Không khí mùa thu đã bắt đầu se lạnh, lá cây quanh Chiêu Dương Hồ lặng lẽ chuyển sắc vàng cam, tạo nên một bức tranh yên ả đến lạ kỳ.
Người đàn ông trung niên mặc vest đen bước ra từ cánh cửa sắt ở phía sau hai người họ, dáng vẻ điềm đạm, tóc điểm bạc, kính nửa gọng ánh lên trong nắng.
Quản gia Ngô.
Ông cúi người chào theo nghi thức: "Chào mừng thiếu gia Chiêu Dương và tiểu thư à không.. là gia chủ mới của Cao gia.. trở về Nhã Nguyệt."
Ánh mắt ông Ngô dừng lại lâu hơn một chút trên người của Cao Chiêu Dương. Nhưng chàng trai ấy chỉ khẽ nhướng mày, đáp nhàn nhạt: "Tôi không nhớ rõ nơi này đâu, đừng nhìn tôi như thể tôi sắp khóc."
Quản gia Ngô mỉm cười nhẹ, như thể đã đoán trước phản ứng này. "Dù ngài không nhớ.. nhưng nơi này luôn nhớ ngài."
Gió từ hồ thổi qua, cánh cửa biệt thự nặng nề mở ra, lộ ra sảnh chính với trần cao và những tấm rèm lớn màu rượu vang. Căn biệt thự dường như đã ngủ yên rất lâu.. giờ mới có hơi người trở lại.
Cố Tịch Miên khẽ rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì cảm giác.. nơi này không đơn giản.
Biệt thự Nhã Nguyệt nằm ẩn mình bên rìa Chiêu Dương Hồ, như một phần ký ức bị chôn vùi trong tĩnh lặng. Tòa biệt thự năm tầng được xây theo phong cách cổ châu Âu giao thoa nét phương Đông, mặt ngoài phủ màu đá xám bạc, những vòm cửa uốn cong và hàng cột lớn khiến nó trông như một tòa lâu đài ngủ yên giữa rừng cây.
Cố Tịch Miên nhớ lại lúc nãy.. ngay khi bước vào sảnh chính, cảm giác đầu tiên đập vào lòng người là: Lạnh. Không phải cái lạnh của gió, mà là thứ lạnh lẽo như thể không khí nơi này đã ngừng chuyển động từ rất lâu rồi. Không gian tĩnh mịch đến mức có thể nghe rõ tiếng giày chạm nhẹ vào nền gạch bóng loáng.
Nơi đây không đông người hầu, chỉ có vài người làm lớn tuổi lặng lẽ quét dọn, tiếng chổi tre loạt xoạt trên hành lang dài như càng làm nổi bật thêm sự trống trải. Trần nhà cao vυ"t với đèn chùm pha lê đã hơi xỉn màu, những tấm rèm dày dặn gần như luôn khép hờ, che đi ánh sáng tự nhiên.
Có rất nhiều phòng trong biệt thự – quá nhiều.
Phần lớn là phòng trống, nhưng sạch sẽ một cách đáng ngờ, như thể dù không có ai sống, người ta vẫn đều đặn lau dọn từng ngày. Các căn phòng đều cùng kiểu: Cửa gỗ nặng màu trầm, sàn lát gỗ đỏ bóng loáng, và.. hoàn toàn không có vật dụng cá nhân nào cả. Như những căn phòng trưng bày chờ chủ nhân chưa từng trở về.
Tầng bốn là nơi kỳ lạ nhất.
Các phòng ở đó đều không khóa.
Nhưng có một căn phòng bí ẩn.. cửa phòng đó bằng gỗ mun đen, khắc hình trăng khuyết và những đường chạm trổ cổ xưa. Tay nắm bằng đồng đúc, lạnh đến buốt tay khi chạm vào.
Điều đáng nói là.. không ai có chìa khóa của căn phòng này.
Lúc nãy đi tham quan với Cao Chiêu Dương thì nghe Quản gia Ngô nói:
"Căn phòng đó.. từ trước đến nay chưa ai mở được. Chìa khóa đã mất từ nhiều năm trước, kể cả ông cũng không biết bên trong là gì, trừ Cao lão gia."
Không có lời đồn đại.
Không có giai thoại. Nhưng chính vì thế.. lại khiến nó trở nên đáng sợ hơn.
Và như một phần bản năng, Cố Tịch Miên biết.. thể nào rồi cũng có lúc, cô sẽ phải vào căn phòng đó.
Lâm Tuyết An hí hửng như đi du lịch năm sao, cô nàng lôi điện thoại ra, mở livestream ngay:
"Hello cả nhà, hôm nay An An sẽ đưa mọi người khám phá một biệt thự cực kỳ bí ẩn nằm cạnh Chiêu Dương Hồ nha! Nhìn ngoài thì cổ kính thôi rồi luôn ấy!"
