Chương 44: Biệt thự Nhã Nguyệt

Ngày 1 tháng 10...

Không khí sau cơn mưa đêm qua khiến bầu trời sáng nay trở nên trong lành lạ thường. Vừa hạ cánh xuống sân bay Sơn Đông, làn gió đầu thu dịu mát như muốn xua tan những mệt mỏi còn sót lại sau chuyến bay. Nắng nhè nhẹ lướt qua ô kính xe, phủ lên gương mặt ai cũng ánh vàng nhàn nhạt.

Trong chiếc xe hơi sang trọng mang biển số đặc quyền của Cao gia, Cố Tịch Miên ngồi cạnh cửa sổ, đôi mắt không giấu được sự ngạc nhiên khi nhìn phong cảnh lạ lẫm bên ngoài. Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng, phối với chân váy kẻ xanh đen đơn giản mà tinh tế, lại rất hợp với không khí du lịch ngày lễ.

Bên cạnh Cố Tịch Miên, Lâm Tuyết An, người chị gái "nhiều chuyện" nhưng cũng là đồng minh thân thiết nhất đang tranh thủ chỉnh lại lớp son môi bằng gương mini.

Hàng ghế sau là Cao Chiêu Dương lười biếng dựa đầu vào lưng ghế, nửa ngủ nửa thức, nhưng ánh mắt vẫn chốc chốc liếc sang người ngồi bên cửa sổ. Miệng anh khẽ nhếch khi thấy Cố Tịch Miên đang tò mò nhìn phong cảnh: "Lần đầu đến Chiêu Dương Hồ à? Nhìn em giống y như chú husky lần đầu được ra công viên."

Cao Hàn Dạ ngồi kế bên anh ta ở hàng ghế sau, không phản ứng gì, tay vẫn cầm máy đọc tài liệu khoa học, ánh mắt nhàn nhạt liếc qua gương chiếu hậu như thể vừa ghi nhớ ba phương trình, vừa theo dõi.. mạch cảm xúc trong xe.

Tề Vũ ngồi vững tay lái. Người đàn ông ấy chẳng nói câu nào, như một bức tường thép lặng lẽ bảo vệ bọn họ, đưa cả nhóm tiến về biệt thự Nhã Nguyệt, khu dinh cơ ven hồ, do chính Cao lão gia mua để nghỉ dưỡng, cũng là nơi gắn liền với những ký ức tuổi thơ của Cao Chiêu Dương.

Cố Tịch Miên nhìn tấm biển chỉ đường "Chiêu Dương Hồ – 8km", trong lòng chợt dâng lên một cảm giác vừa háo hức vừa mơ hồ..

Khi chiếc xe dừng lại trước cánh cổng rộng lớn của biệt thự Nhã Nguyệt, cả nhóm bắt đầu cảm nhận được sự khác biệt của nơi này. Biệt thự nằm gần hồ Chiêu Dương, lưng tựa vào những dãy núi nhấp nhô, được bao quanh bởi khu vườn tĩnh lặng, như một bức tranh vẽ nên từ sự hòa quyện giữa thiên nhiên và kiến trúc.

Biệt thự Nhã Nguyệt có lối kiến trúc cổ điển phương Đông với mái ngói uốn cong, bức tường đá màu trắng ngà nổi bật trên nền xanh của cây cối xung quanh. Vẻ đẹp của nó không quá rực rỡ, nhưng lại toát lên sự thanh thoát, tao nhã. Cửa lớn được làm bằng gỗ quý, khảm họa tiết mây cuộn, ánh lên trong làn ánh sáng nhẹ nhàng của mặt trời chiều. Sân vườn rộng rãi được chăm chút kỹ lưỡng, những luống hoa anh đào nhẹ nhàng khoe sắc, hòa cùng những cây cối cổ thụ xanh mướt.

Một chiếc cầu gỗ bắc qua con suối nhỏ quanh co, dẫn đến những khu vườn tiểu cảnh đầy đá sỏi và cây lá rậm rạp, tạo nên không gian yên bình, không hề có tiếng động của thế giới bên ngoài.

Khi nhóm người bước xuống xe, Ngô quản gia – người lâu năm hầu hạ gia đình Cao gia – đã đứng chờ sẵn dưới mái hiên. Ông là người trung niên, gương mặt hiền hòa nhưng đôi mắt tinh anh không hề mất đi sự cảnh giác. Trên người ông mặc bộ đồng phục hầu bàn truyền thống của gia đình Cao gia, màu đen đơn giản nhưng tỉ mỉ trong từng đường nét.

Ngô quản gia cúi người chào đón mọi người: "Chào mừng các ngài đã đến biệt thự Nhã Nguyệt. Mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn sàng."

Sau đó, ông quay sang Tề Vũ với một ánh mắt kính cẩn: "Tề Vũ, ngài có thể để tôi dẫn mọi người vào trong."

Cao Chiêu Dương là người đầu tiên bước vào, một nụ cười nhẹ thoáng qua khóe môi. Anh thả lỏng cơ thể, đưa tay chạm vào tấm cửa gỗ, rồi quay lại nhìn Cố Tịch Miên. Ánh mắt anh dường như có chút mong chờ, như thể nơi này gắn liền với quá nhiều kỷ niệm mà anh không muốn giấu giếm.

