Chương 41: Vết cắn

Sáng hôm sau, Cố Tịch Miên mặc trên mình chiếc đầm ngủ xanh nhạt, chất lụa mỏng nhẹ như làn sương sớm, ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của cô. Trong giấc mơ mơ màng, cô thấy mình đang cắn một quả dâu tây chín mọng, đỏ mọng và ngọt ngào. Nhưng.. sao quả dâu này lại cứng quá?

Cố Tịch Miên nhíu mày khó chịu, môi vẫn còn đang mím chặt, rồi bất giác mở mắt.

Ánh sáng vàng nhạt của buổi sớm xuyên qua lớp rèm lụa, phủ lên căn phòng ngủ rộng lớn. Ga giường trắng muốt, gối lụa thơm thoang thoảng mùi hổ phách. Và.. Cố Tịch Miên bỗng khựng lại khi nhận ra mình đang nằm trên giường king size, đầu gối lên cơ bụng săn chắc của một người nào đó.

Người đó mặc áo sơ mi trắng xắn tay, cúc áo trên vẫn còn chưa cài – chính là Cao Chiêu Dương.

Miệng cô.. đang cắn vào phần bụng rắn chắc của anh.

"..."

Một cơn choáng nhẹ lướt qua, mắt Cố Tịch Miên trợn tròn trong giây lát. Cô như hóa đá. Một bên là cảm giác xấu hổ muốn độn thổ, một bên là ý thức chưa hoàn toàn tỉnh táo khiến cô không biết nên giãy nảy hay giả vờ chưa thức.

Cao Chiêu Dương vẫn đang ngủ, gương mặt an tĩnh hiếm thấy, hàng mi dài hơi rung lên mỗi nhịp thở. Ánh sáng sớm khiến sống mũi anh càng thêm cao, bờ môi hơi cong, khó đoán là đang mơ đẹp hay chuẩn bị cười khẩy.

Tịch Miên.. chỉ biết nín thở.

Chết tiệt. Là cô cắn Cao Chiêu Dương trước. Giờ thì ai mới là người nên xấu hổ đây?

Bên ngoài phòng ngủ, ánh nắng đã lên cao. Lâm Tuyết An trên tay cầm bộ đồng phục trường quốc tế Hoàng Gia bước đến, định gõ cửa phòng em gái thì thấy cửa chỉ khép hờ. Cô nhíu mày, định lên tiếng gọi thì, bất chợt đẩy cửa bước vào.

"Tiểu Miên, mau dậy đi học.."

Âm thanh tắt lịm giữa chừng.

Đập vào mắt Tuyết An là cảnh tượng khiến người đứng vững cũng muốn trẹo chân: Cố Tịch Miên đang nằm rúc đầu vào người Cao Chiêu Dương, mái tóc dài rũ qua người anh ta, một tay còn vắt ngang eo, còn miệng thì.. đang cắn vào cơ bụng trần vì chiếc sơ mi đã bị kéo lên từ lúc nào.

Còn Cao Chiêu Dương – vẫn đang nhắm mắt, một tay gác hờ lên đầu Cố Tịch Miên như ôm trong vô thức. Bầu không khí trong phòng tràn đầy mùi ấm áp lẫn sự.. mờ ám.

Lâm Tuyết An trợn mắt hét toáng lên:

"CỐ TỊCH MIÊN! EM.. EM ĐANG LÀM GÌ THẾ?"

Ngay lập tức, từ hành lang bên ngoài, vệ sĩ Tề Vũ lao vào trong chỉ trong hai giây, tay đã thủ sẵn tư thế cảnh giác.

"Có chuyện gì?"

Và rồi.. ông đứng sững lại. Ánh mắt rơi ngay vào cảnh tượng đầy ái muội trên chiếc giường rộng kia.

Không khí trong phòng như đông cứng.

Cố Tịch Miên lập tức bật dậy như lò xo, mặt đỏ ửng tới mang tai:

"Không phải như chị nghĩ đâu! Em.. em mơ thấy dâu tây!"

Cô lí nhí, vừa nói vừa lùi sát ra mép giường, ánh mắt hoảng loạn.

Cao Chiêu Dương lúc này mới uể oải mở mắt, khóe môi cong nhẹ đầy khıêυ khí©h: "Chào buổi sáng, Tịch Miên. Nếu em còn đói.. có thể ăn tiếp."

"ANH IM MIỆNG CHO EM!" Cố Tịch Miên hét lên, muốn nhảy ra khỏi cửa sổ luôn cho xong đời.

Cao Chiêu Dương khẽ mở mắt, ánh sáng buổi sớm chiếu vào làm đôi mắt anh càng thêm trong veo, lạnh như nước hồ mùa đông. Không còn chút phong lưu thường ngày, cũng không có cái cười nửa miệng trêu chọc quen thuộc.

Cao Chiêu Dương nhìn Cố Tịch Miên đang hoảng loạn ngồi bật dậy, tóc tai rối bời, mặt đỏ rực như quả cà chua.. rồi khẽ nhíu mày, giọng nói trầm thấp, lạnh lùng đầy oán trách vang lên:

"Là em níu anh lại."

Không khí trong phòng đột nhiên ngưng đọng.

