Cầu thang xoắn ốc dẫn lên tầng năm khẽ ngân lên tiếng kẽo kẹt khi đoàn người bước lên. Tầng cao nhất của biệt thự Nhã Nguyệt hầu như không có ai lui tới, ánh sáng nơi đây cũng vàng vọt hơn vì các ô cửa sổ được che bằng lớp rèm lụa cổ màu ngà đã ngả sang màu cháo lòng theo năm tháng.
Vệ sĩ Tề Vũ đi đầu, tay sẵn sàng đặt lên chuôi súng bên hông như bản năng, cặp mắt sắc sảo liên tục quét qua từng góc hành lang.
Cao Chiêu Dương đi ngay sau Cố Tịch Miên, dáng đi vẫn thong dong nhưng mắt thì không ngừng quan sát, như thể đang phân tích không gian này theo một cách riêng nào đó.
Ngô quản gia bước chậm rãi đến cuối hành lang, dừng lại trước một cánh cửa gỗ lim lớn chạm khắc tinh xảo, viền đồng bóng loáng. Ông quay đầu, cúi nhẹ đầu với Cố Tịch Miên:
"Thưa tiểu thư, đây là phòng ngủ của Cao lão gia. Kể từ sau khi ngài ấy mất, căn phòng này vẫn được khóa lại và tôi là người duy nhất giữ chìa khóa."
Ông từ tốn tra chìa, "cạch" một tiếng vang lên rõ ràng giữa hành lang vắng lặng.
Cửa mở.
Một làn khí lạnh ùa ra, pha trộn giữa mùi trầm hương phai nhạt và mùi gỗ cũ.
Ngô quản gia bước vào trước, bật đèn lên: "Căn phòng này là nơi ngài ấy nghỉ ngơi suốt hơn năm năm. Không ai được phép tự tiện vào, kể cả tôi. Tôi chỉ vào dọn dẹp mỗi tháng một lần."
Căn phòng mang đậm dấu ấn thời gian và sự vắng vẻ. Ánh sáng tự nhiên rất hạn chế, chủ yếu hắt vào từ một khung cửa sổ lớn hình vòm ở cuối phòng, nhìn ra những tán cây cổ thụ rậm rạp bên ngoài. Lớp rèm nhung dày màu tro sẫm đã phủ một lớp bụi mờ, cản trở phần lớn ánh sáng, tạo nên một không gian nửa sáng nửa tối, huyền bí và tĩnh lặng.
Những kệ sách cao chót vót bằng gỗ chạm trổ cầu kỳ ôm lấy gần như toàn bộ các bức tường, chứa đầy những cuốn sách cổ kính với bìa da và gáy sách đã phai màu. Mùi giấy cũ, mực cổ và gỗ ẩm hòa quyện thành một thứ hương đặc trưng của những không gian lưu giữ tri thức lâu đời.
Chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ mun đặt ở vị trí gần cửa sổ, mặt bàn rộng rãi sạch sẽ và ẩn hiện những dấu vết thời gian. Chiếc hộp gỗ kỳ lạ nằm nổi bật trên mặt bàn, thu hút mọi ánh nhìn.
Ở một góc phòng, chiếc đồng hồ quả lắc cổ điển đứng im lìm, cao gần bằng người. Mặt số của nó không có những con số quen thuộc mà thay vào đó là tám ký tự lạ mắt được khắc trên những mặt men trắng ngà, sắp xếp theo một vòng tròn. Quả lắc bằng đồng không lay động, nhưng nếu lắng nghe kỹ, vẫn có thể nghe thấy tiếng tích tắc đều đặn phát ra từ bên trong và sau mỗi tám tiếng tích tắc là một tiếng chuông nhỏ khẽ ngân.