Cố Tịch Miên bước theo Cao Chiêu Dương vào trong, nhận thấy trong không khí có một sự trầm lặng mà cô khó có thể giải thích. Cô cũng không quên liếc nhìn Lâm Tuyết An, người chị đang nhìn khắp nơi với ánh mắt đầy tò mò.

Ngô quản gia dẫn mọi người vào một gian phòng rộng rãi, nơi những chiếc đèn l*иg cổ treo cao, ánh sáng nhấp nháy như phản chiếu những chi tiết tinh xảo trong không gian. Phòng khách được bài trí đơn giản, nhưng từng món đồ, từ những chiếc bàn trà đến những bức tranh treo tường đều toát lên sự tĩnh lặng, sang trọng và đậm chất cổ điển.

Bên ngoài cửa sổ, Chiêu Dương Hồ hiện lên một cách mờ ảo dưới ánh sáng vàng dịu, tạo thành một bức tranh thiên nhiên đẹp mê hồn. Mọi thứ xung quanh không hề có dấu vết của sự ồn ào, mà ngược lại, chúng hòa quyện với nhau như một phần không thể thiếu của cuộc sống bình yên này.

Ngô quản gia chỉ tay về phía chiếc bàn trà lớn ở giữa phòng: "Mời các ngài ngồi. Chúng tôi đã chuẩn bị trà ngon và điểm tâm nhẹ nhàng cho chuyến tham quan hôm nay."

Không gian tràn ngập sự yên tĩnh và thanh bình.

Cố Tịch Miên cảm thấy mình như lạc vào một thế giới khác, nơi không còn những lo toan hay bộn bề. Cảm giác này thật lạ, nhưng cũng thật dễ chịu.

Cố Tịch Miên nhìn quanh một lần nữa, rồi lại nhìn về phía Cao Chiêu Dương, không biết là vô tình hay có dụng ý, nhưng ánh mắt anh vẫn hướng về cô, như thể muốn nói điều gì đó mà cô chưa thể hiểu được.

Chị gái Lâm Tuyết An không thể kiềm chế được sự háo hức trước vẻ đẹp thanh thoát của biệt thự. Cô lấy điện thoại ra, đứng trước cửa sổ lớn nhìn ra Chiêu Dương Hồ và chớp lấy khoảnh khắc hoàn hảo. Ánh sáng chiều nhuộm vàng khắp không gian, tạo ra những bức ảnh tự sướиɠ tuyệt vời.

"Cảnh đẹp thế này, phải chia sẻ cho bạn bè mới được!" Lâm Tuyết An nói với một nụ cười đầy tự mãn rồi ngay lập tức đăng hình lên mạng xã hội, kèm theo chú thích: "Biệt thự Nhã Nguyệt – nơi hoàn hảo cho một chuyến nghỉ dưỡng tuyệt vời!".

Trong khi đó, Cao Hàn Dạ không hứng thú với việc tham quan. Cậu ta chỉ thả lỏng, tựa vào lan can, mắt nhìn về phía xa xăm của Chiêu Dương Hồ như thể đang tính toán điều gì đó. Những mạch suy nghĩ của cậu luôn nhanh và sắc bén như vậy, nhưng lúc này, có vẻ cậu ta đang rơi vào một thế giới của riêng mình, nơi chỉ có những con số và lý thuyết.

Cao Chiêu Dương bước lại gần Cố Tịch Miên. Anh ta vươn tay, với vẻ đầy tự tin và kiêu ngạo: "Em muốn biết mọi ngóc ngách của biệt thự này chứ? Nếu em không đi tham quan cùng anh, chắc chắn sẽ không thể thấy hết được những nơi đặc biệt đâu."

Cố Tịch Miên nhìn Cao Chiêu Dương một cái, không nói gì nhưng cũng chẳng từ chối. Biệt thự năm tầng này quả thật là một công trình tuyệt vời, không chỉ vì diện tích rộng lớn mà còn vì thiết kế hài hòa với thiên nhiên xung quanh. Mỗi chi tiết của căn biệt thự đều mang một vẻ đẹp khó tả, từ những cột trụ vững chãi cho đến những cửa sổ cao vυ"t, tất cả như nói lên sự xa hoa, quyền lực của Cao gia.

Cao Chiêu Dương dẫn Cố Tịch Miên đi qua từng phòng, giới thiệu từng khu vực như một hướng dẫn viên du lịch chuyên nghiệp. Anh ta không quên nhấn mạnh những điểm đặc biệt mà chỉ những người trong gia đình mới hiểu, chẳng hạn như các đường hầm bí mật được xây dựng trong các bức tường, hay những căn phòng ẩn chứa những bí mật của gia tộc qua các thế hệ.

Khi đi qua khu vườn sau, nơi có một hồ nước nhỏ phản chiếu bầu trời xanh, Cao Chiêu Dương cười khẩy một cách đầy ẩn ý: "Anh đảm bảo em sẽ không thể rời mắt khỏi những chỗ này. Những bí mật và những ký ức trong căn biệt thự này luôn khiến người ta tò mò."

Cố Tịch Miên không đáp lại ngay mà chỉ lặng lẽ quan sát mọi thứ xung quanh. Cô biết rằng phía sau sự hào nhoáng và xa hoa này, có thể là những câu chuyện và bí mật không phải ai cũng có thể hiểu hết được.