Chương 47: Chiếc hộp kỳ lạ 2

Cao Chiêu Dương đi chậm rãi quanh căn phòng ngủ cũ của Cao lão gia, đôi mắt như luôn biết rõ mình đang tìm gì, dù chưa ai nói ra điều đó. Căn phòng mang mùi gỗ cũ và chút hương trầm nhẹ thoảng trong không khí đầy trang nghiêm và bí ẩn.

Cao Chiêu Dương dừng lại bên góc phòng, nơi đặt một chiếc đồng hồ quả lắc cổ điển bằng gỗ đỏ đã ngả màu thời gian. Mặt đồng hồ mờ đi đôi chút, nhưng vẫn có thể nhận ra tám ký tự lạ được sắp xếp vòng quanh thay vì con số 1 đến 12 như thường lệ.

Cao Chiêu Dương nghiêng người, ánh mắt lướt qua từng ký tự một lượt rồi đưa tay chỉ nhẹ vào mặt đồng hồ. Giọng nói lúc này đã bớt vẻ đùa cợt, thay vào đó là sự nghiêm túc xen lẫn suy tư:

"Tám ký tự lạ trên mặt đồng hồ.. và tám vòng xoắn Fibonacci em tìm thấy trong sổ tay."

Cao Chiêu Dương quay đầu nhìn Tịch Miên, mắt lóe sáng:

"Có thể tám nhịp của chiếc đồng hồ này không chỉ là để đo thời gian mà là một dạng mã hóa, hoặc trình tự để mở hộp. Thử nghĩ xem: Đồng hồ là vật duy nhất trong căn phòng hoạt động liên tục. Nếu ông già cố tình để tám ký tự ở đây, thì nó phải là chìa khóa."

Cao Chiêu Dương bước lại gần, cúi xuống quan sát quả lắc đang đung đưa chậm rãi, tiếng "tích – tắc" ngân đều, hòa với không khí đầy căng thẳng:

"Đồng hồ chuyển động theo nhịp, nhịp là thời gian, thời gian là xoắn ốc và tám vòng xoắn trong ghi chú cũng hướng về dẫn lối. Có thể.. chúng ta cần bấm sáu nút trên ổ khóa theo nhịp chuyển động của đồng hồ này."

Cao Chiêu Dương quay lại nhìn chiếc hộp trong tay Tịch Miên, khóe môi nhếch nhẹ như vừa tìm được một mắt xích thú vị:

"Nếu tám vòng xoắn Fibonacci là một bản nhạc, thì đồng hồ này là người gõ nhịp. Em muốn chơi thử không, nhạc trưởng bé con?"

Ánh mắt họ chạm nhau giữa một thiên tài và gia chủ Cao gia không cần lời thừa. Chỉ cần một nhịp lắc.

Cố Tịch Miên cau mày, ánh mắt dán chặt vào mặt đồng hồ quả lắc với tám ký tự lạ. Cô nghiêng đầu, cố ghi nhớ chuỗi Fibonacci quen thuộc:

"1, 1, 2, 3, 5, 8, 13, 21.."

Cố Tịch Miên lẩm nhẩm, tay vô thức di chuyển theo chiều kim đồng hồ quanh mặt đồng hồ như thể đang dò tìm thứ tự nào đó.

Nhưng tám ký tự kia, mỗi cái đều kỳ quặc, không phải chữ cái Latinh thông thường. Một vài ký hiệu giống ngôn ngữ cổ, một vài lại gợi nhắc đến các biểu tượng toán học trừu tượng.

"Nếu mỗi vòng xoắn tương ứng với một ký tự.. và Fibonacci là về sự phát triển theo quy luật, thì có khi nào.."

Cố Tịch Miên ngừng lời, quay sang Cao Chiêu Dương như đang cần xác nhận một giả thiết điên rồ vừa lóe lên. Anh ta vẫn đứng cạnh chiếc đồng hồ, tay khoanh trước ngực, miệng cười nhàn nhạt như thể đang thưởng thức một bản nhạc phức điệu.

"Nếu mỗi vòng xoắn tương ứng với một ký tự trên đồng hồ.. và chuỗi Fibonacci liên quan đến thứ tự.."

