Sáng hôm đó, trời âm u lạ thường, ánh nắng bị mây mù che khuất như báo hiệu một ngày chẳng mấy tốt lành. Tịch Miên dậy đúng giờ như thường lệ, rửa mặt bằng nước lạnh trong chậu nhựa cũ, buộc tóc lên gọn gàng, khoác lên chiếc hoodie đen đã bạc màu rồi bước ra ngoài. Cô không có đồng hồ báo thức, nhưng cơ thể đã quen với chu kỳ sinh hoạt như kim đồng hồ sinh học chính xác đến từng phút.
Trên đường đến trường, cô vẫn ghé qua công viên như mọi ngày. Mỗi buổi sáng, mấy ông già ở đó chơi cờ tướng, và nếu may mắn, cô có thể "đấu vui" rồi giành vài trăm tệ nhỏ về lo bữa trưa hay tiết kiệm chút tiền học.
Thế nhưng hôm nay, công viên lại vắng lặng đến lạ. Những chiếc ghế đá trống trơn, bàn cờ phủ đầy lá cây ướt sũng sương đêm, không một bóng người quen thuộc nào xuất hiện.
Không có tiếng cười ha hả của Lão Trần, cũng chẳng thấy dáng đi cà nhắc của Lão Kim.
Tịch Miên đứng yên một lúc, gió sáng sớm lạnh buốt luồn qua lớp áo mỏng, mang theo hơi sương làm lạnh sống mũi. Cô khẽ nhíu mày, thất vọng khẽ lẩm bẩm: "Chắc hôm nay họ không ra rồi.. Vậy là không có tiền rồi."
Tịch Miên không để bản thân dừng lại lâu, nhanh chóng quay gót rảo bước về phía trường trung học công lập nơi mình theo học – nơi nghèo nàn nhất nhì thành phố này.
Các tiết học trôi qua nặng nề. Dù đầu óc giỏi đến đâu, tâm trí cô vẫn lởn vởn nỗi lo tiền học và bài thi cuối kỳ. Đến giữa buổi, Tịch Miên không chịu được nữa, cô xin phép giáo viên rời lớp rồi đi thẳng đến văn phòng hiệu trưởng Đinh – nơi cô biết mình cần tìm câu trả lời rõ ràng hơn.
Cánh cửa phòng hiệu trưởng cũ kĩ, sơn bong tróc theo năm tháng. Tịch Miên gõ nhẹ ba cái rồi mở hé:
"Thầy ơi.. thầy cho em vào được không ạ?"
Hiệu trưởng Đinh đang cúi đầu đọc tài liệu, ngẩng lên nhìn cô bằng ánh mắt trầm ngâm. Ông gật đầu ra hiệu cô ngồi xuống ghế gỗ trước bàn làm việc.
"Là về chuyện học bổng đúng không, A Miên?" Giọng ông mệt mỏi.
"Vâng, em... em xin thầy, nếu không có học bổng, em không thể thi học kỳ này được. Em hứa sẽ chứng minh em không gian lận. Em sẽ làm bài kiểm tra lại nếu cần, làm bất kỳ bài nào thầy muốn."
Hiệu trưởng Đinh thở dài, đặt tập hồ sơ xuống, ngả người ra sau ghế.
"Không phải vấn đề chỉ là điểm số nữa, A Miên à." Ông chậm rãi nói "Chính phủ vừa mới thông báo sẽ cắt giảm tài trợ cho trường chúng ta. Trường nghèo, không có danh tiếng, không thu hút được học sinh giỏi, họ không muốn đầu tư nữa. Năm sau, trường này sẽ sáp nhập vào một trường tư thực để giảm chi phí hoạt động. Thầy cũng đang tính tìm em đây."
Ông dừng lại, ánh mắt như nặng trĩu nỗi bất lực: "Vì thế, các khoản học bổng toàn phần đều bị cắt. Thầy cũng không làm gì được. Thậm chí lương giáo viên bọn thầy cũng bị nợ hai tháng rồi..."
Tịch Miên ngồi đó, bàn tay siết chặt vạt áo đồng phục, cổ họng nghẹn lại. Cô không trách thầy, nhưng không thể ngăn được nỗi chua xót trào lên: "Vậy... nếu em không nộp tiền học, em sẽ không được thi à?"
Hiệu trưởng Đinh im lặng giây lát, rồi gật đầu chậm rãi: "Không nộp học phí thì không được cấp mã thi học kỳ và cũng không thể tiếp tục học lên."
Căn phòng rơi vào im lặng.