Trên bàn làm việc, bên cạnh chiếc hộp, còn có một chiếc gạt tàn bằng đồng hình lục giác, lòng gạt tàn chứa đầy tàn thuốc đã nguội lạnh. Một quyển sổ da cũ kỹ với những trang giấy ố vàng nằm mở gần đó, những dòng chữ và hình vẽ nguệch ngoạc hé lộ những manh mối quan trọng. Một chiếc kính lúp cũ với phần tay cầm bằng gỗ mun cũng nằm trên chồng sách, mời gọi sự quan sát tỉ mỉ.
Cố Tịch Miên Chiếc ngồi xuống bàn và quan sát chiếc hộp đó, chiếc hộp có hình dáng lăng trụ chữ nhật, không quá lớn, vừa vặn để hai bàn tay có thể ôm trọn.
Chất liệu gỗ sẫm màu, có lẽ là gỗ mun hoặc một loại gỗ quý lâu năm, với những đường vân tinh tế hiện rõ dưới lớp bụi mờ. Nắp hộp phẳng, trên bề mặt được khắc sâu ký hiệu "Σℙ ∞" ở vị trí trung tâm.
Xung quanh ký hiệu này là sáu hình tròn nhỏ được bố trí đều đặn theo hình lục giác, tạo thành một họa tiết cân đối và bí ẩn.
Ở một trong những cạnh dài của hộp, nổi bật lên một ổ khóa hình lục giác bằng kim loại màu đồng xỉn. Sáu nút nhỏ bằng ngà voi hoặc một chất liệu tương tự được đặt lõm vào sáu đỉnh của hình lục giác. Các nút này có vẻ như có thể được nhấn vào.
Bề mặt các cạnh của hộp được chạm khắc những hoa văn vân mây mềm mại, uyển chuyển, nhưng khi quan sát kỹ dưới ánh sáng yếu ớt, có thể nhận ra những đường cong lặp đi lặp lại như những đồ thị hàm sóng cách điệu.
Cố Tịch Miên nhìn ký hiệu "Σℙ ∞" khắc trên nắp hộp, xung quanh là sáu hình tròn nhỏ được sắp xếp theo hình lục giác:
"Ký hiệu này.. tổng vô hạn. Và sáu vòng tròn này có vẻ liên quan đến ổ khóa lục giác ở cạnh hộp."
Ánh mắt Cố Tịch Miên trầm xuống, ngón tay khẽ chạm vào một trong sáu vòng tròn. Những đường khắc sâu, sắc nét, không hề mòn vẹt – như thể được tạo ra bởi một công nghệ tinh vi hoặc một bàn tay cực kỳ kiên nhẫn và cẩn trọng.
Cố Tịch Miên im lặng trong chốc lát rồi mở quyển sổ da ra. Lớp da sờn mép, xộc lên mùi thời gian và cũ kỹ. Khi lật đến gần cuối, một trang giấy vàng ố rơi ra, bên trên vẽ tám hình xoắn ốc Fibonacci l*иg ghép vào nhau, từng đường cong nối tiếp, chồng lên nhau như một vũ điệu bí ẩn của không gian và thời gian.
Dưới góc phải trang giấy, dòng chữ mực nâu đã phai mờ hiện lên một cách đầy mơ hồ nhưng vẫn còn đủ rõ để đọc:
"Tám vòng xoắn của thời gian dẫn lối."
Cố Tịch Miên khẽ đọc lại câu ấy, hàng lông mày hơi nhíu lại. Cô ngồi thẳng người, đưa mắt nhìn lại sáu vòng tròn khắc trên hộp.
"Sáu vòng ngoài.. tám vòng xoắn.. tổng vô hạn.."
Cố Tịch Miên tự lẩm bẩm, suy tư như đang cố ghép từng mảnh của một bức tranh vỡ. Từng hình xoắn ốc Fibonacci dường như gợi lên hình ảnh của thời gian không tuyến tính như thể một khoảnh khắc có thể lặp lại, giao nhau, và đan xen theo quy luật riêng.
"Nếu tám vòng xoắn là" chìa khóa ", vậy có thể sáu vòng tròn và ổ khóa lục giác là" cánh cửa ".. Còn ký hiệu tổng vô hạn.. là lời mời gọi vào một không gian không hồi kết?"
