Buổi trưa, thư viện trường Hoàng Gia yên tĩnh như thể toàn bộ thế giới đang nín thở. Ánh nắng xuyên qua khung kính cao vυ"t, đổ xuống những hàng kệ sách dài ngút mắt, phủ một lớp vàng nhạt lên tấm đồng phục xanh lam của Cố Tịch Miên.
Cô gái nhỏ ngồi gọn ở một góc bàn gần cửa sổ, tay cầm bút máy, trước mặt là quyển vở kín những công thức hóa học phức tạp đến choáng váng. Bộ đồng phục học sinh thẳng nếp, váy xếp ly gọn gàng, mái tóc dài buộc nhẹ sau gáy trông cô chẳng khác gì một học sinh gương mẫu. Nhưng nếu lại gần, sẽ nghe được tiếng thở dài nhẹ như gió:
"Liên kết cộng hóa trị.. định luật bảo toàn electron.. cái gì mà orbital phân lớp p, d.."
Cố Tịch Miên ngẩng đầu nhìn trần nhà một cách tuyệt vọng, như thể hy vọng trần nhà biết đáp án.
Chương trình lớp 11-S quả thật không phải nơi dành cho người bình thường. Cố Tịch Miên vốn học rất giỏi, nhưng khối lượng kiến thức ở đây giống như con sóng dữ, từng đợt tràn qua đầu, chưa kịp thở đã bị cuốn tiếp.
Đã thế, bạn cùng bàn của Cố Tịch Miên là Cao Hàn Dạ – thiên tài toán học nhưng lại toàn nói những điều như người ngoài hành tinh. Tịch Miên từng có lần hỏi bài và nhận lại một chuỗi câu khiến cô phải tra suốt ba tiếng.
"Không thể trông chờ ai được rồi." Cố Tịch Miên lẩm bẩm, tay lật nhanh trang vở.
Cố Tịch Miên chưa bao giờ là người dễ bỏ cuộc. Dù có khó đến mấy, cô vẫn sẽ gồng mình mà bước tiếp. Thư viện dường như càng im ắng hơn, chỉ còn tiếng bút viết sột soạt, và tiếng mưa lặng lẽ bắt đầu rơi bên ngoài ô kính thủy tinh..
Cố Tịch Miên đang chúi đầu vào đống phương trình hóa học thì bất ngờ một thứ lạnh buốt áp vào má khiến cô giật nảy mình.
"Hừ, tránh ra!" Cố Tịch Miên gắt khẽ, liếc xéo lên.
Trước mặt Cố Tịch Miên là gương mặt quen thuộc, vừa lười nhác vừa rạng rỡ của Cao Chiêu Dương. Anh cười tươi, lắc lắc lon Coca lạnh trong tay như thể mình là vị cứu tinh của thế giới học sinh đang mắc kẹt giữa bảng tuần hoàn.
"Trưa nắng nóng như vầy mà ngồi cày hóa học thì đúng là điên thật." Cao Chiêu Dương mở lon, đưa cho Cố Tịch Miên: "Uống đi, cho tỉnh táo chút."
Cố Tịch Miên đón lấy lon nước, khẽ bật nắp, nhưng vẫn không quên lườm anh một cái: "Anh ở khu đại học rồi mà cứ chạy qua thư viện khu cấp ba làm gì hoài vậy? Trường không cấm à?"
Cao Chiêu Dương nhún vai, cười nhăn nhở như thể vừa nghe được chuyện gì buồn cười: "Không cấm. Nhưng em thì sắp cấm anh đến nơi rồi."
Cố Tịch Miên lặng thinh, hớp một ngụm Coca, mắt nhìn ra ngoài ô kính nơi những giọt mưa đang bắt đầu rơi lách tách. Một lúc sau, cô khẽ hỏi:
"Anh sinh ra ở Chiêu Dương Hồ thật à?"
"Ừ." Cao Chiêu Dương đáp, lần này giọng anh chậm lại, có chút gì đó sâu hơn thường lệ.
Cố Tịch Miên xoay lon Coca trong tay, rồi ngẩng lên: "Sắp đến Quốc Khánh rồi. Được nghỉ cả tuần. Anh có muốn quay về đó chơi không?"