Cao Chiêu Dương nhắc lại suy nghĩ của cô bằng giọng trầm bổng như một người dẫn chuyện: ".. Thì điều đó có thể nghĩa là thứ tự nhấn các nút cần dựa theo vị trí xuất hiện của các ký tự tương ứng với dãy số Fibonacci."

Cao Chiêu Dương ngừng một nhịp, ánh mắt sắc bén hơn khi quay đầu lắng nghe âm thanh nhỏ vang lên sau mỗi tám nhịp tích tắc.

"Nhưng thời gian.." Cao Chiêu Dương thì thầm, như đang suy tư cùng chính chiếc đồng hồ: ".. Có lẽ không chỉ là thứ tự. Chiếc đồng hồ này phát ra một tiếng chuông nhẹ sau mỗi tám nhịp tích tắc. Một vòng lặp. Một chu kỳ."

"Có thể, cái cần ghi nhớ không phải là vị trí của từng ký tự, mà là thời điểm chúng vọng lại. Giống như khi em xoay một vòng xoắn, không phải điểm bắt đầu quan trọng, mà là lúc nó chạm lại chính mình ở vòng thứ tám."

Cố Tịch Miên ôm đầu, rối rắm:

"Trời ơi.. Xoắn ốc Fibonacci l*иg nhau, ký hiệu lạ, chu kỳ thời gian, tám nhịp chuông.. Sao mà cái gì cũng xoắn não thế này.."

Cao Chiêu Dương bật cười, nhưng nụ cười lại mang sắc thái đầy hứng thú:

"Thì bởi vì thứ em đang giữ không phải là một chiếc hộp. Đó là một bản mật mã, được viết bằng logic, thời gian và trực giác. Không phải ai cũng có cơ hội để giải thứ này đâu."

Cao Chiêu Dương ngả lưng vào tủ sách, mắt ánh lên sự khâm phục nhẹ nhàng:

"Còn nếu ai đủ thông minh để nhìn ra liên kết giữa tám vòng xoắn và tám nhịp thời gian.." Cao Chiêu Dương nghiêng đầu, nhìn cô: ".. Thì chỉ có thể là em."

Ánh mắt họ lại chạm nhau, và lần này, Cố Tịch Miên không còn rối trí nữa. Cô thở sâu, gấp sổ tay lại, rồi ngẩng đầu:

"Được rồi. Vòng xoắn thì vòng xoắn. Em sẽ khiến chúng phải.. tự xoắn lấy mình."

Dưới ánh sáng mờ, kim đồng hồ khẽ dịch chuyển "Tích.. tắc.. tích.. tắc.." vòng lặp thứ tám đang đến gần.

Sau một hồi im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ di chuyển, Cố Tịch Miên cuối cùng cũng ngồi thẳng dậy, ánh mắt sắc lại như khi cô sắp đưa ra một nước cờ hiểm hóc:

"Nếu đúng như anh nói, thời gian là nhịp điệu, còn các vòng xoắn là thứ tự.. thì có lẽ em nên thử cách này."

Cố Tịch Miên cúi người về phía chiếc hộp, ngón tay lướt qua sáu nút ngà voi được đặt ở sáu đỉnh của ổ khóa hình lục giác. Cô nhớ lại mặt đồng hồ, những ký tự lạ kia và đối chiếu chúng với sáu con số đầu của chuỗi Fibonacci: 1, 1, 2, 3, 5, 8.

"Hai ký tự đầu giống nhau, tức là em phải nhấn cùng một nút hai lần.. và số 8, số cuối cùng phải khớp với nhịp chuông."

Cố Tịch Miên thì thầm như tự nhắc nhở bản thân, đồng thời quan sát nhịp lắc của quả lắc đồng hồ.

Tích.. tắc.. tích.. tắc..

Ngay khi tiếng tích thứ tám vang lên và tiếng chuông mảnh khảnh vang lên một cách tinh tế như tiếng thở của ký ức, Cố Tịch Miên đưa tay nhấn nhẹ vào nút cuối cùng.

Click.