Chương 42: Đừng nói nữa mà!​

Cố Tịch Miên mặc đồng phục trường quốc tế Hoàng Gia – áo sơ mi trắng cùng váy xếp ly màu xanh than, khoác ngoài là áo blazer cùng tông. Mái tóc đen dài được cô buộc gọn nửa đầu, trông vừa thanh lịch vừa lạnh lùng.

Cô và Lâm Tuyết An sóng vai bước xuống cầu thang, giày da gõ nhè nhẹ trên nền đá hoa cương bóng loáng.

Khi vừa bước vào phòng ăn lớn của biệt thự, mùi bánh mì nướng bơ cùng trứng ốp la lan tỏa trong không khí, thức ăn được bày biện tinh tế trên bàn dài phủ khăn trắng.

Nhưng điều khiến Cố Tịch Miên khẽ nhăn mày lại không phải là món súp nấm đang tỏa khói nghi ngút, mà là hình ảnh đủ cả bốn anh em nhà họ Cao đang ngồi ngay ngắn quanh bàn.

Cao Lăng Khiết với vẻ mặt lạnh tanh như thường, đang nhấm nháp cà phê đen.

Cao Hùng Liệt khoanh tay tựa ghế, mắt nhìn ra cửa sổ, hoàn toàn phớt lờ sự xuất hiện của cô.

Cao Chiêu Dương chống cằm nhìn cô cười như chưa từng có chuyện sáng nay.

Cao Hàn Dạ thì.. mặc áo hoodie đen, gặm bánh mì bằng một tay, tay còn lại vẽ gì đó trên khăn giấy, miệng lẩm bẩm công thức khó hiểu.

Tuyết An thì thầm bên tai em gái: "Bộ họ họp gia đình à? Hay là.. đang chờ em vậy?"

Cố Tịch Miên chau mày, giọng nhạt như nước đá:

"Thấy họp đâu, thấy.. dàn cảnh."

Rồi Cố Tịch Miên bước tới, kéo ghế ngồi xuống đối diện đám người đó. Tay đặt nhẹ lên bàn, ánh mắt quét qua từng người, lạnh nhạt, không thân thiện, chẳng dè chừng. Chỉ là.. một chút bất mãn đang len lỏi trong đáy mắt.

Họp mặt đông đủ như thế này, có bao giờ là chuyện tốt lành đâu chứ?

Cố Tịch Miên kéo ghế ngồi xuống với một động tác dứt khoát nhưng vẫn giữ vẻ tao nhã. Cô nghiêng đầu, liếc nhìn Cao Chiêu Dương một chút rồi vội quay đi, trong lòng thầm cầu nguyện: "Làm ơn, đừng mở miệng.. đừng có giỡn trò gì sáng sớm.."

Nhưng tất nhiên.. lời cầu nguyện ấy chưa kịp bay tới thiên đường.

Cao Hàn Dạ lúc này ngẩng đầu khỏi mảnh khăn giấy chi chít công thức, nhíu mày hỏi với giọng khàn buồn ngủ:

"Có chuyện gì mà ồn ào từ sớm vậy? Cứ như có đứa đạp phải súng của em."

Cao Chiêu Dương liếc nhìn em trai, rồi nhấp một ngụm trà như quý tộc nước Anh, thong thả đáp, giọng điệu vẫn phong lưu nhưng lại dính một chút gì đó.. nguy hiểm và tinh quái:

"Không có gì đâu. Chỉ là hiện tượng: Một vật thể không xác định (Cố Tịch Miên) với vận tốc trung bình~3.2 m/s, góc nghiêng 47 độ, quán tính nặng trịch của buổi sáng, đã cắm mặt vào cơ bụng 11.2% mỡ của anh trai đây, tạo nên vết tích ẩm ướt~1.7cm vuông trên áo sơ mi trắng cao cấp."

Cao Chiêu Dương quay đầu nhìn Cố Tịch Miên, cười ranh mãnh: ".. Nếu phân tích thêm, ta có thể gọi đây là một vụ.. xâm lược cơ bắp trong vô thức."

Cố Tịch Miên mặt đỏ bừng.