Cố Tịch Miên đang định thanh minh, lập tức khựng lại. Cô nhớ ra.. đúng là tối qua, khi Cao Chiêu Dương định đứng dậy rời đi, cô đã vô thức túm lấy áo anh, miệng lẩm bẩm gì đó rồi.. tựa đầu lên vai anh.

Chiêu Dương thở hắt ra, ánh mắt sâu như đáy giếng: "Anh định đi. Nhưng em lại không buông."

Giọng Cao Chiêu Dương rất nhẹ, nhưng lại khiến lòng người không yên. Không phải trách móc, càng không phải dịu dàng, mà là kiểu.. lạnh nhạt đến mức khiến người khác thấy tội lỗi.

Lâm Tuyết An ngơ ngác nhìn cả hai, không hiểu nổi đang xảy ra cái gì.

Tề Vũ thì sau khi xác định không có "nguy cơ an ninh", liền yên lặng quay lưng rời đi, vừa đi vừa rút điện thoại ra bấm gì đó.. có lẽ là cập nhật "tình hình nội bộ" cho bên ngoài.

Trong phòng, chỉ còn lại Cố Tịch Miên đang xấu hổ đến muốn độn thổ và Cao Chiêu Dương, người đang thong thả ngồi lại, vuốt tay áo chỉnh tề, khẽ thở dài: "Lần sau.. làm ơn để anh ngủ đúng chỗ."

Cố Tịch Miên nghiến răng: "Đồ mặt dày!"

Cao Chiêu Dương nhếch môi, lần này mới trở lại vẻ phong lưu thường ngày: "Ừ, mặt dày.. thì mới chịu để em ngủ trên vai cả đêm."

Lâm Tuyết An mắt mở to như sắp rớt khỏi hốc mắt khi nhìn thấy một bệt nước.. ngay phần bụng áo sơ mi trắng của Cao Chiêu Dương. Chính xác là ngay bên hông phải, vạt áo nhàu nhẹ và một vệt ướt rõ ràng hiện lên, tác phẩm nghệ thuật ban sáng của em gái cô.

Tuyết An chớp mắt mấy lần, cố gắng thuyết phục bản thân đó chỉ là.. ánh sáng phản chiếu. Nhưng không, rõ ràng là nước bọt!

Lâm Tuyết An ôm trán, lùi lại một bước, suýt thì ngã vào cây đèn đứng phía sau. Miệng lắp bắp: "Tiểu Miên.. em.. em.. cắn người ta thì thôi.. mà còn.."

Tuyết An chưa kịp nói hết câu thì đã bị sốc đến mức muốn xỉu tại chỗ. Tay vịn vào khung cửa, tay kia đặt lên ngực như sợ tim mình trượt ra ngoài vì kinh hoàng.

Cố Tịch Miên cũng vừa nhìn theo ánh mắt chị gái, liếc xuống bụng áo Chiêu Dương.. và chết lặng.

Đúng là có vết!

Một bệt nước mờ mờ.. do chính miệng Cố Tịch Miên để lại! Còn rõ nguyên hình tròn nữa chứ!

Cố Tịch Miên hét thầm trong lòng, vừa định đưa tay che mặt thì Cao Chiêu Dương đã thản nhiên ngồi dậy, nhìn qua nhìn lại áo sơ mi của mình, nhíu mày một cái rồi cười nhẹ:

"Ừm.. có vẻ em ngủ ngon thật."

Lâm Tuyết An: Chết tôi rồi..

Cố Tịch Miên: Cho tôi xin cái hố chui xuống ngay lập tức!

Cao Chiêu Dương thong thả đứng dậy, vươn vai một cái, áo sơ mi trắng mở hai nút trên, để lộ phần cổ gợi cảm như minh tinh nam bước ra từ quảng cáo. Anh bước tới cửa, vừa đi vừa xoay cổ tay như thể đang giãn gân cốt sau một đêm "bị làm gối ôm bất đắc dĩ".

Khi vừa chạm tay vào tay nắm cửa, Cao Chiêu Dương chợt quay đầu lại, khoé môi cong lên, ánh mắt nhướng nhướng nhìn Cố Tịch Miên đang ngồi đơ như tượng đá giữa giường:

"Tiểu Miên à.. nếu gọi anh là x, còn em là y, thì sáng nay rõ ràng ta đã tìm được điểm tiếp xúc tại tọa độ (x, y) rồi ha?"

Cao Chiêu Dương chớp mắt một cái, cố tình hạ giọng chậm rãi:

"Chắc là tiệm cận trong mơ.. chứ sao em lại cắn vào đồ thị bụng anh như thế?"

Ầm.

Cố Tịch Miên suýt té ngửa xuống giường.

Lâm Tuyết An bên cạnh cắn môi nghiến răng: "Tôi mà có súng tôi bắn!"

Cao Chiêu Dương cười lười biếng, đút một tay vào túi quần, nghiêng đầu một góc 30 độ đầy ranh mãnh:

"Lát nữa đi học nhớ giải thích cho anh xem, đạo hàm nụ hôn buổi sáng nó là giới hạn tiến về gì nhé?"

Nói xong, Cao Chiêu Dương thản nhiên mở cửa, phóng ra khỏi căn phòng, bỏ lại một Cố Tịch Miên đang há miệng.. mà không biết phải la lên, hay gào lên nữa.