Một bên là sự bất lực của thầy giáo già, một bên là ánh mắt ngấn nước cố kìm nén của cô học trò nghèo đang đứng trước ngã rẽ định mệnh. Ngoài cửa sổ, tiếng ve mùa đông vang lên nhạt nhòa, báo hiệu một mùa chuyển mình.. nhưng với Tịch Miên, tương lai đang dần khép lại, từng chút một.
Tịch Miên đứng lặng trước cửa phòng hiệu trưởng một lúc lâu, đến khi tiếng quạt trần trong hành lang cũ kỹ kêu "cót két" vang vọng, cô mới khẽ thở dài, bước ra ngoài.
Hành lang vắng lặng, ánh nắng yếu ớt xuyên qua ô cửa kính bụi mờ tạo thành từng mảng sáng mờ nhòe dưới nền gạch. Tịch Miên dựa lưng vào tường, rút chiếc điện thoại cũ từ túi áo hoodie ra. Màn hình sáng lên chậm chạp, hiển thị một vài tin nhắn cũ từ chị gái kèm theo vài thông báo vặt vãnh.
Tịch Miên mở khung trò chuyện, ngón tay lướt nhẹ trên bàn phím nhưng rồi lại dừng lại ở dòng chữ: "Chị ơi..."
Dòng chữ hiện trong khung nhập tin nhắn, rồi bị xóa, rồi lại được gõ lại.
Tịch Miên ngẩng đầu nhìn về phía sân trường. Xa xa là dãy lớp học đã bong tróc sơn, bầu trời vẫn mù mịt như tâm trạng cô lúc này. Bên tai, tiếng cười nói của học sinh lớp khác vang lên, rộn ràng và xa vời.
Tịch Miên nhìn vào ảnh đại diện nhỏ xíu của chị gái - một tấm hình mờ của căn biệt thự sang trọng mà chị từng chụp trộm từ cổng khi mới được nhận vào làm bảo mẫu. Lúc đó chị hào hứng lắm, bảo rằng nếu làm tốt thì sẽ được tăng lương. Giờ thì chị đang chăm cho một bé trai nhà giàu nào đó, nghe nói tính tình khó chiều vô cùng.
Chị còn đang cực khổ.. Giờ mình mở miệng mượn tiền chẳng khác nào đè thêm gánh nặng lên vai chị.
Tịch Miên cắn môi, tay lùi lại khỏi bàn phím. Cô biết chị sẽ không do dự cho cô mượn nếu mở lời. Nhưng cái giá phải trả sau đó thì sao? Tiền sinh hoạt, tiền gửi về quê, cả phần thuốc của dì hai bệnh tim nữa..
Cô thở ra một hơi dài, rồi nhấn giữ khung tin nhắn, xóa dòng chữ vừa gõ.
Chiếc điện thoại lại được bỏ vào túi áo, như chưa từng được lấy ra.
Tịch Miên đứng thẳng dậy, gương mặt trở lại vẻ bình tĩnh lạnh lùng thường thấy. Dẫu trong lòng ngổn ngang trăm mối, Tịch Miên vẫn bước đi như không có gì xảy ra. Cô đi chậm rãi về phía lớp học, ánh nắng xiên qua bức tường loang lổ hắt bóng cô dài lê thê.
Không mượn... không năn nỉ..
Phải tìm cách khác... tự mình vượt qua.
Giờ nghỉ trưa, sân trường vắng lặng, chỉ có vài học sinh ngồi ăn cơm hộp dưới bóng cây, tiếng nói cười thưa thớt, lác đác.
Tịch Miên ngồi một mình ở dãy ghế đá cuối sân, nơi nắng không rọi tới, vừa đủ che giấu gương mặt đang dần tái đi vì đói. Trên tay cô là chiếc điện thoại cũ, màn hình trầy xước phản chiếu ánh sáng yếu ớt. Cô lướt qua vài trang học liệu, nhưng bụng đói khiến đầu óc lờ đờ, chẳng vào nổi chữ nào. Bên cạnh là túi đồ trống rỗng.
Bữa sáng là ổ bánh mì cuối cùng Tịch Miên có thể mua từ số tiền còn sót lại. Trưa nay, cô quyết định nhịn. Phải đợi đến bữa tối, nếu còn gì đó để ăn.
Đột nhiên, tiếng loa phát thanh vang lên, phá tan sự yên ắng:
"Cố Tịch Miên, mời em lên phòng hiệu trưởng ngay lập tức.
Có việc gấp."