Cao Chiêu Dương hơi ngạc nhiên nhìn Cố Tịch Miên, như thể vừa nghe thấy một điều gì đó không nằm trong dự đoán. Nhưng rồi nhanh chóng, khoé môi anh cong lên thành nụ cười:
"Em đang hẹn anh đi chơi đó à, nhóc con?"
Cố Tịch Miên lập tức liếc mắt, giọng lạnh băng: "Không. Em chỉ muốn đến đó xem thử.. nơi tạo cảm hứng cho hai câu thơ kia. Thơ của Cao lão gia. Chứ không phải.. người."
Cao Chiêu Dương bật cười khẽ, nhưng ánh mắt lại không còn đùa giỡn như lúc đầu nữa. Anh nhìn Cố Tịch Miên một lúc lâu, rồi gật đầu:
"Vậy thì đi. Đến Chiêu Dương Hồ, anh làm hướng dẫn viên, còn em.. làm gì cũng được, miễn là vẫn chịu để anh đi cùng."
Cố Tịch Miên khẽ liếc Cao Chiêu Dương, giọng đều đều: "Vậy lúc nào thì anh rảnh?"
Cao Chiêu Dương nghiêng đầu suy nghĩ một giây rồi đáp tỉnh bơ:
"Giả sử một tuần có 168 giờ, trừ đi 42 giờ ngủ, 21 giờ ăn, 15 giờ làm bài tập hộ em, 10 giờ đi lạc trong các đường hầm biệt thự, còn lại 80 giờ, mà trong đó xác suất để anh rảnh là 1/√2.. thì tầm khoảng.. lúc vũ trụ giãn nở đến giới hạn."
"..."
Cố Tịch Miên nheo mắt, yên lặng 3 giây rồi phán: "Ý anh là.. bận tới chết?"
Cao Chiêu Dương bật cười, nhún vai: "Ý anh là, nếu em hẹn, thì anh rảnh."
Cố Tịch Miên thoáng sững người, không biết có nên chửi Cao Chiêu Dương vì cái kiểu trả lời rườm rà vòng vo đó hay.. mỉm cười. Nhưng cuối cùng, cô chỉ hừ nhẹ, ngẩng đầu uống thêm một ngụm Coca, che đi gò má bắt đầu hơi ửng hồng.
"Bốn đại ca Cao gia tụi anh đều nói chuyện với nhau như thế này từ nhỏ sao?"
Cao Chiêu Dương ngồi vắt chân lên ghế đối diện, chống cằm nhìn Cố Tịch Miên, khoé môi cong cong như chẳng cần che giấu gì:
"Ừ, tụi anh lớn lên trong cùng một nhà, nhưng mỗi đứa là một phương trình không giải được. Cứ thử tưởng tượng.."
Cao Chiêu Dương giơ ngón tay ra đếm:
"Anh cả thì nói chuyện như điều luật, ngắn gọn, chính xác, không bao giờ thừa một từ. Hùng Liệt thì như một tiếng nổ, nghe xong là muốn né cho xa. Hàn Dạ thì.. khỏi nói, thằng đó toàn dùng ký hiệu, đồ thị, ma trận. Còn anh thì là ngoại lệ, bộ chuyển ngữ toàn cầu, còn thạo ngôn ngữ của.. husky."
Cao Chiêu Dương chớp mắt đầy nghiêm túc, rồi cười toe: "Cho nên, nếu tụi anh ngồi với nhau mà em đứng giữa thì xác suất em hiểu được là.. xấp xỉ zero. Nhưng nếu là anh ngồi với em thì là.. vô cực."
Cố Tịch Miên: "..."
Cố Tịch Miên cạn lời, không biết nên quăng quyển sách Hóa vào mặt anh hay giả vờ không nghe thấy nữa.
Cố Tịch Miên khựng tay, lon coca lạnh đang cầm trên tay cũng quên mất phải đưa lên miệng. Cô nhìn Cao Chiêu Dương, người con trai trước mặt đang chống cằm, cười lười nhác như thể cả thế giới này chẳng có gì quan trọng.. ngoại trừ người đang ngồi đối diện với anh ta.
Nụ cười kia.. ánh mắt kia.. từng câu chữ nhẹ tênh như chơi đùa, nhưng mỗi chữ lại như đang gài bẫy.