Gió khẽ lướt qua khung cửa sổ, làm trang giấy rung nhẹ. Ánh mắt Tịch Miên lúc này không còn chỉ là của một cô gái 17 tuổi, mà là ánh mắt của người đang đứng trước một ngưỡng cửa không thể đoán định, sẵn sàng giải mã một bí mật đã bị phong kín bởi chính thời gian.
Cố Tịch Miên nghiêng người, đưa tờ giấy có tám hình xoắn ốc Fibonacci và chiếc hộp về phía Cao Chiêu Dương, kèm theo ánh mắt sắc sảo nhưng không giấu được vẻ tò mò:
"Chiêu Dương, anh là một trong tứ đại thiên tài của nhà họ Cao mà, đúng không? Vậy thử nói xem.. ký hiệu" Σℙ ∞ ", sáu vòng tròn theo hình lục giác, tám xoắn ốc Fibonacci, anh nghĩ chúng có liên quan thế nào?"
Cao Chiêu Dương vừa lười biếng dựa lưng vào ghế, vừa nhướn mày, ánh mắt thoáng sáng lên khi thấy hình xoắn ốc. Anh không vội trả lời ngay. Đầu ngón tay khẽ xoay cây bút máy bạc trong tay, như đang sắp bước vào một bản nhạc logic thú vị.
"Ừm.." Cao Chiêu Dương kéo nhẹ trang giấy về phía mình, nhìn thoáng qua chiếc hộp, rồi cười khẽ:
"Em biết không, Σ là ký hiệu tổng, ℙ có thể là ký hiệu xác suất hoặc một tập hợp nguyên mẫu nào đó.. còn ∞ thì khỏi cần nói, là vô hạn."
"Tổng xác suất vô hạn? Không, không hợp lắm. Nhưng nếu hiểu theo một cách hình tượng.." Cao Chiêu Dương nháy mắt: "Nó có thể là một lời ám chỉ đến những khả năng bất tận. Vô số con đường, vô số kết quả. Giống như.. một mê cung logic không có điểm dừng."
Cao Chiêu Dương bước đến xoay chiếc hộp lại, dừng ở ổ khóa lục giác, mấy ngón tay lướt qua sáu nút ngà voi:
"Sáu vòng tròn sắp theo hình lục giác. Trùng khớp hoàn hảo với sáu đỉnh của ổ khóa. Có thể mỗi nút tượng trưng cho một hướng xoay của vòng xoắn nào đó. Hoặc là một dạng mã nhị phân – bật/tắt, có/không, đúng/sai."
Rồi Cao Chiêu Dương chuyển sang tờ giấy:
"Tám hình xoắn ốc Fibonacci l*иg vào nhau.. nghe như mấy triết gia mê toán đặt tên ấy nhỉ. Nhưng nếu đúng là Fibonacci, thì chúng mang tính quy luật và xoắn ốc thì luôn hướng ra ngoài, mở rộng.. giống thời gian hoặc ký ức."
Cao Chiêu Dương ngẩng đầu nhìn Cố Tịch Miên, đôi mắt sắc như lưỡi dao được giấu sau vẻ mặt phong lưu:
"Nếu anh đoán không nhầm, đây là một bản mã thời gian, cần giải bằng cả logic lẫn trực giác. Sáu nút là cánh cổng, tám xoắn ốc là đường dẫn. Còn" Σℙ ∞ "? Đó là lời nhắc: Em sẽ phải thử hết mọi khả năng để chạm tới điều không giới hạn."
Cao Chiêu Dương ngừng một nhịp, nghiêng đầu:
"Mà này, bé con.. em thực sự muốn mở cái này sao? Có khi bên trong không phải thứ mà bất kỳ ai cũng nên thấy đâu."
Một thoáng trầm mặc len vào giữa họ. Nhưng Cố Tịch Miên chỉ mỉm cười, mắt sáng như có lửa:
"Chính vì vậy, em phải mở."