Tịch Miên ngẩng đầu lên, nhíu mày. Cái tên mình được gọi giữa giờ nghỉ trưa khiến vài ánh mắt tò mò đổ dồn về phía cô. Tịch Miên đứng dậy, phủi bụi trên váy, nhanh chóng bước về phía tòa nhà hành chính với một linh cảm chẳng lành.
Khi đẩy cửa bước vào phòng hiệu trưởng, Tịch Miên khựng lại một giây.
Bên trong không chỉ có hiệu trưởng Đinh mà còn một người đàn ông lạ mặt đang ngồi thoải mái trên ghế sofa. Người đàn ông ấy trông chỉ khoảng hai mươi, vận trên người bộ vest đen cắt may vừa vặn đến mức hoàn hảo. Cà vạt được thắt gọn gàng, đôi giày da bóng loáng phản chiếu cả ánh sáng le lói từ chiếc đèn trần cũ kỹ. Anh ta ngồi đó, thản nhiên mà đường bệ, như thể chính mình là trung tâm của thế giới này.
Ánh mắt người đàn ông sắc bén đến mức khiến không khí xung quanh như chậm lại. Gương mặt anh ta.. quá mức hoàn hảo. Sống mũi cao thẳng, môi mím nhẹ, đường nét khuôn mặt lạnh lùng và đầy khí chất, đẹp trai đến mức khiến tim người khác lỡ một nhịp. Nhưng sự đẹp đẽ ấy lại không mang theo chút ấm áp nào, giống như một tòa thành kiên cố không cho phép bất cứ ai bước vào.
Tịch Miên khẽ cau mày, ánh mắt cảnh giác, nhưng vẫn bước đến chiếc ghế đối diện. Hiệu trưởng Đinh lập tức đứng dậy, nét mặt nghiêm túc, ra hiệu cho cô ngồi xuống.
"Tịch Miên, đây là Cao Lăng Khiết." Ông nói, giọng trang trọng, pha chút dè dặt như thể đang giới thiệu một người mà chỉ cần nghe tên cũng đủ khiến người khác phải thận trọng đối đãi.
Cao Lăng Khiết ngồi yên, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, đôi mắt xanh lam sâu thẳm nhìn chằm chằm vào Tịch Miên như thể đang lột trần lớp vỏ bọc bên ngoài cô, soi thấu cả những điều cô chưa từng nói ra với ai. Ánh nhìn ấy không hề mang sự hiếu kỳ, mà là sự chắc chắn, như thể anh đã biết trước sự tồn tại của cô từ rất lâu rồi.
Tịch Miên rướn thẳng lưng, ánh mắt cảnh giác, giọng đều đều nhưng không giấu được sự đề phòng: "Anh là?"
Cao Lăng Khiết nhếch môi, nụ cười nhàn nhạt thoáng qua rất nhanh rồi biến mất. Anh rút từ túi áo trong ra một tập tài liệu mỏng, đặt lên bàn gỗ cũ kỹ giữa hai người.
"Ông cụ Cao Mạnh Quân, gia chủ Cao gia và là chủ tịch Cao thị vừa qua đời ba ngày trước." Giọng anh trầm thấp, không mang theo chút cảm xúc nào: "Và trong bản di chúc cuối cùng của ông ấy, có tên của em."
Tịch Miên như bị sét đánh ngang tai. Cô nhíu mày, siết chặt gấu váy, tưởng mình nghe lầm.
"Tôi?" Cô hỏi lại, giọng nghẹn lại trong cổ họng: "Tôi thì có liên quan gì đến Cao gia mấy người chứ?"
Cao Lăng Khiết nhìn cô, lần này ánh mắt anh có phần sâu hơn, nhưng vẫn không mang chút dao động nào.
"Chúng tôi cũng đang điều tra lý do." Anh nói chậm rãi, từng chữ như dao cắt qua làn sương mù đang bao phủ tâm trí cô: "Nhưng có một điều chắc chắn, ông cụ không phải là người tùy tiện. Nếu ông đã để tên em trong di chúc, thì chắc chắn phải có lý do."
Không khí trong phòng như ngưng đọng.
Hiệu trưởng Đinh đứng bên cạnh, mặt đầy bối rối và hoang mang. Còn Tịch Miên thì vẫn ngồi đó, sống lưng cứng đờ, trái tim đập mạnh như muốn xuyên qua l*иg ngực.
Cô không biết... mình sắp bị kéo vào thứ gì. Nhưng trực giác mách bảo, lần này... mọi thứ sẽ không còn như trước nữa.