Cao Lăng Khiết gõ nhẹ muỗng vào ly thủy tinh, hờ hững: "Vô nghĩa."

Cao Hùng Liệt thở dài bực dọc: "Sáng sớm đã thấy phiền."

Cao Hàn Dạ thì gật gù rất nghiêm túc: "Vận tốc 3.2 m/s không tệ.. nhưng góc 47 độ lệch tâm trục, dễ gây tổn thương vùng ngực. May mà là cơ bụng."

Tịch Miên siết chặt nĩa trong tay, cố kiềm chế. Cô lầm bầm:

".. Đúng là nên ăn sáng ở phòng riêng."

Còn Chiêu Dương thì chậm rãi gắp một quả nho bỏ vào miệng, ánh mắt lấp lánh như vừa vẽ xong một bức tranh biếm họa hoàn hảo.

Lâm Tuyết An hừ lạnh một tiếng, khoanh tay dựa vào thành ghế, mặt đầy nghi hoặc:

"Anh đang nói cái quỷ gì vậy? Nghe như mật mã giải phóng tên lửa."

Cố Tịch Miên nhăn mặt, lắc đầu lia lịa, giọng nhỏ mà dằn từng chữ: "Đừng.. đừng.. làm ơn đừng có dịch lại cái đó ra tiếng người.."

Nhưng.. quá muộn.

Cao Chiêu Dương lập tức quay đầu về phía mọi người, vỗ tay tự tin như thể vừa nhận được huân chương danh dự:

"Được rồi, tôi – phiên dịch viên chính thức của gia chủ – sẽ dịch lại để mọi người dễ hiểu hơn nhé."

Cao Chiêu Dương đặt nĩa xuống, chống khuỷu tay lên bàn, chống cằm nói chậm rãi, từng chữ đầy cảm xúc:

"Chuyện là: Tịch Miên, trong trạng thái mộng du đáng yêu – đã gục đầu vào vai tôi, sau đó, vì lý do khoa học chưa xác minh, cô ấy cắn nhầm vào cơ bụng của tôi thay vì mơ thấy dâu tây. Và để lại.. một bãi nước bọt long lanh trên áo sơ mi của tôi như một dấu ấn lãnh thổ."

Cao Chiêu Dương nhướng mày, giọng mỉa nhẹ:

"Rất bản năng. Rất.. chi là thân mật."

Lâm Tuyết An há hốc mồm.

Cao Hùng Liệt suýt làm rớt đũa.

Cao Lăng Khiết nhíu mày liếc Tịch Miên như thể cô là sinh vật ngoài hành tinh.

Còn Cao Hàn Dạ.. lặng lẽ rút sổ tay ra viết gì đó. Có thể là công thức. Cũng có thể là tốc độ phản ứng của con người khi bị bẽ mặt.

Cố Tịch Miên muốn bốc hơi tại chỗ. Cô khàn giọng nói:

".. Tôi thề là tôi sẽ đầu độc anh vào bữa tối."

Cao Chiêu Dương cười càng rạng rỡ: "Rồi rồi, anh sẽ để bụng.. à không, ý là để tâm."

Cao Lăng Khiết thoáng ngạc nhiên, ánh mắt sắc bén nhưng lại ánh lên sự hứng thú hiếm hoi. Anh nghiêng đầu nhìn sang Cao Chiêu Dương, hỏi bằng chất giọng trầm ổn:

"Em đang dùng dạng mã hóa hình học đa tầng kết hợp logic tuyến tính?"

Cao Chiêu Dương nháy mắt, trả lời đầy vẻ tự đắc: "Đúng rồi, chỉ có anh cả mới bắt kịp tốc độ tư duy của em đấy."

Cao Hùng Liệt đang nhai dở miếng thịt bò, nghe đến đây thì cũng góp vui, giọng đầy kiêu ngạo:

"Ừm.. cái đó là hệ thống mã lệnh dạng" cắn rồi sở hữu "mà! Dạng đánh dấu mục tiêu kiểu sói hoang chứ gì. Nghe quen lắm, hồi nhỏ anh cũng.."