Lâm Tuyết An lia camera khắp nơi, thậm chí còn cố tạo dáng cạnh cầu thang cẩm thạch như đang chụp ảnh tạp chí du lịch: "Mấy cái rèm này chắc là từ thời nhà Thanh còn sót lại đó mấy cưng!"
Lâm Tuyết An nói rồi cười khanh khách, chẳng buồn để ý không khí lạnh lẽo vây quanh.
Cao Hàn Dạ không buồn quay đầu lại. Cậu chỉ thở dài, bước thẳng lên cầu thang rồi rẽ trái, đi vào căn phòng của mình ở tầng một. Vừa đi, cậu vừa lầm bầm mấy công thức thiết kế súng bằng giọng đều đều như thôi miên:
"Nòng xoắn 7.62mm.. tốc độ đầu nòng 870 m/s.. lực giật ngược = khối lượng đạn nhân vận tốc chia 9.8.."
Cố Tịch Miên nhìn theo dáng lưng quen thuộc đó rồi lắc đầu. Tên thiên tài này đúng là.. sống ở hành tinh khác.
Đúng lúc đó, một bàn tay chạm nhẹ vào vai Cố Tịch Miên.
Cao Chiêu Dương.
Ánh mắt anh lúc này vẫn mang nét vui đùa như thường lệ, nhưng lại thấp thoáng sự nghiêm túc rất lạ:
"Cô nhóc, có muốn cùng anh.. khám phá tầng bốn không?"
Cố Tịch Miên ngẩng đầu nhìn. Ánh đèn trần phản chiếu vào đôi mắt của Cao Chiêu Dương không có vẻ cợt nhả, không có ngôn ngữ hoa mỹ, chỉ là.. một chút tò mò thật sự.
Cố Tịch Miên chần chừ vài giây, rồi gật đầu.
Cả hai im lặng bước lên những bậc thang gỗ nặng nề dẫn lên tầng bốn. Tầng lạnh nhất, và.. ít được ghé tới nhất. Không khí nơi đây dường như đặc quánh lại, như thể mỗi bước chân của họ đều đánh thức một điều gì đó đang say ngủ trong tường đá.
Đến cuối hành lang, họ dừng lại trước cánh cửa gỗ mun với họa tiết trăng khuyết chạm trổ.
Cao Chiêu Dương đặt tay lên tay nắm cửa: "Thử xem, biết đâu.. hôm nay là ngày định mệnh."
Tầng bốn của biệt thự Nhã Nguyệt như một thế giới khác biệt hoàn toàn với phần còn lại của biệt thự.
Ngay khi Cố Tịch Miên và Cao Chiêu Dương bước lên, một luồng khí lạnh lướt qua chân, âm ẩm và buốt nhẹ như thể nơi đây chưa từng có dấu chân người suốt nhiều năm. Những tấm rèm dày phủ kín các ô cửa sổ, lọc ánh sáng mặt trời thành một lớp mờ đυ.c xanh xám. Gió từ hồ Chiêu Dương bên ngoài thỉnh thoảng thổi qua khe cửa, tạo ra những tiếng rít khe khẽ như tiếng ai thở dài.
Dãy hành lang trải dài, hai bên là những cánh cửa gỗ cũ kỹ, mỗi cánh đều có ổ khóa sắt nặng nề đã hoen gỉ theo thời gian. Trên mỗi cửa không hề có biển tên hay ký hiệu gì, chỉ là gỗ thô sẫm màu, lạnh lùng và im lặng.
Một lớp bụi mỏng phủ đều trên tay vịn cầu thang và viền tường – chứng tỏ không ai lui tới nơi này trong thời gian dài. Mùi gỗ mục nhẹ thoảng trong không khí, cùng với cảm giác bí ẩn đến mức.. mỗi hơi thở cũng có vẻ như đang bị lắng nghe.
Cao Chiêu Dương dừng lại giữa hành lang, ánh mắt hơi ngập ngừng.
Cao Chiêu Dương đưa tay chạm nhẹ vào một cánh cửa gần đó, cảm nhận sự lạnh toát của gỗ: "Anh sinh ra ở đây, nhưng.. Thật ra.. anh cũng chưa từng đặt chân vào đây."
Nghe đến đây, Cố Tịch Miên ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy ngờ vực và hiếu kỳ. Cô nhìn dãy phòng im lìm, rồi lùi về một bước, bản năng cho cô biết: Có điều gì đó đang bị giấu kín. Không phải một căn phòng.. mà là cả tầng lầu này.
Và điều kỳ lạ nhất là tại sao không ai giữ chìa khóa?
Cao Chiêu Dương rút điện thoại ra, dùng đèn pin soi nhẹ từng ổ khóa: "Nếu em thích.. chúng ta có thể thử mở từng phòng vào đêm nay?"
Cao Chiêu Dương nói nửa đùa nửa thật, nhưng trong mắt lại không có vẻ gì là đang nói chơi.
Cố Tịch Miên hơi rùng mình, cô không rõ vì câu nói ấy.. hay vì cảm giác có một ánh mắt vô hình nào đó đang dõi theo họ từ sau lớp cửa tối om kia.