Cố Tịch Miên thoáng chớp mắt, rồi nghiêng đầu nhìn anh một lúc lâu. Giọng cô chậm rãi, đầy nghi ngờ:
"Anh.. có phải đang có ý đồ gì với em không?"
Cao Chiêu Dương không hề bất ngờ. Ngược lại, anh còn cười lớn, ánh mắt ánh lên vẻ thích thú:
"Cuối cùng em cũng phát hiện rồi à? Anh bắt đầu nghi ngờ khả năng quan sát của thám tử Cố rồi đó."
Cao Chiêu Dương nghiêng người về phía Cố Tịch Miên, hạ giọng như đang kể một bí mật trời long đất lở:
"Anh có ý đồ với em.. từ cái lúc em bĩu môi nói không hiểu môn Toán của Hàn Dạ."
Cố Tịch Miên ngẩn ra.
"Lúc đó em như một bài toán khó.. mà anh, thì không tài nào cưỡng lại được việc muốn giải."
Gương mặt Cố Tịch Miên đỏ ửng.
Còn Cao Chiêu Dương? Vẫn là ánh mắt ấy vừa ranh mãnh, vừa chân thành.
Cố Tịch Miên khẽ bật cười, ánh mắt sắc lẻm như dao nhỏ cắt ngang làn gió trong thư viện yên tĩnh. Nếu Cao Chiêu Dương thích chơi chữ, thích dùng ẩn dụ toán-lý để khiến cô bối rối, thì cô cũng không ngại đáp lại một chiêu "văn chương thi phú" cho anh ta biết tay.
Cố Tịch Miên cầm bút, không nói một lời, chỉ nhẹ nhàng lật sang trang trắng trong cuốn vở, viết xuống hai chữ: "Chiêu Dương."
Dưới đó, nét chữ mềm nhưng mạnh mẽ như muốn rạch đôi không khí:
"Mặt hồ tĩnh, sóng ngầm đâu dễ thấy.
Kẻ soi gương, liệu đã thấy rõ mình?"
Cố Tịch Miên xé tờ giấy ra rồi đưa nó về phía Cao Chiêu Dương, ánh mắt lấp lánh trêu chọc nhưng đầy thâm ý.
Cố Tịch Miên nói, khóe môi cong lên: "Hiểu thế nào thì.. tùy theo trình độ phân tích ẩn dụ của anh."
Cao Chiêu Dương nhướn mày, như thể vừa được dội một gáo nước mát giữa trưa hè. Nụ cười anh càng nở rộng, tay xoay xoay cây bút trên bàn:
"Ồ.. thám tử Cố nay còn biết ngâm thơ mỉa mai nữa cơ à? Cẩn thận đấy, càng sắc sảo thì càng dễ khiến người ta sa lưới."
Cao Chiêu Dương khẽ gõ nhẹ lên hai chữ "Chiêu Dương" trên trang giấy: "Có khi.. anh lại cam tâm tình nguyện đắm luôn trong hồ này thật rồi."
Cái đầu anh á!
Cố Tịch Miên hừ lạnh, tiếng gắt nhẹ ấy như một cái búng tay đầy dỗi hờn. Cô ôm gọn sách vở và bút viết vào lòng, xoay người dứt khoát đứng dậy. Tà váy xếp ly xanh lam khẽ lay động theo bước chân, bóng dáng nhỏ nhắn ấy đi thẳng, chẳng buồn quay đầu lại lấy một lần.
"Đồ ngốc."
Một chữ đó buông ra đầy lạnh nhạt, như làn sương mỏng phủ qua, vừa lướt nhẹ vừa khiến người phía sau đứng hình một chốc.
Cao Chiêu Dương vẫn ngồi yên, nhìn theo cô rời đi, khóe môi khẽ cong lên: "Đáng yêu thật đấy.."
Cao Chiêu Dương lẩm bẩm, rồi rút bút ra, gạch nhẹ dưới hai chữ "Chiêu Dương" trong tờ giấy cô để lại, lặng lẽ thêm một dòng chú thích:
"Mặt hồ tĩnh, nhưng nếu em mà nhảy xuống.. chắc chắn sẽ nổi sóng."