"Đừng nói nữa!" Cố Tịch Miên và Lâm Tuyết An cùng đồng thanh, chặn ngang.

Không khí trong phòng ăn trở nên kỳ dị đến mức cả người hầu cũng không dám lên tiếng.

Cao Hàn Dạ nói giọng lãnh đạm:

"Các anh có biết em đang tính toán mô hình chiến lược phòng thủ ẩn trong hệ thống quản lý biệt thự không? Và mấy người đang bàn chuyện.. nước bọt?"

Cao Chiêu Dương nở nụ cười không đổi, giơ tách trà lên:

"Gia đình mà, mỗi người một thế mạnh. Có người bảo vệ, có người tính toán.. và có người thì bị cắn."

Cố Tịch Miên thở dài, đưa tay day day trán.

Lâm Tuyết An: "Tôi nên chuyển ra ngoài sống thật."

Xe lướt bon bon trên con đường dẫn đến trường Hoàng Gia. Tề Vũ ngồi ghế lái với gương mặt nghiêm như tượng đá, ánh mắt dán chặt vào kính chiếu hậu như đang giám sát cả ba người ở hàng ghế sau như.. giám thị coi thi đại học.

Ở hàng ghế sau, Cố Tịch Miên ngồi chính giữa, kẹp giữa hai thiên tài có chỉ số IQ thuộc hàng tuyệt đối của nhà họ Cao.

Một bên là Cao Chiêu Dương thiên tài vật lý - toán học kiêm phiên dịch viên không lương của Cố Tịch Miên.

Bên còn lại là Cao Hàn Dạ – cỗ máy toán học di động, người xem tiếng người là ngoại ngữ cấp thấp.

Không khí yên lặng.. trong đúng ba giây.

Cao Hàn Dạ đột nhiên buông một câu như đang bình luận thời tiết:

"Không gian kín, quán tính cơ thể theo vận tốc tuyến tính tịnh tiến. Nếu xe đột ngột thắng, theo định luật Newton 1, người ngồi giữa sẽ là vật thể đầu tiên đập vào kính chắn gió."

Cố Tịch Miên cứng đơ.

Cao Chiêu Dương nhếch môi, khoanh tay: "Ý nó là em nên thắt dây an toàn vào, nếu không muốn trở thành bài toán vật lý minh họa sống. Thật chu đáo nhỉ, lo cho người ta theo kiểu sát thương tinh thần."

"Cảm ơn." Cố Tịch Miên lẩm bẩm, cài dây an toàn như thể mạng sống mình vừa được định giá bằng một định luật Newton.

Cao Hàn Dạ liếc sang anh trai, hừ nhẹ: "Vì một số người không hiểu ngôn ngữ của khoa học, nên phải cần người phiên dịch, thật phiền."

Cao Chiêu Dương cười, mắt vẫn hướng về phía trước:

"Vì một số thiên tài não to nhưng EQ âm, nên mới cần một người đẹp trai phong độ như anh đây làm cầu nối với thế giới loài người."

Cố Tịch Miên suýt bật cười, nhưng kịp bị ánh nhìn của Tề Vũ trong gương chiếu hậu đè lại. Cô khẽ hỏi: "Hai anh thường xuyên.. đối đáp kiểu này trên đường đến trường hả?"

Cao Chiêu Dương nghiêng đầu nhìn Cố Tịch Miên, nheo mắt đầy ẩn ý: "Không, bình thường chỉ là đánh nhau bằng ngôn ngữ học thuật. Nhưng có em ở đây, anh đổi sang ngôn ngữ tình yêu."

Cao Hàn Dạ giả vờ ngáp: "Buồn nôn."

Tề Vũ vẫn không nói gì, nhưng tay lái khẽ xiết nhẹ như thể đang kiềm chế bản thân khỏi việc cho cả xe rơi vào hố triết học.

Cố Tịch Miên tựa lưng vào ghế, thở dài. Cô cảm thấy bản thân vừa bước vào một phiên bản học đường của chương trình.. "Thiên tài đại chiến". Nhưng có lẽ, cô là kẻ khờ duy nhất giữa hai bộ não vĩ đại. Chỉ khác là, một kẻ khờ được ưu ái.