghĩa thứ hai của trò chơi:
"Một chìa khóa?"
Cao Chiêu Dương chống cằm "Em nghĩ nó sẽ mở ra điều gì?"
Cố Tịch Miên nhìn thẳng vào mắt Cao Chiêu Dương, nụ cười nhẹ thoáng hiện:
"Một tầng sâu hơn. Một lớp trí tuệ khác. Hoặc.. một phần ký ức mà ông ấy chưa muốn người bình thường chạm tới.